The Addiction

The Addiction

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

The Addiction 1995 1080p BluRay x264
ناشر Hcg_
🎬 Time: 1:22:21 📌 Biên dịch Cường Hoàng - Hcg | 🌏 https://www.facebook.com/mehorror155 📌Xin vui lòng tôn trọng và giữ nguyên 100% cấu trúc gốc của phụ đề. Chúc các bạn coi phim vui vẻ!

برچسب‌ها

webdl
تاریخ انتشار: 2026-07-21
تعداد دانلود: 11
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 156 خط.

-- THE ADDICTION -- - CƠN NGHIỆN -

Phụ đề VietSub cấp bởi fanpage ME HORROR

Biên dịch: Cường Hoàng Hiệu đính và time code: Cường Hoàng

Mọi thứ diễn ra vào rạng sáng.

Lính Mỹ nhận lệnh lùng sục và tiêu diệt những người lính cộng sản.

Và tới rạng đông, họ ập vào các ngôi làng

Những gì họ làm ở nơi đó sau này đã gây rúng động cả thế giới.

Chính quyền Mỹ dưới sức ép của dư luận quốc tế

đã đưa những người chịu trách nhiệm ra xét xử và tuyên họ có tội.

Công lý, dù mù quáng, cuối cùng cũng được thực thi.

Những cuộc biểu tình trong và ngoài nước, sự phẫn nộ tạm thời được xoa dịu.

Cả đất nước đều có tội. Ai cũng có phần trong chuyện này.

Sao lại chỉ nhắm vào một người?

Chà, nhưng không thể bỏ tù cả một quốc gia được. Họ cần một con dê tế thần.

Hắn chỉ là kẻ xui xẻo bị tóm thôi.

Không, mình không nghĩ đó chỉ là chuyện may rủi.

Ý mình là, ai đưa hắn sang đó? Ai trao khẩu súng vào tay hắn?

Người ta nói hắn có tội vì giết phụ nữ và trẻ em.

Nhưng biết bao quả bom thả xuống cũng làm điều tương tự ?

Có bao nhiêu ngôi nhà đã bị phá hủy? Có ai phải ngồi tù vì chuyện đó không?

Cậu muốn mình nói gì đây? Hệ thống này đâu có hoàn hảo, cậu biết mà.

Người ta chỉ muốn thể hiện sự phẫn nộ trước những gì đã xảy ra.

Và điều đó hoàn toàn chính đáng...

Mình đâu có nói là không chính đáng.

Mình chỉ nói rằng, nếu định truy tố tội ác chiến tranh,

làm ơn đừng để mọi tội lỗi chỉ đổ lên đầu một người.

Thật vô lý.

Vậy, cậu muốn... Cậu tính đi đâu?

Ờ... Tớ phải đi gặp anh trai tớ.

- Được rồi, mình sẽ đi hướng này. - Ừ. Hẹn gặp lại.

Đêm đẹp thật. - Yeah

Nhìn tôi và nói với tôi...

"Hãy biến đi".

Đừng hỏi gì. Nói vậy đi.

Làm ơn...

Đừng làm tổn thương tôi...

Cô nghĩ như vậy sẽ ngăn được tôi sao?

Không. Làm ơn.

Kẻ cộng tác.

Muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra không? Cứ chờ đi.

Được rồi, thưa cô, chúng tôi đã gửi mô tả nghi phạm cho các đơn vị tuần tra.

Nếu gặp lại cô ta trên đường, hãy gọi 911.

Còn nếu chúng tôi bắt được cô ta,

cô sẽ cần đến đồn cảnh sát để nhận dạng.

- Chỉ vậy thôi sao? - Cô còn may vì cô ta chưa cắt cổ cô đấy.

'Gọi Bác sĩ Simpson.'

Ôi, Chúa ơi.

Không.

Ôi, chết tiệt!

Đừng mà.

Một khía cạnh của thuyết tiền định được thể hiện qua việc

những kẻ chưa được cứu rỗi sẽ không thể nhìn nhận ra tội lỗi trong của họ.

Họ không ý thức được điều đó.

Họ không bị lương tâm cắn rứt vì không nhận ra cái ác thực sự tồn tại.

Đó là vì họ vốn đã được định sẵn phải xuống địa ngục,

nên sẽ không bao giờ được đưa đến ánh sáng của sự sám hối

hay sự hoán cải,

một ân sủng chỉ xuất hiện trong đời sống của người có đức tin.

Vì vậy, khi xét đến khía cạnh cứu rỗi của việc đối diện với tội lỗi,

thì đau khổ là điều tốt.

Tất cả chúng ta nên mong mình biết cảm thấy tội lỗi, biết cảm thấy đau đớn,

để có thể tìm kiếm sự tha thứ và cuối cùng là sự tự do.

Cảm giác tội lỗi là dấu hiệu cho thấy Chúa đang dẫn dắt số phận của bạn

Kẻ nào từ chối thừa nhận điều đó là một kẻ ngu ngốc.

Bây giờ, trong giáo trình, các em mở đến trang 36...

Kathleen?

Chúng ta cùng xem trang 36...

Bác sĩ Moreiro. Bác sĩ Moreiro xin đến ngay.

Chào, Kathy. Tôi là bác sĩ điều trị của cô.

Cô thấy trong người thế nào?

Các kết quả xét nghiệm không cho thấy điều gì bất thường.

và ờ... vết thương cũng hoàn toàn không có dấu hiệu nhiễm trùng.

Nếu cô đang lo về chuyện đó, thì virus HIV cũng không thể phát bệnh nhanh như vậy.

Chúng tôi đang chuẩn đoán rằng cô có thể bị thiếu máu mãn tính

và tình trạng đó trở nên nặng hơn sau cú sốc vừa rồi.

Chúng tôi sẽ giữ cô lại đây vài ngày để theo dõi.

Truyền dịch và bổ sung sắt cho cô.

Rồi cô sẽ sớm khỏe lại thôi.

Cô có câu hỏi nào không?

Nếu cần giúp gì trong lúc này, cứ bấm chuông gọi y tá nhé.

- Chào. - Ồ, chào.

Mấy hôm nay cậu ở đâu vậy?

Trong viện, tớ cảm thấy không được khỏe.

Ôi... Nhìn cậu đúng là xanh xao thật.

Mm. Họ có kê thuốc cho cậu không?

Y học chỉ là một phép ẩn dụ cho ảo tưởng về một quyền năng tuyệt đối thôi.

- Họ đã cho mình thuốc kháng sinh. - Tớ hy vọng cậu chịu uống.

Ừ, tất nhiên rồi.

- Cậu nhìn gì thế? - Mình cũng không biết.

Xin lỗi, mình không cố ý nhìn chằm chằm.

Cậu ổn chứ?

Ừ.

Cậu đọc nghiên cứu cho buổi hội thảo của giáo sư Cassidy chưa?

Ừ, tớ đọc rồi. Cậu thì sao?

Toàn một lũ dối trá. Ước gì họ chết mục vì ung thư đi.

Để xem lúc đó họ sẽ nói gì về ý chí tự do.

Làm sao cậu có thể vừa ăn vừa đọc mấy thứ đó được nhỉ?

Cậu bị làm sao vậy?

Cậu có bao giờ tự hỏi Tại sao mình phải đi làm luận án cho đám người ngu ngốc này chưa?

Ừ thì hoặc là cái này (Ph.D. - Tiến sĩ Triết học), hoặc học ngành Ed.D. (Tiến sĩ Giáo dục) Đâu còn cách nào.

P/s: Ph.D. dành cho các nhà nghiên cứu tập trung vào lý thuyết để tạo ra kiến thức mới, trong khi Ed.D. dành cho các nhà lãnh đạo tập trung vào ứng dụng thực tiễn để giải quyết vấn đề thực tế

- Cậu đã xem triển lãm chưa? - Uh-chưa.

- Cậu muốn đi không? - Ừ, mình sẽ gặp cậu sau giờ học.

Được rồi.

"Đây là những gì người Đức đã làm. Đừng nhầm lẫn về điều đó.

Họ cố tình làm, từng bước một,

với các bác sĩ, nhà văn, luật sư, nhạc sĩ,

với mọi tầng lớp trí thức..."

Tôi biết rõ một nửa sự thật

và chỉ một nửa đó đã đủ nhiều để chúng ta nhận ra.

Câu ngạn ngữ nổi tiếng của Santayana...

"Những ai không thể học được quá khứ thì sẽ buộc phải lặp lại nó"

là một lời dối trá.

Không hề có quá khứ. Mọi thứ tạo nên chúng ta sẽ vĩnh viễn tồn tại cùng ta.

'Vậy nên câu hỏi đặt ra là:

Điều gì có thể cứu rỗi chúng ta khỏi sự cố chấp điên rồ

khi cứ mãi gieo rắc tai họa rồi tạo những hệ quả ngày một xấu hơn?

"'Tồn tại và Hư vô" "Tồn tại và Thời gian."'

"Being and Nothingness" "Being and Time".

"Những ý tưởng", "Căn bệnh dẫn đến cái chết." của Kierkegaard.

"Ideas", "Sickness unto Death". của Kierkegaard.

"Quyền lực của ý chí". của Nietzsche.

"Will to Power". của Nietzsche.

Tuần sau, tôi các em đọc xong 120 trang đầu tiên

cuốn "Tồn tại và Hư vô" của Sartre.

Có ai có câu hỏi gì không?

Được rồi, lớp học kết thúc.

Nghe nói em không được khỏe. Em ổn hơn chưa?

Rồi. Cảm ơn thầy.

- Bảy giờ tối nay vẫn gặp chứ? - Vâng.

Em cứ mang những gì mình đã làm được cho đến lúc này.

Vâng

Và có lẽ chúng ta nên kiếm thứ gì đó để ăn trong khi làm việc.

Được ạ

- Em chắc mình đi được chứ? - Vâng.

"Việc tôi có lấy máu hay không cũng chẳng khác biệt gì.

Điều quan trọng là ý chí của tôi áp đặt lên ý chí của họ."

Có chuyện gì sao?

Cả tối nay em chẳng nói lời nào.

Sự im lặng có hai khía cạnh.

Một theo Sartre, một theo Max Picard.

- Thầy thử đoán xem vì sao em im lặng? - Để mua vui cho em à?

Có chuyện gì vậy? Thầy nói gì làm em buồn sao?

Giáo sư, cái "tôi" của thầy lớn quá rồi.

Đúng. Nhưng rốt cuộc là có chuyện gì?

Nghe này, muộn rồi. Ờ... chúng ta nên bắt đầu làm việc thôi.

Có những việc quan trọng hơn chuyện đó.

Với lại, chẳng phải chính thầy luôn tránh xa triết học suy đoán sao?

Em đã chấp nhận sự tồn tại của chính mình,

đem những điều mình học được áp dụng vào bản thân.

Luận án để sau cũng được.

Bản nhạc buồn thật, nhỉ?

Nó làm em thấy chán nản quá.

Đi thôi.

Nghe này...

- Em nghĩ thầy nên vào nhà em nghỉ một lát - Tôi không nghĩ vậy

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left