Gone Girl

Gone Girl

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

[Netflix] Gone Girl Bluray vi
ناشر Hidenclow
Phụ đề được Rip từ Netflix

برچسب‌ها

BluRay
تاریخ انتشار: 2020-05-11
تعداد دانلود: 237
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Khi nghĩ đến vợ mình...

tôi luôn nghĩ đến cái đầu của cô ấy.

Tưởng tượng ra cảnh đập vỡ chiếc hộp sọ yêu kiều của cô ấy...

bóc tách bộ não của cô ấy...

nhằm cố gắng tìm ra đáp án.

Cho những câu hỏi cơ bản của bất cứ một cuộc hôn nhân nào.

Em đang nghĩ gì?

Em cảm thấy ra sao?

Chúng ta đã làm gì nhau chứ?

CÔ GÁI MẤT TÍCH

BUỔI SÁNG NGÀY 5 THÁNG 7

Chàng hoàng tử Ai-len lại ban vinh hạnh cho chúng ta bằng sự hiện diện của người.

Điện hạ không muốn bị dấp nước đâu nhé.

Anh có quà cho em đây.

- Em ghét trò này. - Em thích mà.

Em vốn thích nó mà.

Cảm ơn anh. Em sẽ bổ sung nó vào bộ sưu tập.

Rót cho anh một ly bourbon được không?

Có chuyện gì thế, anh chàng Hốt hoảng?

Nếu anh nói, em sẽ phá vỡ bầu không khí im lặng...

bằng một câu chuyện vô cùng nhạt nhẽo nữa của Margo Dunne đấy.

Em có thể kể cho anh nghe chuyện về khách hàng gần đây...

- khiến em đổi nhà cung cấp Internet. - Hay đấy.

Hay chuyện em thấy 1 cô gái trông y như người bạn Monica của em?

Nhưng lại chả phải Monica. Mà là một kẻ lạ.

Cũng có tên là Monica.

- Khiến cho câu chuyện tương đối thú vị. - Hay lắm.

Anh chỉ đang trải qua một ngày tồi tệ thôi.

- Amy à? - Lễ kỷ niệm của bọn anh.

- 5 năm đấy. - 5 năm rồi sao?

Nhanh thật.

Và nguy hiểm nữa.

Mình thật hạnh phúc phát điên, phát rồ.

Ngày 8 tháng 1, 2005 Mình thật hạnh phúc phát điên, phát rồ!

Mình gặp một chàng trai.

Một anh chàng tuyệt vời, ngọt ngào, quyến rũ, thú vị.

Xin lỗi, này cô?

Tôi chỉ muốn cô cẩn thận...

trong việc đặt ly bia lúa mì được tăng lữ ủ của Bỉ xuống đâu...

bởi bữa tiệc rốt cuộc sẽ chỉ còn lại bia Beast Lights và rượu Pucker thôi.

Thứ bia của cô có thể quyến rũ một vài kẻ tuyệt vọng đấy.

Có thể lắm chứ. Đám người Amish đang ở độ dậy thì.

Họ ăn sạch đĩa thịt chế biến thủ công của tôi rồi.

Rốt cuộc cũng có người cho tôi biết phải phát âm từ đó ra sao.

- "Thịt" á? - Vâng, "thịt". Một âm tiết.

Cảm ơn. Tôi sắp sửa được uống bia của ai nhỉ?

Đừng nói vội.

Tuýp người của cô là ai đây? Tôi nghĩ cô sẽ không chịu ngồi im...

trong lúc anh ta huyên thuyên về bài luận văn cao học xoay quanh Proust.

Ố ồ. Có phải anh chàng đó không?

Gã mê nhạc jazz, rất tự ý thức về bản thân, luôn biến tất cả thành trò đùa.

Tôi thích đàn ông hài hước, không phải loại cố tỏ ra hài hước.

Anh thuộc dạng nào?

- Một anh chàng tráng kiện đến từ Missouri. - Missouri à? Dễ thương đấy.

- Cô là dân New York chính cống? - Chân trời dừng lại ở dòng Hudson.

- Tên cô là gì? - Amy.

Chà, Amy này, cô là ai?

A, tôi là một thợ chạm trổ từng được vinh danh.

B, tôi là một tư lệnh quân đội có tầm ảnh hưởng vừa phải.

C, tôi là người viết câu đố đoán biết tính cách cho các tờ tạp chí.

Được rồi. Tay cô mảnh dẻ thế này nên không thể là dân chạm trổ được...

và tôi tình cờ lại là người đặt tờ Tuần báo Chỉ huy Bậc trung dài hạn...

nên tôi có thể nhận ra ngay.

Tôi xin chọn đáp án "C."

Còn anh?

Anh là ai?

Tôi là người cứu cô khỏi mọi sự kích động nơi đây.

Vậy, anh chuyên viết cho tạp chí đàn ông.

Chúa ơi, vậy có nghĩa anh là chuyên gia trong việc là đàn ông à?

Không.

- Chỉ là chuyện nên mặc gì, nên uống gì. - Phải lừa dối ra sao.

Với cô thì không đâu.

- Ha, ha. - Không, tôi nói thật đấy.

- Thật khó để tin anh. - Tại sao?

Tại cằm của anh đó.

Cằm của tôi ư?

Phải, trông đã thấy gian xảo.

Được rồi, thế này thì sao?

Thành thực 100%, không gian trá gì hết.

Được rồi.

Ta đều chuyển tới New York...

rồi buộc phải sống trong những không gian chật hẹp, thế đâu có phải.

Phải ra ngoài. Như thế mới đúng là trải nghiệm New York.

Cô phải xem cái này.

Chào anh.

Chào.

Giờ tôi phải hôn cô thôi.

Vậy sao?

Tôi không thể để cô bước qua một cơn bão đường mà không được chạm môi.

Khoan đã.

Rồi.

Nick Dunne...

em thực sự thích anh.

Vậy để kỷ niệm Amy có định làm...

truy tìm vật bị cất giấu à?

Ý là cái nhiệm vụ bắt buộc để chứng minh...

chồng của cô ấy là một gã khốn nạn hay quên và thiếu quan tâm à?

Chà.

Cuộc sống. Anh không còn nhớ ý nghĩa của nó nữa.

Những ý tưởng Hasbro thâm sâu lắm.

Xoay đi.

Manh mối năm ngoái làm chị ấy giận là gì vậy?

"Khi Amy đáng thương của anh bị cảm, món tráng miệng này phải được bán."

- Đáp án là? - Anh vẫn chưa biết đáp án, Go ạ.

- Vài năm trước, hẳn anh sẽ biết. - Lúc đó chuyện rất vui.

Năm đầu tiên, quà truyền thống là giấy.

Cô ấy tặng anh một cuốn sổ rất đẹp. Bảo anh hãy viết một cuốn tiểu thuyết.

- Thế anh tặng chị ấy gì? - Một con diều.

- Cô ấy chẳng bao giờ chơi diều cả. - Ừ.

Thôi thì kệ. Năm thứ tư, hoa.

Cô ấy dẫn anh ra ngoài tới chỗ một khóm hồng sắp tàn phía sân sau.

- Ẩn dụ đấy. - Ừ.

- Thế còn quà năm thứ năm? - Gỗ.

- Thế anh mua cho chị ấy gì? - Gỗ là hay nhất.

Em biết rồi! Hãy về nhà, rồi lên giường quất cho chị ấy một trận tưng bừng.

"Gỗ đây này."

Quán The Bar xin nghe.

Sao thế, vâng. Chờ chút nhé.

Này anh, là Wally lăng xăng.

Chào Walt. Có chuyện gì thế?

Cảm ơn nhiều nhé. Tôi tới ngay. Được rồi, tạm biệt.

Ê, anh bạn. Mày làm gì ngoài này vậy?

Cảm ơn nhé, Walt!

Ame?

Amy ơi!

CẢNH SÁT BẮC CARTHAGE

- Xin chào? - Mời vào.

Xin chào.

- Anh Dunne. - Chào chị.

Tôi là Thanh tra Rhonda Boney. Đây là Sĩ quan James Gilpin.

Chúng tôi biết anh đang lo lắng về vợ mình.

Tôi không biết vợ tôi đang ở đâu. Và khi về nhà thì tôi thấy cảnh này.

Tôi không phải là người dễ hoảng sợ...

nhưng chuyện hết sức kỳ lạ, đúng không?

Chúng tôi xem xét xung quanh nhé?

- Mời chị. - Hai người ở đây được bao lâu rồi?

Tới tháng Chín là sẽ được hai năm. Chúng tôi từng sống ở New York.

Thành phố sao?

Vâng, tôi từng là nhà văn. Cả hai chúng tôi đều là dân viết lách.

Sao hai người lại chuyển về đây?

Mẹ tôi đổ bệnh.

Ồ, tôi xin lỗi. Bà ấy sao rồi?

- Bà ấy qua đời rồi. - Tôi thành thực rất tiếc.

Giờ anh làm gì kiếm sống?

Tôi và cô em gái Margo sở hữu quán The Bar

- ở khu trung tâm. - Ồ, quán The Bar.

Tên rất hay. Đúng kiểu chơi chữ.

Cảm ơn chị.

Đồ đẹp đấy.

Ở yên đấy nhé.

Phòng làm việc của tôi đây.

Váy đẹp quá.

- Đêm hẹn hò à? - Ngày kỷ niệm của bọn tôi.

Ở đó là phòng ngủ dành cho khách.

Phòng của con mèo ở cuối dãy.

Tôi kiểm tra hết tầng này rồi.

Đây hiển nhiên...

là nhà bếp.

Đây là...

Đây là phòng làm việc của vợ tôi.

Phòng làm việc của Amy.

ĐẠI HỌC HARVARD

- Chà. Một cô gái ấn tượng đấy. - Vâng. Tôi có nên lo lắng không?

Tôi nhớ mấy cuốn này.

Amy Huyền Diệu

Tôi rất thích mấy cuốn này.

Khoan đã.

Vợ anh chính là Amy Huyền Diệu sao?

Vâng. Đúng là cô ấy.

Chà.

Ngày 24 tháng 2, 2007

Amy Huyền Diệu chết tiệt sắp sửa được lên xe hoa.

Buổi tối hôm ấy đã bắt đầu như vậy đó.

Tôi, một Amy bình thường, khiếm khuyết, như bao lần, thấy ghen tị với đứa bé vàng.

"Hãy bỏ công sức thật xứng đáng cho những việc xứng đáng!"

Amy Huyền Diệu hoàn hảo, xuất chúng, kẻ sắp sửa được lên xe hoa.

Khi em lên 10, em bỏ chơi đàn cello.

Trong cuốn sách kế tiếp, Amy Huyền Diệu sẽ trở thành thần đồng.

- Em có chơi bóng chuyền không? - Em bị đuổi khỏi đội, năm đầu.

Cô bé được là đại diện của tuyển trường.

Em nuôi chó lúc nào vậy?

Cô bé mới có chó.

Puddles khiến cho cô bé dễ được cảm thông hơn.

Chà.

Anh rất yêu quý cha mẹ em...

nhưng họ đúng là khó ưa đấy.

- Nick! - Chào chú!

Cảm ơn cậu đã tới.

- Có gì đâu ạ. - Chào con yêu.

Một đêm trọng đại đối với mẹ con. Sẽ rất tuyệt nếu như con chia sẻ với phóng viên...

Blogger, cho họ thêm chút màu sắc về Amy. Người ta muốn biết suy nghĩ của con.

- Bọn con không thể ở lại lâu. - Hay lắm. Mười lăm phút là tối đa.

Nhờ đây mà em có nhà đá nâu, quỹ tín thác. Em đâu thể kêu ca gì.

Cha mẹ em ăn cắp cả tuổi thơ ấu của em.

Đâu, họ cải thiện nó đấy chứ, rồi rao bán nó cho công chúng.

Mẹ tưởng con sẽ mặc đồ trắng cho hợp với chủ đề chứ.

Con nghĩ như thế sẽ rất ghê.

"Hãy bỏ công sức thật xứng đáng cho những việc..."

Khoan! Cháu biết nó kết thúc ra sao. Cô không cần nói.

Cháu rất dễ thương, Nick ạ.

More Vietnamese subtitles for Gone Girl

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left