نخستین 200 خط.
Kikuru!
Cứu em với, ông chủ!
Xin anh đừng nhìn!
Tiền bối!
Không thể nào...
Chủ nhân!
Kikkun...
Tuổi trẻ của tôi...
cứ thế này thì có được không?
Em muốn nghỉ việc ư?
Sao tự dưng lại nghỉ?
Nếu em có phiền muộn gì thì cứ nói với chị.
Nhờ tấm thiệp mừng năm mới gửi cho em từ đầu năm này
mà em mới biết thằng bạn thân sắp kết hôn.
(Từ giờ bọn tôi sẽ cùng nhau xây dựng một căn nhà sáng sủa)
Ôi trời, thật đáng để chúc mừng nhỉ.
Và đó là lý do của em hả?
Em chỉ mới 20 tuổi
nên chuyện kết hôn có hơi xa vời
nhưng em đã nhận ra một điều.
Hả?
Vốn dĩ em...
chưa bao giờ giao du với người khác thì phải.
Từ thuở bé,
để có thể hạ được Ma Vật,
em đã chăm chỉ tập luyện cho đến năm 18 tuổi.
Sau đó là những năm tháng làm công việc của một Thợ Săn, giết Ma Vật.
Tuổi đôi mươi của em đã khuyết đi những tia sáng rực rỡ!
Em nghe nói đám bọn tham gia CLB Thợ Săn ở đại học
không hiểu sao cứ đi săn mấy đứa con gái cả ngày lẫn đêm.
Chị nghĩ em so sánh với chuyện đó là hơi sai rồi đấy!
Nhưng em vẫn mới làm được hai năm nên sẽ chẳng có lương hưu đâu.
Em đã cố gắng đến tận đây rồi thì nên đợi thêm chút.
Nói về mảng tiền bạc, chị thấy đấy.
Không chỉ phải làm việc không ngừng, em còn chẳng có thời gian nghỉ ngơi.
Nói thế này thì có hơi xấu tính chút
nhưng cái đám ở CLB Săn Bắn đó có mang theo nó đấy.
Xấu tính quá đi.
Nói mới nhớ, có một bé siêu dễ thương mới vào Hội đấy.
Em thấy sao?
Dù có nói như đứa con gái ở quán bar đi kéo khách thì cũng...
Raia! Reia! Chào buổi sáng!
Kyu!
Chào buổi sáng, chị Enome!
Mới nói đó mà đã...
Chào em, Hitamuki!
Cô ấy là người mới mà chị nhắc đến à?
Lần đầu gặp anh!
Em tên là Hitamu Kyan, một Võ Sư Gia.
Hãy gọi em là Hitamuki nhé!
Anh là Kikuru.
Võ Sư Gia...
Có nghe qua rồi nhưng đây là lần đầu anh gặp đấy.
Đúng rồi!
Hôm nay là lần đầu bé Hitamuki đi làm.
Cậu Kikuru.
Cậu cùng đi làm nhiệm vụ với em ấy được không?
Cùng đi?
Hả?
Phải rồi.
Mà, nếu chị Enome đã nói thế...
Hitamuki sẽ cố gắng!
Cậu Kikuru cứ nhìn chằm chằm vào cô bé.
Không lẽ em ấy là gu rồi ư.
Mình có thể an tâm mà trông cậy vào năng lực của cô ấy.
Cậu Kikuru?
Anh Kikuru có...
Không cần kính ngữ đâu.
Gọi dài sẽ gây phiền phức trong chiến đấu.
Dù nói là không cần kính ngữ
thì Kikkun có nhiều kinh nghiệm trong việc tiêu diệt Ma Vật nhỉ?
Kikkun...
Anh vẫn chỉ là tấm chiếu mới làm được hai năm thôi.
Hitamuki tốt nghiệp rồi sao?
Vâng, em 18 tuổi ạ!
Tuổi đôi mươi hoa nở đấy.
Em không thấy đang tốn thời gian vào mấy chuyện máu me...
(Không thấy vô ích à Tuổi đôi mươi hoa nở - Chuyện máu me)
T-Tệ rồi!
Chưa chiến đấu mà mình đã cảm thấy sắp gục đến nơi.
Không tốn công vô ích đâu anh.
Từ trước đến giờ Kikkun nhất định đã cứu được nhiều người rồi.
Một người như anh mà em lại được đi cùng làm Hitamuki vừa vui vừa tự hào!
Sáng chói quá!
Ơ?
Bên đó có Ma Vật đấy!
Xa thế mà cũng phát hiện ra được.
Đây là năng lực của Người Thú sao?
Hở?
Không có!
Yo!
Xin được giúp đỡ!
Em làm gì thế hả?
Võ đạo là phải chào hỏi trước và sau trận đấu.
Đừng có cúi! Nhìn trước, nhìn trước đi!
Anh đã nói rồi mà.
Ui đau đau...
Nó cứ mềm mềm...
Càng đấm nó càng dãn ra...
Không... không được rồi...
Chỗ đó...
Bọn mày cứ sột soạt như vậy thì tao sẽ...
Không được!
Cái quái gì đây?
Hitamuki.
Slime là tầm thường nhất trong tất cả bọn tầm thường đó.
Mà muốn lấy ra thì cũng phải làm nhiều lần.
Và chắc chắn số lần anh chạm vào da thịt của em cũng không ít.
Em sẽ không kiện anh vì quấy rối tình dục chứ?
Em không làm đâu!
Em hoàn toàn không có ý đó!
T-Trước tiên...
làm gì có chuyện một con bé lùn tịt như Hitamuki đây lại ầm ĩ cả lên chứ.
Chuyện đó...
sẽ chẳng ai tin hết...
Anh tin mà.
Em coi thường tiềm năng của mình quá rồi.
Vậy...
anh lấy nó ra đây.
N-Nhờ anh...
Hả?!
X-Xin lỗi!
Anh không cố ý đâu!
Nó đàn hồi giống như con Slime.
Nó mát lạnh như con Slime vậy.
Và nó còn vừa vặn giống Slime nữa.
Đây chính là...
Anh ơi...
Kikkun đang chạm vào...
con Slime đó ạ.
Không thể phân biệt được!
Em đã làm phiền anh rồi.
Dùng đòn tấn công vật lí lên Slime khá là khó
nhưng hạt nhân của nó thì giòn, chỉ cần phá vỡ là hạ được.
Vậy nên chỉ cần dùng một nhát đâm vào nó là giết được thôi.
Hitamuki không mang theo vũ khí nào sao?
Vâng!
Với Võ Sư Gia thì cơ thể chính là vũ khí của họ.
Chỉ cần có cơ thể này thì em có thể bảo vệ anh đến cùng!
Cơ thể của em còn không bảo vệ được em nữa kìa.
Bên đó có Ma Vật anh ơi!
Em ấy chỉ giỏi trong việc tìm kiếm kẻ địch thôi.
Kikkun đã diệt được nhiều Ma Vật rồi vậy mà vẫn rất thận trọng nhỉ.
Vì anh thận trọng nên mới diệt được nhiều Ma Vật đó.
Mấy con quái tầm thường thì được.
Chứ nếu kẻ địch là Ma Vật cỡ lớn thì không nên đối đầu trực diện đâu.
Tại vì ở võ trường, Hitamuki chỉ phân thắng bại bằng cách dùng Kumite trực diện.
Em nên sửa lại cách chiến đấu của mình đi.
Hãy đặt bẫy diệt Ma Vật giống anh.
Đâm từ sau lưng, bắn vào góc chết.
Ám sát sao?!
Cách chiến đấu hèn nhát như vậy thì không hợp với Hitamuki đâu.
Hôm nay anh chỉ mới bị sát thương tinh thần thôi mà đã sắp ngất xỉu tới nơi đấy.
Gấu Todo sao?
Anh sẽ bắn trước.
Nhờ Hitamuki đánh lạc hướng bằng gây sát thương lên nó.
Vâng!
Hitamuki sẽ cố gắng!
Bị phát hiện rồi!
- Đồng đội chính là kẻ thù lớn nhất! - Hitamuki sẽ chịu trách nhiệm, hãy giao chỗ này cho em!
Kikkun hãy chạy đi!
Đồ ngốc! Tránh ra!
Không sao đâu ạ.
Chiêu Karate Thú Cứu của Hitamuki sẽ không thua đâu!
Em lấy đâu ra cái dũng khí đó mà nhảy vào vậy hả?
H-Hitamuki...
Nếu như có gì đó mà em có thể giúp được Kikkun...
Trước khi suy nghĩ...
thì cơ thể em đã tự hành động mất rồi.
Thật ra thì em đã rất sợ cơ.
Con bé này...
Căn bản là hoàn toàn
khác với mình! - (Logic - Thẳng tính)
Anh Gấu ơi...
Em cũng có thể phát ra mùi hoóc môn khiến bọn Ma Vật động dục à?
Bình thường thì em đã bị giết từ lâu rồi đó!
Mà kết cục thì em cũng trở thành mồi nhử ngon luôn.
Có một người nào đó đã thấy vui lắm rồi.
Lần đầu làm nhiệm vụ mà đã giết được hai Slime và một con gấu Todo.
Em giỏi lắm đấy, bé Hitamuki!
Mà lính mới như thế thì cũng tàm tạm nhỉ.
Thôi nào, vui lên đi chứ Hitamuki.
Em xin lỗi anh...
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Chị Enome!
Thật ra em...
đang muốn bỏ việc để ổn định lại cuộc sống trường học mà mình chưa biết.
Em đã quyết định đến thế rồi à.
- Nhưng mà... - Ơ?
Em cần phải tìm ra người kế nhiệm của mình.
Bọn chúng chạy ra ngoài mất rồi!
Nếu không thì thành phố sẽ có thể bị hủy hoại mất.
Hitamuki.
Võ Sư Gia bọn em ai cũng có bản tính như vậy à?
Sư phụ lúc nào cũng nói Hitamuki là:
"Có tốt hay xấu thì con cũng trong sáng lắm".
Thì ra không phải chỉ có mỗi anh là bó tay với em.
Nè, cậu Kikuru.
Bé Hitamuki cũng chỉ là người mới thôi nên hãy trông nom lâu dài, nhé?
Tuy nói là vậy nhưng mà...
No comments yet. Be the first to leave one.