نخستین 200 خط.
7-3-4-7.
4-9-3-1.
4-3-1-9.
0-7-7-4.
7-3-4-1.
7-4-4.
7-5-7-5.
Anh nghe được chưa?
Ừ được rồi
Hôm trước tôi có nghe đài
Radio 2, NPR Radio hay là đài nào đó...
Uh-huh.
Có một thằng khốn rất may, là nhà khoa học hay gì đó.
Đúng là thằng khốn nạn. Có nghe không đấy?
Say sưa lắm đây.
Hắn tính toán lượng còn lại
lượng tro hỏa táng còn lại của người chết.
Lượng khoáng chất còn lại đấy.
Sắt, rồi phốt phát... tất cả những chất có trong người.
Hắn cộng hết lại thành ra 4.40 đô.
Cậu có tin không?
Tôi đoán là vậy.
4.40 đô.
Đốt cháy cả một mạng người còn rẻ mạt hơn cả một cái bánh Big Mac,
mà cậu chỉ nói được "Tôi đoán là vậy" thôi hả?
Cho thằng khốn đó biết lễ độ.
Chắc chắn chưa?
Rồi.
10 phút.
Bắt đầu tính.
Mọi con mắt hướng về người mới đến...
Anh uống gì?
Hai ly. Scotch.
Kiếm được tiền chưa?
Không, dàn trận chán lắm.
Đây, uống nốt ly này đi.
Không, cám ơn. Tôi cai rượu hai năm rồi.
Thế thì nghề của anh hay đấy.
Khi anh làm việc gì đó quá lâu,
lúc nhắm mắt lại thì anh không thể nghĩ mình làm nghề nào khác nữa.
Họ tìm thấy tài khoản của anh rồi.
Anh đã tiêu nó ở đâu?
Nghe này, tôi chỉ muốn bắt đầu lại từ đầu. Rời khỏi cơ quan đó.
Uống đi.
Có thể là bất kì ai bước qua cánh cửa đó.
Phải. Nhưng đó là anh.
Vào dọn sạch đống hỗn độn của cậu đi. Ba phút.
Bắt đầu tính.
Không, làm ơn. Chúa ơi.
Tại sao ông lại làm vậy?
Tại sao? Tại sao ông lại làm vậy?
Tại sao ông lại làm vậy?
Thật đáng xấu hổ.
Cậu mấy trí rồi hả?
Cô ta chỉ là một đứa bé. Chúa ơi.
Cái quái gì thế Emerson?
Không để lại dấu vết.
Anh đã ra ngoài trận địa bao lâu rồi?
Trong hồ sơ thì là ba năm rồi.
Tôi muốn nghe anh nói.
Một thời gian dài rồi.
Tôi không biết là anh cũng hút thuốc đấy?
Anh bắt đầu hút khi nào?
Ngay sau khi tôi bỏ rượu.
Vậy sao anh lại bỏ rượu.
Tôi đã từng là con sâu rượu.
Anh nói sao về tính tình hiện giờ của mình?
Tôi cảm thấy thế nào sao?
Anh cảm thấy thế nào về cô gái đó?
Cô bé hỏi một câu rất hay.
- Đó là? - Tại sao?
Câu hỏi đó là cần thiết thôi.
Chúng ta đâu phải bị tâm thần.
Chúng ta cũng sẽ bị tổn thương vì những dằn vặt lương tâm như bất kì ai.
Chúng ta đối mặt với những quyết định hằng ngày, tán thành hoặc phản đối.
Như mọi chuyện khác thôi,
tất cả chỉ rút lại còn những con số 0 và 1.
Họ yêu cầu tôi miêu tả trạng thái tình cảm của anh
thành cách cư xử chi tiết nhất có thể.
Để quyết định xem anh có phù hợp để ra trận địa nữa hay không.
Tôi rất khó chịu khi chuyện lại thành ra thế này.
Tôi lo chuyện đứa con gái, tôi lo chuyện cảnh sát.
Những điều cậu cần, những điều chúng tôi sẵn sàng giúp đỡ,
đó là điều thay đổi.
Chúng tôi có một trạm cho cậu chăm sóc.
Blackleg Miner.
Một trong những nhà khách nhỏ hơn.
- Anh. - Đúng thế.
Cách xa khỏi nơi này, ở nơi không ai biết
Căn cứ quân đội Mỹ. Chính thức thì nó không tồn tại.
Không chính thức thì nó là trạm phát số cho các đặc vụ tại Châu Âu.
Trong bao lâu.
Cho đến khi cậu bình thường trở lại.
Cậu sẽ trông nom một trạm phát.
Là dân thường phải không?
Đúng thế, chuyên gia mật mã.
Và là một trong số ít những người có thể xử lý bảng mã ở cấp độ này.
Cậu và một nhóm khác, thay phiên cho nhau. Ba ngày một lần.
Cậu giữ được trạm an toàn, cậu giữ được bảng mã an toàn.
Bằng bất cứ giá nào.
Được rồi.
Làm hẳn hoi vào, Emerson.
Tôi không muốn thành một thằng ngu treo thòng lọng vào cổ vì vụ này đâu.
Vì tôi không còn gì để giữ cậu tránh xa khỏi lũ sói đâu.
0-7-3.
4-5-5.
8-1-7.
6-9-0-1-0.
Xin lỗi. Phải phát thông tin vào phút cuối.
Tôi sẽ báo với nhà chức trách.
Anh cứ làm đi.
Có muốn nghe giả thuyết mới nhất của tôi không?
Chắc rồi.
Chúng ta đang tiến hành di chuyển quân đội ở Afghanistan.
Chiến thuật đội hình dài hạn.
Vâng.
Một nhiệm vụ phi pháp không được Liên hợp quốc phê chuẩn, nên là phải bí mật.
Có thể là vậy.
- Rất hay phải không? - Đúng thế.
Có thể tất cả là một cuộc thí nghiệm kinh dị nào đó.
Như kiểu cho hai người vào phòng,
để xem bao lâu hai người sẽ giết lẫn nhau.
Hay đấy.
Có gì cho tôi không.
Chúng ta sẽ lên sớm hơn hai tiếng vào ca sau.
Mọi người đợi lâu chưa?
Không sao.
- Tốt chứ? - Ừ.
Ngồi báo tin 70 tiếng liền. Hay lắm đó.
Anh biết không, hợp đồng của tôi sắp hết hạn rồi. Tôi đang định gia hạn thêm.
Cô không còn việc nào thích làm hơn sao?
Không.
Tôi được tuyển dụng bởi một công ty phần mềm khi học đại học.
Làm phần mềm cho điện thoại ấy mà.
Thế sao lại bỏ vậy? Lương không tốt sao?
Không, tốt lắm đấy. Nói thật là rất khiếp đấy.
Thế sao cô lại không làm?
Tôi không biết, không biết nữa. Tôi thấy nó thật ngu ngốc,
tôi thấy việc đó chẳng quan trọng chút nào.
Tôi thích công việc phục vụ cho tổ quốc hơn.
Mặc dù tôi không biết chính xác mình đang làm gì.
Còn anh? Anh chưa bao giờ muốn làm việc gì khác sao?
Có lúc cô đã làm việc gì đó
đủ lâu rồi, cô không thể nào
nghĩ mình có thể làm được việc gì khác nữa.
Thế nếu tôi ở làm việc tiếp thì tôi phải dính với anh suốt đời sao?
Đúng thế. Cẩn thận với những điều cô mong ước đấy.
Anh lại làm thế phải không?
Làm gì?
Anh có kiểu nhìn đó?
Kiểu nhìn nào.
Anh nheo mắt vào như là đang ngắm súng ấy.
- Cô sẽ bị muộn đấy. - Trông thế khiếp lắm.
Tôi chắc là anh rất vui vẻ ở các bữa tiệc.
Thật đấy, anh không phải nghĩ đến việc
giết tất cả mọi người mà anh gặp đâu.
- Tôi đâu có. - Được rồi.
Nói vui thôi nhé, nếu tôi không ở đây và thứ hai thì sẽ sao nhỉ?
Có vụ tai nạn tàu khủng khiếp nào sao?
Không. Tàu vẫn đến, chỉ là tôi không có trên đó thôi.
Thế thì sẽ không vui đâu.
Thôi nào, chuyện gì sẽ xảy ra vậy.
Tôi sẽ phải gọi một cú điện.
Anh sẽ gọi một cú điện sao?
Tôi sẽ gọi một cú điện.
- Không vui đâu. - Anh chàng tận tụy.
Xin chào.
Anh thế nào?
Ổn cả.
Anh phải thấy mặt mình lúc nãy.
Sao chứ?
Khi tôi không xuống tàu,
trông anh như sắp lên cơn đau tim ấy.
- Cuối tuần của cô thế nào. - Tốt lắm.
Tôi có một cuối tuần rất vui, cám ơn anh đã hỏi thăm.
Cô đã nhận được tin nhắn. Xác nhận là...
Điều tôi đã biết à. Vâng, tôi nhận được rồi.
Anh có nhận được của tôi không.
Tôi định viết một câu chuyện vui
về bữa tối ở phòng truyền thông Nhà Trắng,
nhưng phần sửa chính tả máy tôi lại viết thành bữa tối ở phòng truyền thông Nhà Thổ.
Phần sửa lỗi chính tả thường rất là chính xác.
Đúng thế. Tôi chắc chắn rằng có bữa tối
ở phòng truyền thông Nhà Thổ ở đâu đó.
Ở đâu đó.
Tôi biết, tôi hiểu rồi. Không mang điện thoại vào trong.
Nếu là nhiệm vụ của tôi thì sẽ không cẩu thả đâu.
Bỏ đi. Xong rồi. Được chưa?
Họ phải ra rồi chứ.
Đúng thế.
Chắc lại có tin phút cuối.
Sao thế.
Không có gì. Đợi chút.
Ah!
Không... Ah!
Tôi không nghe thấy gì.
Shh.
Được rồi. Màng nhĩ.
Ở yên đây, được chứ?
Được.
No comments yet. Be the first to leave one.