نخستین 200 خط.
Anh đây rồi.
Em đang tìm anh.
Anh có thấy chiếc guốc còn lại của em không?
Sao vậy?
Gì thế?
Sao anh nhìn em như thế?
Đi vệ sinh nào.
Scotty.
Thôi nào, mày. Scotty.
Giải quyết đi, Scotty.
Đừng nhìn tao như thế.
Vâng?
Một cách tuyệt với để bắt đầu ngày mới, hả?
Em nghĩ rằng em sẽ nôn.
Mẹ nói rằng em hẹn hò vào cuối tuần. Nó thế nào?
Ổn cả.
"Ổn" như là chú đã nói?
- Harry. - Sao?
Bà ấy không thể nghe anh.
Chú không muốn lên giường, như kiểu, từng có một lần nữa trong đời?
Đúng. Em chỉ không nghĩ rằng đấy là một kiểu hẹn hò.
Mấy cô gái chỉ muốn ngủ với em bởi vì họ đọc quyển sách của em ở trường.
Vậy thì?
Vậy thì họ không thích em.
Họ thích vài ý tưởng của em.
Đó là lý do tại sao chú nên tiếp tục tập. Như thế họ sẽ muốn cơ thể của chú.
Cái này thậm chí để làm gì?
Nó biến chú thành một vị thần.
Tiếp tục đê.
Này, em có giấc mơ lạ đêm qua.
Có một cô gái và cô ý...
Trông thế nào?
Chỉ là cô gái bình thường. Một cô gái em tạo ra.
Ồ, thế có chuyện gì?
Cô ấy nói với em.
Thật thất vọng.
Thực tế thì điều đó rất tuyệt.
Nghiêm túc chứ? Chú thậm chí nằm trong giấc mơ.
Thật đáng buồn.
Mà này, quyển sách mới sắp tới thế nào?
Cháu không biết. Cháu có ý tưởng tốt, kiểu tại sao tôi không viết về bố tôi?
Và sau đó, bùm, cháu bắt đầu nghĩ rằng nó là điều ngốc nghếch nhất từng có.
Ai lại muốn đọc, "Ông ấy thất vọng về tôi...
...blah, blah, blah"?
Ngoài ra, cháu thấy vừa yêu vừa ghét Scotty.
Nó ủy mị, nó nhai các thứ.
Nó tè như đứa con gái làm cháu sợ.
Nó cần ra ngoài thật lâu, phá hỏng 1 ngày của cháu. Đó là lý lo cháu không viết.
Cháu có nghĩ tại sao cháu không viết?
- Không. - Tại sao cháu nghĩ rằng cháu không viết?
Giờ cháu có thể có Bobby không?
- Cháu cần Bobby bây giờ à? - Vâng.
Calvin...
lần cuối cháu nhìn thấy bạn cháu là khi nào?
Anh Harry ạ. Hôm qua.
Không, không. Ai khác không phải anh cháu.
Bác đưa Bobby cho bệnh nhân của bác à?
Không, Bobby là của cháu.
- Bởi vì nó có mùi lạ. - Calvin...
...cháu quyết định lấy Scotty khi nào, lúc đó cháu nói gì nhỉ?
Cháu đã nói hy vọng của cháu là gì? Cháu nhớ không?
Đó là nó có thể giúp cháu gặp mọi người.
Nói tơ hơn tí xem nào?
Rằng nó có thể tuyệt vời và chúng cháu đi bộ và làm linh tinh.
Và mọi người sẽ dừng lại để xem nó, và cháu có thể gặp họ.
Nhưng Scotty sợ khi mọi người cố lại gần nó.
Điều đó gây khó khăn cho cháu à?
- Không. - Bác muốn cho cháu viết bài kiểm tra.
- Cháu không thể viết. - Được rồi.
Điều này sẽ chỉ cho bác thôi.
Bác thích cháu viết một trang...
...về ai đó thấy Scotty ủy mị và sợ hãi...
...và thích nó, chỉ với cái mà nó có.
Cháu có nghĩ cháu làm điều đó cho bác được không?
Nó có thể tồi tệ chứ?
Bác thích nó là rất tệ.
Tôi gặp Calvin khi cậu ta 19 tuổi.
Và cậu ta sẵn sàng để đứng đầu...
... danh sách Best Seller của tờ New York Times khoảng vài tháng.
Và tôi nhớ là tôi nghĩ:
"Cậu nhóc quái này là ai?
Và làm thế nào tôi có thể quay ngược thời gian để thành cậu ta?
Một học sinh bỏ học với mụn vẫn còn trên cằm...
... cho chúng ta cái mà có thể trở thành một cuốn tiểu thuyết rất cổ của Mỹ.
Kể từ đó, tất nhiên, tất cả chúng ta đều đã rất thích các truyện ngắn của cậu ta...
bao gồm cuốn tiểu thuyết của cuối năm, Breakfast for Dinner.
Nhưng đó là chỉ khi tôi ngồi xuống và đọc lại tiểu thuyết của cậu ta.
Giờ đã sẵn có ở ấn bản thứ 10 tuyệt đẹp...
...điều đó... tôi nhận ra rằng một nhà văn Calvin Weir-Fields tuyệt như thế nào.
Chúng ta may mắn có cậu ta ở đây.
Thưa các quý ông và quý bà, Calvin Weir-Fields.
- Một hiện tượng, cậu bạn. Rất xuất sắc. - Cảm ơn. Cảm ơn.
Xuất sắc. Xin cảm ơn rất nhiều.
- Calvin. - Xin chào.
Cậu biết rằng chương mà Charlie đi vào nhà thổ?
Cậu cho gái điếm màu xanh vì đó là màu chiếc tạp dề của mẹ mình hả?
Xin lỗi...
Làm thế nào cậu biết nơi nào để gửi bản thảo của cậu?
Tôi đã tra cứu nó.
Ồ, dĩ nhiên.
Nó có gây khó hiểu cho cậu khi dùng nó để thành công?
Cậu đây rồi.
Cyrus, anh phải nhắc tôi về những việc này.
Cậu phải kiểm tra tin nhắn của cậu, anh bạn ạ.
Tôi có thể mặc cái gì đó đẹp hơn.
Chả ai quan tâm cậu đang mặc gì. Cậu là một thiên tài.
Đừng dùng từ đó.
Calvin luôn luôn có tài năng.
Nhưng thật không may, điều đó là không đủ.
Tất cả những gì tôi đã làm, thực sự...
... là hướng dẫn cậu ấy đi đúng hướng, giống như cái gậy.
Mabel.
Gì cơ?
Tôi là Mabel.
- Ồ, tôi có biết cô không nhỉ? - Không, không.
Cậu có muốn số của tôi không?
Nó là một không hai, quyển sách đó.
Nó là album đầu tiên của một ban nhạc tự do.
Nó kiểu của sự cao hứng mất ý thức...
... mà... cái mà bạn không...
Sau đó, tất nhiên có hội chứng album thứ hai là...
Chúng ta không nói về nó.
Mọi người yêu quyển sách này, nhưng chúng ta muốn nghe những gì cậu đang làm bây giờ.
Vấn đề bây giờ. Cậu đang làm gì? Có phải cậu...
Họ yêu bạn, sau đó họ ném bạn đi.
Nó thực sự dễ dàng hơn...
... nếu bạn chỉ tầm thường.
Nếu bạn đã ở đỉnh cao...
... nó có thể giết bạn.
Salinger có ý tưởng đúng...
Viết cái mà cậu có thể, sau đó, biến mất, cậu biết chứ?
Vì vậy tôi đã uống.
Nhưng không phải Coca-cola. Tôi không... Không Coca-cola.
Tôi không uống Coca-cola.
Scotty?
Scotty?
Xin lỗi, tao về muộn, anh bạn.
Scotty?
Scotty, cái quái gì thế này?
Trời.
Nó rất đẹp.
Sao cơ?
Con chó của anh. Nó rất đẹp.
Ồ nó là con đực.
Nó đi tiểu như con gái.
Chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?
Tôi không nghĩ vậy.
Anh có phiền không nếu tôi vẽ nó?
Ờ, nhưng đừng có lại gần quá.
Nó hơi sợ mọi người.
- Cô là một họa sĩ? - Đúng.
- Tôi rất siêu. - Thật à?
Con chó của anh tên gì?
À, Scotty.
- Anh là người Xcốtlen? - Không.
Tôi đặt tên nó giống F. Scott Fitzgerald.
- Ai cơ? - F. Scott Fitzgerald.
Một tiểu thuyết gia.
Tác phẩm Great Gatsby.
Tôi không đọc nhiều truyện viễn tưởng.
Cô chưa bao giờ nghe đến F. Scott Fitzgerald?
Sao? Vì ông ấy rất nổi tiếng và quan trọng à?
Ồ, ông ấy có thể là một trong những tiểu thuyết gia vĩ đại nhất.
Không phải thế là thiếu tôn trọng?
Gì cơ?
- Tên con chó của anh? - Nó hơi thiếu tôn trọng.
- Không, nó là một cử chỉ. - Phải, một cử chỉ gây hấn.
Nghĩ mà xem. Anh là một tiểu thuyết gia. Anh nghĩ ông này là vĩ đại nhất.
Thế nên anh đặt tên con chó của anh để hạ tầm của ông ý.
Với cách này, anh có thể buộc ông ý bằng dây...
...rồi hét "Scotty tồi"...
...và cảm thấy khá hơn.
Giết luôn thần tượng của anh.
Được rồi. Scotty.
Đợi đã.
- Cái này thật đẹp. - Phải.
Con chó của anh có thể tè giống cô gái, nhưng dù sao tôi cũng giống nó.
Này, cô vừa nói gì nhỉ?
Tôi giống cái cách mà nó đã làm ý.
Đúng rồi.
Đúng rồi. Đúng rồi.
"...gộp vào mắt ông ta dường như... ...chảy ngược lại giống như máu...
Bác là một thiên tài.
Bác nghĩ rằng chúng ta sẽ không dùng từ đó.
Bác đúng là, thực sự thông minh. "Tôi thích nó trở nên xấu xa."
Bác rất vui vì cháu đã tìm thấy thứ gì đó thôi thúc cháu.
Thôi thúc cháu?
Nó lấn át cháu. Cháu đúng là không thể ăn hay ngủ.
Tất cả là cháu muốn viết.
Ý cháu là cháu gần như không đến đây hôm nay bởi vì cháu không thể rời khỏi cô ấy.
- Ôi trời. - Gì thế?
Ôi trời ơi. Ồ, con không thể nói thành tiếng.
Nó có vẻ quá ngu ngốc. Bác thích điều đó khi cháu nói những thứ ngu ngốc.
Không, điều này thực sự hoàn toàn ngu ngốc.
Ugh.
Được rồi, vậy cái gã cháu đang viết...
Tên hắn là gì?
Là Calvin.
Cháu sẽ thay đổi nó. Mà dù sao, có rất nhiều thứ của cháu trong hắn.
Cái mà cháu đang cố gắng muốn nói là...
No comments yet. Be the first to leave one.