نخستین 200 خط.
CHÂN THÀNH VỚI TÌNH YÊU (TRUE TO LOVE)
CHÂN THÀNH VỚI TÌNH YÊU (TRUE TO LOVE)
MỌI NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, ĐỊA ĐIỂM VÀ SỰ VIỆC TRONG PHIM ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT.
Em không thể.
Nếu sếp phát hiện...
Chị về rồi à.
Chị ăn chưa?
Anh yêu em rất nhiều.
Em cũng yêu anh.
Sao tự nhiên họ lại hôn nhau vậy?
Cô ấy bị đá và không thể quên bạn trai.
Chẳng hợp lý chút nào.
TẬP 9 NHỮNG LỜI TA NÓI SAU KHI HÔN
Không phải tôi thích hình trái tim.
Anh Sang-jin, tôi...
thích...
Nghe như lời tỏ tình.
Gì thế?
- Cái gì? - Gì vậy hả?
Gì?
Mà cậu cứ làm tiếp cái này đi.
Lên lịch xuất bản đi.
Khi nào cậu đi gặp Deborah?
Hôm nay em sẽ gặp cô ấy.
Này anh...
Ý em là...
Giám đốc.
Nếu như...
em bảo rằng không nên cho xuất bản
bài viết của Deborah thì sao?
Cậu không biết hả? Thì ta sẽ không làm thôi.
Thế ư?
Không có gì nghiêm trọng xảy ra?
À thì...
Ta sẽ trả cho cô ấy khoản đền bù lớn từ ngân sách rỗng.
Danh tiếng nhà xuất bản khởi nghiệp sẽ tan tành.
Chỉ vậy thôi. Còn gì nữa?
Mà này, anh đã nói chưa nhỉ?
Nhà đầu tư lớn nhất của công ty này,
chủ của tòa nhà này và người sinh ra anh,
đang nghĩ tới việc đuổi ta khỏi nơi này
để mở phòng khám nha khoa trẻ em.
Một buổi xem mắt khác do mẹ anh sắp xếp à? Lần này là nha sĩ hả?
Phải.
Sao bác ấy phải...
Nếu anh không thích hôn nhân sắp đặt, bà ấy bảo
anh nên trả lại tất cả tiền đầu tư và biến khỏi đây.
Giờ ta hủy sách của Deborah ư?
Cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? Suy cho cùng, anh...
có thể sẽ phải kết hôn lần nữa.
Anh sẽ để cậu làm theo ý cậu sao?
Và không làm gì hả?
Đâu cần nhiều lời như vậy. Anh có thể nói là không được mà.
Các anh có đi ăn trưa không?
- Mọi người muốn ăn gì? - Không biết.
Đi ăn thôi.
Trưa nay thích ăn gì?
- Canh đậu hũ? - Với cơm?
Có vẻ ngon.
Chúc mọi người ngon miệng.
Mình quay lại trước?
Hay anh ấy nắm vai mình trước?
Là mình?
Hay anh ấy?
Là mình
quay lại trước và nhắm mắt lại.
Chị em ở đó, phải không?
Em không muốn chị biết ta hẹn hò.
Đừng lo. Anh sẽ bảo vệ tình yêu bằng mọi giá.
Đúng là khách hàng phiền phức!
Mỗi cốc cà phê? Đây là nơi làm việc của cậu hả?
Này, cốc thứ ba rồi đấy.
Lúc nãy tớ ăn bánh nữa.
Thế hả? Ngoan lắm.
Làm gì vậy? Sao lại lấy cái đó?
Cậu ăn cắp hả?
- Có trộm! - Này!
Tớ lấy nó vì tớ cần nó.
Biết hệ thống đặt chỗ của vợ chồng là gì không?
Hiểu nhầm tín hiệu của đối phương sẽ gây ra tình huống không mong muốn.
Em yêu, em không đi tắm à?
Có, xem nốt đoạn này đã.
Sao em không đi tắm luôn đi?
Sao thế? Để em xem nốt đã.
Được. Em hiểu rồi.
- Em quay lại ngay. - Được.
Cưng à,
em sạch sẽ tinh tươm rồi.
Em vừa tắm xong.
Anh đang làm gì vậy?
Có chuyện gì thế? Anh đang ngủ mà.
Anh không muốn làm hả?
Làm gì?
Không ăn sáng à?
Sao lại cởi đồ thế?
Không có gì.
Ồ, bây giờ hả?
Anh hiểu rồi.
Thôi đi.
Em à.
Dừng lại!
Một giây thôi.
Em bận lắm.
Em đi đây.
Đó là lý do các cặp đôi cần hệ thống đặt chỗ.
Không tin nổi.
Tốn công thật.
Bọn tớ đang thử mọi cách hiệu quả.
Nhờ nỗ lực của tớ, bọn tớ được một tháng một lần.
Chỉ đủ để gọi là có quan hệ.
Cậu nghĩ tớ nói dối?
Khi đã kết hôn, sẽ là người nhà, nên không quan hệ.
Hôn ư? Đừng có mơ.
Khoảnh khắc chạm mắt nhau,
chìm trong đam mê, phát điên vì nhau.
Như thể đã đói khát nhiều ngày,
như thể muốn ăn tươi nuốt sống nhau,
đôi môi như máy hút bụi, hút linh hồn...
- Tớ nhớ nụ hôn như thế. - Yu-jeong!
Đừng nói chuyện đó nữa.
Sao thế? Ta còn nói gì khác được?
Ồ, tớ xin lỗi.
Thôi không nói nữa.
Không. Đừng xin lỗi.
Không, tớ vốn biết hôm qua cậu gặp anh Ju-wan.
Tớ vô ý quá.
Cậu ổn chứ?
Cậu vẫn nghĩ đến anh ấy à?
Vẫn buồn lắm hả?
Ừ, tớ...
Ừ...
Phải. Tớ hiểu mà.
"Thời gian sẽ chữa lành."
"Có tình mới sẽ quên tình cũ."
Nói dễ hơn làm.
Sao có thể dễ dàng quên và tìm người mới?
Làm được mới là lạ.
Phải. Dễ dàng yêu một người khác, như thế không đúng chút nào.
Mấy giờ rồi? Tớ phải đi đây.
Sao thế? Cậu đi đâu hả?
Su-hyeok sắp đến rồi mà. Cậu đâu cần tớ ngồi họp cùng chứ.
Sao lại không? Ở lại đi.
Không, tớ đi tập với PT đây.
Ở lại đi, một lúc thôi cũng được.
Chuyện gì thế?
Chỉ là...
Tớ thấy khó xử khi gặp riêng anh ấy.
Hôm qua, Su-hyeok và tớ...
Hôm qua làm sao? Cậu lại say xỉn và phạm sai lầm gì à?
Lại là trên phố hả?
Này, cậu nghĩ tớ điên hả?
Phải. Tớ điên thật rồi.
Là chuyện tương tự thế...
Nên cậu ở lại thêm lúc nữa đi.
Sao tớ có thể gặp anh ấy đây? Tớ điên mất. Anh ấy sắp đến rồi.
Tớ phải vào nhà vệ sinh đây.
Bây giờ ư?
Nhưng...
- Anh Su-hyeok. - Chào cô.
Chào anh.
Anh ngồi đằng kia đi.
- Chào anh. - Xin chào.
Cà phê? Hay trà?
- Cho tôi cà phê. - Vâng.
- Một cà phê. - Vâng.
Bo-ra đang chờ anh.
Vậy ư?
Thật trùng hợp! Cô ấy vừa vào nhà vệ sinh trước khi anh đến.
Thật ra, Bo-ra kể với tôi rồi.
Tôi đã nghe về sai lầm hôm qua.
Cô ấy kể với cô à?
Tình bạn giữa phụ nữ là thế. Không có bí mật gì cả.
Cô ấy xấu hổ đến mức sợ phải gặp anh.
Cô ấy tự đổ lỗi và nói "Tớ bị điên".
Nên anh giúp tôi một việc nhé.
Xin hãy vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Được thôi.
Dù trông có vẻ ổn, cô ấy vẫn buồn về chuyện với anh Ju-wan.
Cô ấy hiếm khi phạm sai lầm trong công việc.
Tôi hoàn toàn hiểu.
Tốt lắm.
Cứ tỏ ra tự nhiên,
như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô ấy kia rồi.
Này, cậu này.
Cậu có nhớ vụ đó không?
Hồi sinh viên, ta chơi trò Nhà Vua.
Nếu vua bảo hai người hôn nhau, họ phải hôn.
Rồi vua bảo một trong hai hôn người khác thì họ hôn thôi.
Thật ư? Chúng ta từng "chịu chơi" thế sao?
Khi nào thế?
Cậu không nhớ hả?
Ta có cần lý do để hôn nhau không?
Nếu vua bảo tớ và anh Jin-woo hôn nhau
thì bọn tớ sẽ hôn nhau thôi.
Ý cậu là cậu từng hôn chồng tớ ư?
Ý tớ không phải vậy.
Anh này!
- Anh à. - Gì thế?
Anh từng hôn Bo-ra à?
No comments yet. Be the first to leave one.