نخستین 200 خط.
Gerard Depardieu
Jean Reno
IM ĐI!
Giơ tay lên! Cướp đây!
Đưa tao tiền, nhanh lên!
Gì đây?
Đồng Yên, thưa ngài.
Tao không muốn tiền Tàu.
Có phải tiền Tàu đâu, Yên Nhật đấy. Có tỷ lệ chuyển đổi rất tốt.
Im mồm! Tao cần Euro! Euro Pháp ấy!
Vừa nãy thì tôi vẫn còn. Nhưng bọn Nhật vừa lấy đi hết rồi.
Chúng cũng ăn cướp à?
Họ đổi từ Yên Nhật.
Khốn kiếp!
Tao có thể đổi Yên Nhật ở đâu?
Mày giúp tao đổi được không?
Tôi chỉ có Bảng Anh và dollar Canada thôi.
Đây là nơi khốn kiếp nào vậy?
Nơi đổi tiền, thưa ngài.
Tao tưởng là ngân hàng.
Không sao, có một ngân hàng trong góc kia kìa.
Một ngân hàng tiết kiệm nhỏ à?
Vâng, đúng hơn là 1 ngân hàng có tiếng, BFC.
Tất cả giơ tay lên! Cướp đây!
Hắn chạy phía kia kìa.
Xin lỗi, thưa ông.
Xin lỗi, thưa ông!
Chào anh!
Tôi là Quentin, đến từ Montargis.
Anh đang ăn à?
Không, tao đang ỉa.
Anh đùa tôi, đúng không?
Có phải là bánh quy không?
Mày muốn gì?
Không, tôi chỉ hỏi thôi.
Tôi chắc đó là bánh quy đấy.
Anh luôn chỉ nhai một bên hàm à?
Mày vẫn muốn chọc tức tao à?
Tôi hỏi bởi vì hàm răng bên trái của anh chắc sâu hết rồi.
Thế nên lúc nào anh cũng nhai bên phải.
Tôi biết một gã, tên là Mish
hay Mishra gì đó, tôi quên mất rồi.
Mày không thể im mồm đi à? Tao muốn ngồi một mình.
Ồ, anh cứ ăn đi, điều đó không làm phiền tôi đâu.
Gã Mish đó, Mishra hay Misha, tôi không nhớ nữa.
Hắn ta cũng giống anh, má trái lúc nào cũng phồng lên.
Tôi cười và nói với hắn,
"cậu trông giống một cái mông, nhưng chỉ một bên mông thôi" ha ha
Tiếp đi, mày muốn tao đập đầu mày không?
Được rồi!
"Một bên mông" Tôi gọi hắn thế.
Hắn ta ăn cũng ồn ào như anh vậy, một con gà chính hiệu.
Tôi nói với hắn,
"này, một bên mông, cậu ăn như con gà ý"
Lại là hắn, mẹ kiếp!
Tôi chả hiểu gì cả.
Chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ, bỗng nhiên anh ta nhảy vào tôi.
Không thể nhốt hắn ở đây được.
Tôi biết, nhưng chúng ta hết phòng đơn rồi.
Cứ khi nào giam hắn với ai đó...
Có thể có cách đấy.
Tập trung!
Anh có thấy cái gì đây không?
Một vết loang à?
Đúng, chính xác.
Nhưng, cái vết này gợi cho anh điều gì?
Cứ tập trung.
Một ngôi nhà màu thẫm à?
Quentin, đó là về trạng thái của cái vết loang.
Không phải cách để xóa nó.
Ồ, tôi xin lỗi!
Có 1 con ruồi nhỏ, Tôi bắt hụt rồi.
Gì? Cái vết loang này là gì?
Có một vết loang nữa trên cà vạt của ông.
Không tôi đang nói với anh về cái này!
Cái này xong rồi.
Cái mà làm phiền tôi là cái vết loang trên cà vạt của ông.
Ôi! Thằng ngu! Trời ơi!
Tôi bắt được rồi này.
Nó chỉ là một vết loang thôi mà.
Xin lỗi, tôi không thể nhận hắn.
Ôi không, ông không được nói thế chứ.
Tôi kiểm tra kỹ rồi, Hắn ta không bị điên đâu.
Tình trạng tâm thần của hắn
vẫn hoàn toàn được điều khiển và kiểm soát
Cứ nói đi, thưa bác sĩ.
Được rồi.
Thành thật mà nói, hắn ta ngu si không tin nổi.
Bác sĩ, ông phải đưa hắn ra khỏi nơi này.
Tôi chắc chắn là hắn có thể sống được trong trại thương điên.
Nơi của tôi là dành cho kẻ điên, chứ không phải kẻ đần độn
Nên xem xét xây một cái cho những kẻ đần độn.
Nhưng...
...cứ tưởng tượng đến cấp độ của nó.
Thế nào?
Hôm nay thế nào?
Mọi thứ ổn cả, em đã xuống phố và mua vài thứ.
Từ khi bị bắt hắn chẳng hé nửa lời, chẳng lời nào cả.
Tôi không biết chi tiết về hắn.
Anh thấy đấy, tôi cũng có thể làm thế.
Tôi có thể ngậm miệng và nhìn chằm chằm vào tường.
Chúng tôi đã tìm thấy một cái xác.
Cứ nhìn vào tường, như là đang xem phim ấy. Tôi sẽ cho anh thấy quang cảnh.
Một khu rừng, nửa đêm.
Một túi nhựa được chôn dưới đất, trong có một phụ nữ.
Một phụ nữ đẹp bị bắn bởi Vogel, vì cô ta đã lên giường với anh
Anh thích thế chứ?
Tiếp tục nào, tôi sẽ cho anh xem một cảnh khác.
Xe chuyển tiền bị dính rocket
Như một cuộc tàn sát trên phố vậy.
Một gã chả biết từ đâu đến cuỗm tiền của bọn cướp.
Cảnh này hay chứ?
Anh có thích chút nào không?
Giờ chúng ta lại đổi cảnh khác.
Giờ chúng ta trong nhà Vogel.
Anh đã làm việc cho hắn quá đủ rồi.
Không cần thiết phải nói nơi đó đẹp và sang trọng thế nào.
Phần xấu nhất trong ngôi nhà...
...đó là Vogel.
Hắn ta rất tức giận, bởi vì anh làm hắn không thoải mái.
Hộp tiền đó.
Ruby, mục tiêu của tôi là Vogel, tôi không quan tâm đến anh.
Anh đã đụng tới Vogel rồi, Hãy nói cho tôi biết tiền ở đâu.
Anh sẽ được ra ngoài sớm ngay khi có thể.
Tôi sẽ để anh tiếp tục nhìn vào tường, tôi tin là anh sẽ giúp.
Cảnh cái túi ở trong rừng.
Nếu nó làm anh thấy tệ, hãy gọi cho tôi.
Xin chào?
Tôi là Quentin, đến từ Montargis.
Không phải việc của tao.
Anh không muốn nói chuyện,
Anh sẽ giống như là anh ở tù lâu lắm rồi vậy.
Anh ở đây bao lâu rồi?
Tôi biết một người Châu Phi. Anh ta đến từ Antilles
Nếu hắn đến từ Antilles, thì hắn là người Antilles
Đồ ngu! Không phải người Châu Phi!
Không, anh ấy là người Châu Phi, tên là Joseph.
Nhiều người Antilles cũng tên là Joseph
Tôi không biết nữa.
Có thể thế.
Anh thấy đấy, giờ anh đã muốn nói chuyện
Tên anh là gì?
Joseph
Vậy anh là người Châu Phi rồi.
Tao là người Antilles, đồ ngu!
Giống như là Joseph, anh ta là người Châu Phi.
Người Martini, cũng là người Antilles
Mày đang chọc tao đấy à?
Ồ không, ngược lại, tôi thích người Châu Phi.
Nó sẽ không khiến tôi bớt lo.
Hắn cứ nhìn đăm đăm vào tường.
Anh biết đấy.
Ruby, hắn là một tay lão luyện
Phương thức đó không làm gì được hắn đâu.
Ồ không!
Lại là hắn!
Chuyện gì vậy?
Quentin.
Cái gã thích chuốc lấy rắc rối, hắn thật sự đần độn, luôn gây ẩu đả.
Nhìn thằng ngu này.
Trong 2 tuần hắn đã làm 5 tù nhân phát điên.
Xin chào?
Tôi là Quentin, đến từ Montargis.
Anh đang nhìn gì vậy?
Cho tôi nhìn với nhé.
Chẳng có gì để tôi nhìn cả.
À, đúng rồi!
Con nhện đằng kia, đúng không?
Tôi đã thử bắt chuyện với nó một lần, thành thật mà nói, tôi đã thất bại.
Nó rất miễn cưỡng.
Tôi ra lệnh cho nó, nhưng nó không nghe thấy.
Toàn lệnh đơn giản thôi.
Ngồi, nằm, giật lùi, nó không làm theo.
Nó chỉ ở đó, đăm đăm nhìn tôi.
Như là nó chẳng hiểu chút nào vậy.
Thật khó mà tin được, có thể tôi hơi thiếu tài năng.
Cứ như thể trong cả một tháng.
Tôi vẫn không làm được.
Nếu anh đồng ý, chúng ta có thể thử lại với con này xem sao.
Nhưng tôi e là anh cũng sẽ thất vọng thôi.
Nói với anh một điều nhé, tôi rất thích tóc của anh.
và mắt anh trông như mắt ngựa vậy.
Đừng nghĩ tôi đang đùa. Ý tôi là...
Anh có một cặp mắt của một chú ngựa non.
Rất tốt!
Khi còn nhỏ tôi muốn trở thành một tay cưỡi ngựa.
Nhưng rồi tôi lớn quá khổ, nên không làm được nữa.
Tôi là một đứa trẻ lớn lên trong chuồng ngựa.
Những con ngựa ở đó có đôi mắt to và đẹp. Giống như mắt anh vậy.
Tôi thích chuồng ngựa, ở đó mùi rất thơm.
Những con ngựa ở đó nhìn chằm chằm qua đôi mắt to,
với ánh mắt u sầu.
Anh thấy đấy, tôi rất vui được ở đây cùng anh.
Cũng giống như ở trong chuồng ngựa vậy.
Đây là con ngựa đang khát nước.
Anh thấy đấy, nếu chúng ta mang chúng ra ngoài sân.
Hắn sẽ sụp thôi, tôi chắc đấy.
Hắn ở trong nhà giam, vẫn im lặng.
không quan hệ với ai cả.
Cho tôi lệnh, tôi sẽ lôi hắn ra ngoài.
No comments yet. Be the first to leave one.