نخستین 200 خط.
Người dịch: Lê Nghị
Kimi ga haita shiroi iki ga ima yukkuri kaze ni notte Từng làn sương trắng muốt em thở nhẹ nhàng trôi theo làn gió đi xa
Sora ni ukabu kumo no naka ni sukoshi zutsu kiete yuku Hòa mình vào trời mây trên cao, rồi dần dần tan biến đi
Toku takai sora no naka de te o nobasu shiroi kumo Từ muôn dặm cao mây trắng vươn mình xuống thế gian
Kimi ga haita iki o sutte pokkari to ukan deru Thu lấy những làn sương mờ của em
Khi một ngày kết thúc, mọi người hối hả trở về nhà...
Cũng là lúc một ngày của tôi bắt đầu.
Zutto mukashi no koto no yoda ne Trông như một thời đã qua
Kawamo no ue o kumo ga nagareru Mây trắng trôi hững hờ qua mặt sông
Quán mở của từ nửa đêm cho đến 7 giờ sáng.
Mọi người gọi nơi đây là "Quán ăn đêm".
Canh thịt heo: 600 yên
Bia (Chai lớn): 600 yên
Rượu sake: 500 yên
Rượu shochu: 400 yên
Đồ uống có cồn một người chỉ được uống tối đa 3 chai
Trên thực đơn chỉ có ngần ấy.
Nếu yêu cầu những món khác...
Tôi sẽ làm nếu đủ nguyên liệu.
Đó là triết lý kinh doanh của tôi.
Liệu tôi có khách không ư? Có những người vẫn thường ghé đây.
QUÁN ĂN ĐÊM
Dù người ta hứa với chúng tôi là sẽ mở cửa trở lại...
nhưng ai cũng biết là chuyện đó sẽ không xảy ra mà.
Có tin đồn là chỗ đó sẽ được xây lại thành rạp phim.
Vậy là bây giờ đóng cửa rồi nhỉ.
Ngày nay, vũ công cũng không còn việc làm nữa.
Nhưng khách hàng thân thiết của chúng tôi vẫn đến đông đủ ở bữa tiệc chia tay.
Chúng tôi cũng chụp ảnh kỷ niệm với mấy ông nhân viên nữa.
Vui lắm đấy.
Xin chào.
Nhưng thường lệ?
Có chuyện gì thế?
Hai người trông đáng sợ thật đấy.
Quán của Kosuzu-san có vài tên khách láo toét,
nên bà ấy gọi chúng tôi.
Chúng tôi dạy hắn bẻ ngón út hắn cho hắn biết chút lễ độ.
Băng yakuza khác sao?
Có vẻ là nhà văn nổi tiếng nào đấy. Hắn cứ lảm nhảm
"Bọn bây là lũ rác rưởi!"
"Ba má mày không nên sinh ra mày. Cút khỏi Nhật Bản đi!"
Láo toét,
hắn còn đá mấy cái ghế nữa.
Rồi lúc "Đại ca" đúng ra cản hắn, hắn bảo:
"Thế lũ yakuza đàn bà lại đi bảo vệ cho chị em chúng nó à."
"Lũ bán nước tụi mày còn không đóng thuế nữa"
Hắn nói thế đấy.
Thế tôi cũng bán nước rồi.
Cô cũng trốn thuế à.
Ken, anh mà đóng thuế á?
Tôi hông đóng thì làm sao có lương hưu được.
Của ông đây.
Kosuzu-san.
Tôi mới nghe rồi, xui thật nhỉ?
Mới vừa kể xong đây nè.
Cái thể loại khách đó
Thi thoảng lại gặp ấy mà.
Master, Tamagoyaki nha.
Làm ngọt hơn bình thường một xíu nha.
Đừng ăn ngọt quá.
Coi chừng bị tiểu đường bây giờ à nha.
Gặp mấy chuyện xui xẻo vầy
người tui cần nhiều đường hơn ông biết hông.
À, thêm bia nữa nghen.
Ok
Ryu-chan, cám ơn anh tới giúp nghen.
Xin anh nhận tấm chân tình của em.
Việc hôm nay không có gì cả.
Cứ dùng để sửa lại quán.
Cảm ơn anh...
Em sẽ sửa lại quán.
Em lên thiên đàng luôn rồi.
Tôi mua cá thu làm quà đây.
Tôi nấu ở đây được không?
Được chứ.
Để tôi giúp cô chặt nhỏ ra.
Có ai muốn ăn cá thu không?
Tôi rất muốn ăn đó.
Ai để cái này ở đây vậy?
Để tôi xem nào.
Không mở ra làm sao biết bên trong có gì chứ.
Gì thế?
Tro mai táng?
"Napolitan" (mì Ý kiểu Nhật)
Tầng 2? Ý ông là tầng 2 trên này hả?
Dù sao thì cũng là đồ khách khứa để quên.
Tôi nghĩ sẽ sớm có người đến tìm lại thôi.
Tôi nghĩ giờ ông báo cảnh sát được rồi đó.
Đúng rồi đó, master.
Giữ thứ đó xui xẻo lắm đó.
Ông định giữ thứ đó bao lâu đây hả?
Tôi muốn chết quá...
Bình đựng tro cốt là điềm xui xẻo nhỉ?
Tôi mới thấy đây này.
Tamako thường được mọi người gọi là "quý bà".
Tình nhân của cô ấy là giám đốc một công ty bất động sản.
Mới tuần rồi qua đời vì bệnh tim.
Kể từ đó cô ấy luôn như thế này.
Buồn suốt như thế không tốt đâu, Tamako-san
Vì tôi là kẻ đào mỏ nên ông nói thế à?
Gieo gì gặt nấy thôi?
Tôi thậm chí còn không có quyền được buồn sao?
Cô nghĩ quá rồi đó.
Ồ, tôi biết hết đó.
Tôi làm tiếp viên được bao năm rồi, người ta nghĩ gì tôi biết hết.
Nhưng mà, hẳn là ông ta có để lại gì cho cô chứ? (bàn tay ý chỉ tiền)
Tất nhiên rồi, tôi được hứa như thế.
Nhưng vợ của ông ấy bảo tôi,
là chả có gì cho tôi trong di chúc cả.
Tôi thật bất cẩn.
Dễ dàng tin lời hứa gió bay như thế.
Tôi thậm chí còn không được đến dự đám tang.
Không phải quá nghiệt ngã sao?
Ông đang nấu gì thế?
Tôi có gọi món gì đâu.
Nãy giờ cô cứ kêu ca hoài.
Nên chắc là đói lắm rồi phải không?
Thật nghiệt ngã.
Cả master cũng nói thế.
Xin thử món này.
Đây là...
Trông ngon quá đi!
Kể từ lúc người ta không còn nữa,
tôi chưa được ăn thứ gì ngon cả.
Master
Tôi nghĩ mình có thể bắt đầu một cuộc sống mới rồi.
Thế à.
Chút nữa ăn xong tôi sẽ để bát ở cửa.
Cô có thể về được rồi.
Bà chủ lại mắng cô bây giờ.
Với lại đem tô đồ thừa của tôi về
cô không thấy bẩn sao?
Thôi đừng để ý...
Bà chủ của cô nhắn tôi là..
Giao đồ ăn tới đồn công ăn tốn nhiều thời gian của bà ấy lắm.
Nghe thế cảm thấy thật có lỗi.
Chào master,
ông đem đồ ăn khuyu cho tôi hả?
Ra là thế, không có tên tuổi gì hết.
Ý cậu là sao?
Ở nhà ga có rất nhiều bình tro cốt không có tên như thế này.
Chắc là vì hoàn cảnh.
Người ta không thể làm đám ma đàng hoàng được.
Tôi sẽ xử lý như một vụ mất tích.
Người tìm kiếm người bị mất tích là "Master"
Người mất tích là chủ của hộp tro cốt này.
Tôi để cái mẫu đâu rồi nhỉ?
Cảm ơn vì bữa ăn.
Lão già đó thiệt bủn xỉn.
Hóa ra lại là ramen.
"Chỗ này thật tuyệt nhỉ?"
Hắn nói mà mặt tươi hết mức.
Có vẻ cô chọn nhằm người rồi.
Tôi chả biết gì về ẩm thực hạng hai cả.
Nhưng cái quán ấy chỉ dành cho người nghèo thôi.
Thật là nhục nhã.
Có gì buồn cười hả?
Vì cô nói ramen là dành cho người nghèo.
Nhưng cô lại đang ăn Napolitan.
Đúng nhỉ,
thì ra là thế.
Nhỉ?
Tên cậu ta là Hajime.
Những ngày này cậu ta thường ghé qua.
Cậu có muốn thử không?
Được sao?
Nhưng hiếm khi thấy người ta bày trên đĩa nóng nha.
Ở quê tôi thì người ta toàn làm thế này.
Ở đó, người ta không gọi là Napolitan,
món này không phải Napolitan,
mà là Italian.
Nhà tôi nghèo lắm.
Ngày đó ăn vầy là sang lắm đó.
Chỉ vào sinh nhật hay
lễ nhập học mới được ăn thôi.
Cả nhà sẽ cùng đi tới khu mua sắm để ăn hàng.
Đúng là những ký ức hạnh phúc.
Master
Cho tôi một phần giống thế.
Tới ngay.
Cậu trông gầy nhưng sành ăn thật đấy nhỉ?
Nghe cô kể thôi làm thôi thèm gần chết.
Tôi cũng hay bị vậy lắm.
Dù có cẩn thận nhưng đôi khi vẫn có vài hạt cơm dính trên miệng.
Thần Izumo thật biết đùa?
Duyên số thận kì diệu.
Tôi không thể xoay sở nổi để sống chung với Tamako-san trong căn nhà to thế.
Bắt đầu từ một căn nhà nhỏ thôi.
Lương lậu của cậu đâu có cao,
Chuyện gì đang diễn ra thế?
Tôi sẽ đi kiếm việc.
Tamako-san...
Hajime có kiếm được nhiều tiền không vậy?
Hajime làm ở nhà máy sản xuất đinh vít ở gần đây nè.
Tôi thấy được mà.
Của hai người đây.
Cảm ơn.
Bất ngờ thật, trái tim có thể dễ dàng thay đổi đến vậy.
Tôi chọn cái này vậy.
- Master, hoa anh đào ở vườn Gyoen có vẻ sẽ nở sớm đấy. - (Gyoen là nói tắt cho Công viên Quốc gia Shinjuku Gyoen)
No comments yet. Be the first to leave one.