نخستین 186 خط.
DỰA THEO NGUYÊN TÁC TRUYỆN TRANH INUYASHA CỦA TÁC GIẢ TAKAHASHI RUMIKO.
Khi tôi băng qua
nỗi chật vật đằng đẵng trong đời trên thế gian ngắn ngủi này,
tôi không khỏi khát khao ánh trăng giữa khuya tôi từng thấy.
Chớ để hắn trốn thoát, Kagura.
Hắn ăn những yêu quái đó.
Này, Goryomaru, ngươi là thứ quái quỷ gì vậy?
Vì sao Naraku phải giam giữ ngươi?
Nếu muốn biết đáp án, cô nên thả Goyomaru ra.
Hakudoshi.
Cô sợ Naraku đến mức muốn xuất thủ rồi à?
Ngươi cũng tính toán phản bội Naraku?
Lựa chọn đi, Kagura.
Cô sẽ ngoan ngoãn chịu chết vì Naraku
hay chạy trốn cùng ta và có được tự do?
Tự do?
Phải, tự do.
Nếu cô thực lòng mong muốn thoát khỏi Naraku,
chỉ còn cách giết hắn.
Phải.
Ban đầu, trái tim của Naraku được tách ra ở núi Hakurei.
Sau đó, một nhà sư lạ mặt đã tách nó làm hai,
trở thành Hakudoshi và Đứa Trẻ.
Thế nào, Kagura?
Khi thời điểm đến,
ta có thể lấy lại trái tim của cô trước khi xóa sổ Naraku.
Và?
Ngươi muốn ta làm gì sau khi thả Goryomaru ra?
Chúng ta vẫn chưa đủ sức mạnh để đánh bại Naraku.
Đây là thứ chúng ta phải có được.
Ra vậy.
Mảnh Ngọc Tứ Hồn sao?
"Trái tim của Naraku".
Trông ổn chưa, Miroku?
Chà, kì diệu thật đó, Shippo.
Ổn, nhìn từ góc nào cũng thấy y chang.
Cậu chỉ cần ngồi đó với Sango trong hình dạng này thôi.
Trong suốt thời gian Inuyasha ở chỗ Kagome à?
Phải. Tôi phải tự tháo cũi xổ lồng đây.
Em không làm gì đâu nhé!
Chị biết.
Mình không biết gì cả.
Thậm chí còn không biết là mình lỡ kiến thức gì nữa.
Kagome đang thi bù lại một mình.
Độ này cậu ấy nghỉ học nhiều quá.
Thêm nữa, sắp thi đầu vào rồi. Không biết cậu ấy ổn không.
Ôi, là các cô à.
Bình tĩnh nhớ lại nào.
Mình chắc chắn phần này có trong nội dung ôn thi!
Đúng rồi! Mình làm được! Sẽ giải được!
Hả? Anh đến đón Kagome sao?
- Ngọt ngào thế. - Tôi biết.
Tập trung. Sắp giải ra rồi!
Tớ vừa nghe tiếng gì vỡ bụp.
Không phải tiếng sự tập trung của cậu ấy vỡ à?
Ai cũng từng gặp cảnh đó.
Ngồi xuống!
Kagome! Sao lại làm thế?
Tôi bảo cậu đợi ở nhà mà!
Cô đi lâu quá!
Vì vậy tôi mới đang cố hết sức để mau thoát khỏi đây đó!
Nhưng rồi
cậu khiến tôi quên mất phương trình tôi đang sắp nhớ ra!
Đáng sợ quá. Kagome thật đáng sợ.
Quả thật Kagome trông như người đang thao túng cậu ấy bằng nỗi sợ.
Câu nào cũng sai.
Sẽ khó mà vào đúng trường theo nguyện vọng của em đó.
Cô ổn chứ, Kagome?
Sao nào? Cô không vui vì tôi đến à?
Họ thắm thiết quá.
Bọn tớ đi đây, không kì đà cản mũi hai người nữa.
- Gặp sau nhé. - Đợi đã!
Thôi.
Con về rồi!
Mừng về nhà, Kagome. Ôi.
Chị ơi, chị đi luôn à?
Lúc nào cũng vội vã như vậy.
Con sẽ ôn thi ở đầu bên kia.
Đi nào, Kagome.
Tạm biệt.
Tạm biệt. Bảo trọng nhé.
Này, Kagome! Cô muốn tôi xử lí
mấy thứ "trường nguyện vọng", "thi đầu vào" đó chứ?
Khỏi, không thể đâu.
Chắc chúng cũng chỉ là mấy yêu quái hèn nhát.
Mấy cái tên khiến chúng nghe có vẻ cũng yếu cỡ Jaken thôi.
Ông Jaken, ông ốm sao?
Không, chắc ai đó nói xấu ta đó.
Jaken.
Mảnh ngọc có thay đổi gì chưa?
Tôi vẫn cảm nhận được yêu khí
có nghĩa chúng ta chưa đến gần Ngọc Bất Yêu
- mà Naraku dùng để giấu trái tim hắn. - Jaken!
- Có thể ở đâu được nhỉ? - Jaken! Ông rớt lại rồi đó!
Thiếu gia Sesshomaru! Hãy đợi với!
Ối! Đợi đã.
Chết thật, tôi nhét nhiều thứ quá.
Trời ạ, cô làm gì thế?
Sao cậu không phụ tôi thay vì đứng nhìn nhỉ?
- Độc Trùng Địa Ngục! - Naraku đang ở đây sao?
Đã lâu không gặp.
Ngươi biến mất tăm làm ta có chút lo lắng đó.
Hakudoshi!
Kagome!
Chúng lấy mảnh Ngọc Tứ Hồn rồi!
Tiểu thư Kagome!
Đừng mở Phong Huyệt, pháp sư tốt bụng!
Độc Trùng Địa Ngục sẽ giết chết anh.
Và anh sẽ bị hút vào mảnh Ngọc Tứ Hồn!
Giờ có được thứ này rồi, ta chẳng cần dính dáng gì với ngươi nữa.
Ta sẽ không để ngươi thoát! Phong Thương!
Vĩnh biệt, Inuyasha!
Chết tiệt! Hắn trốn thoát rồi!
Không sao, tôi vẫn cảm nhận được mảnh Ngọc Tứ Hồn.
Chúng ta có thể đuổi theo.
- Đợi đã, Koga! - Ta sẽ không đợi các ngươi đâu!
- Trời ạ! - Làm gì mà cuống cuồng thế?
Có mùi tanh gần đây!
Các mảnh Ngọc Tứ Hồn đã tới rồi.
Kohaku, đi săn những yêu quái mạnh đi.
Đó là chân thân của nó?
Bên đó sao?
Gì vậy, Taichi?
Cha…
Tay cậu không sao chứ?
Đau không?
Không, tôi ổn rồi.
Như vậy chắc được rồi.
Cảm ơn.
Cậu bé bị quỷ dữ chiếm cứ rồi!
- Taichi! - Không! Chưa được!
Cha ơi.
Dừng tay!
Taichi, con sao vậy?
Cậu bé bị khống chế rồi! Cậu ấy chỉ bị khống chế thôi!
Taichi!
Đừng lo! Tôi sẽ cứu cậu bé, bằng mọi giá!
Mình không thể để người khác gặp cảnh ngộ như mình! Không thể!
Phong Nhận Vũ.
- Chào. - Kagura!
Ta đã biết địa điểm đặt trái tim của Naraku.
Thật ư?
Phải. Tuy vậy, Kohaku, cậu không đấu lại nó đâu.
Vì thế, chết ở đây đi!
- Đúng rồi! - Anh ấy thành công chứ?
Chết tiệt. Nó cứ tự mọc lại bất kể mình tấn công bao nhiêu lần!
Gần giống Naraku vậy.
Hiểu rồi! Mùi tanh đến từ đó!
Ngươi là phân thân của Naraku!
Đúng vậy thì sao?
Ta sẽ giết ngươi! Ta sẽ báo thù cho bầy của ta!
Ta sẽ nuốt chửng ngươi cùng mảnh Ngọc Tứ Hồn của ngươi!
Hả?
Ta bị gián đoạn?
Ta sẽ cho ngươi biết tay!
Tên Diệt Ma sao?
Tức là do Tiểu thư Kagome bắn?
Đâu có.
Chỉ một mũi tên mà linh lực của mình đã hao tổn lớn như vậy.
Tên yêu quái Moryomaru đó trông rất khác trước.
Như thể nó đã có linh hồn vậy.
Nếu cô biết trái tim hắn ở đâu, hãy nói cho ta!
Ta cần mảnh Ngọc Tứ Hồn của cậu trước!
Cậu sẽ chết một khi ta lấy mảnh của cậu.
Ta sẽ cố cho cậu chết mau chóng.
Không còn đường chạy đâu. Sẵn sàng chết chưa?
Ta đã sẵn sàng chết từ lâu rồi!
Nhưng không định chết ở đây!
Nếu cô cần một mảnh ngọc, hãy đưa ta đi coi như vật tế!
Ta sẽ ném đao vào trái tim của Naraku!
Dù phải trả giá bằng tính mạng!
Cô đưa ta mảnh ngọc không phải vì thế sao, Kagura?
Mặc dù mình chịu sự điều khiển của Naraku,
mình vẫn là người đã giết cha và các đồng đội.
Lối đó!
Không sao. Hakudoshi chưa đi xa lắm.
Thứ gì vậy?
Tôi cảm nhận được một mảnh Ngọc Tứ Hồn khác.
- Một mảnh khác? - Là Koga sao?
Không, khác lắm.
Vậy là Kohaku?
Ta đã phạm rất nhiều tội lỗi khi tuân theo những mệnh lệnh của Naraku
và khiến chị gái duy nhất chịu vết thương và nỗi đau to lớn.
Tuy vậy, ta vẫn giữ mình sống sót từ đó đến giờ.
Để báo thù hả?
Đó là bổn phận của ta.
No comments yet. Be the first to leave one.