نخستین 153 خط.
LAMBo: first blood ☺ violence of the LAMB ☺
Biên dịch: Thảo Trương
Đài phát thanh Reykjavík.
Giáng sinh an lành.
Giờ là buổi cầu nguyện tối.
CHƯƠNG I
Để em nắm cái giò.
- Em làm được mà. - Được rồi.
Rồi, rồi.
Người ta nói du hành thời gian giờ rất khả thi.
Thế à?
Bằng cách nào vậy?
Không, chỉ là trên lí thuyết...
Họ nói nó khả thi về lí thuyết.
Vậy thì ai đó phải tìm ra phương thức thực tế rồi.
Chắc vậy...
Không phải vì anh hào hứng muốn nhìn thấy tương lai đâu.
Anh thấy hiện tại đủ với anh rồi.
Em cũng mong là có thể...
quay về quá khứ.
Phải... tất nhiên rồi.
Yên nào.
Em chưa kiểm tra chuồng mé trên...
Em nghĩ anh nên ra coi cái.
374.
Xong rồi...
Năm nay được hơn năm ngoái.
Không biết sao năm nay được hơn nhỉ.
Máy kéo phát ra tiếng lạ rồi.
À, được rồi...
Chúng ta nên kiểm tra trước khi gieo trồng.
Giỏi thế. Làm cái nữa nào.
Mày bị gì vậy?
Đi!
Đi nào!
Ông ấy nói sao?
Không biết. Không rõ lắm.
Mấy cái chuyện dân gian đồn hồi xưa thì phải.
Ngoan nào.
- Ingvar... - Ừ.
Em đi đây.
Anh sẽ đi làm sau khi con bé ngủ.
Không, cứ ở bên con bé.
Được rồi, anh sẽ trông con bé.
- Chào anh. - Chào em.
- Nó vẫn còn ngủ à? - Phải, chắc nó thấy hơi mệt.
Anh đặt nó trong phòng ngủ à?
Không, trên cái ghế dài.
- Để anh coi tầng dưới. - Ừ.
Ada.
Ada.
- Thấy nó chưa? - Chưa, anh không thấy.
Nghe này...
Không sao đâu em... chúng ta sẽ tìm thấy nó mà.
Để anh tìm chỗ bờ sông.
Ada!
Ada!
Ada!
Ada!
Ada!
Sao rồi em?
Cút đi!
CHƯƠNG II
Xong rồi.
Đẹp thật... con đeo thử nhé?
Chu choa...
con xinh thật đấy.
Nhanh nào.
Ở yên đó.
- Chào... - Chào.
Em mới tới à?
Không, từ tối qua cơ.
Tạm lánh trong cái chuồng.
- Chắc em đói rồi? - Ừ, muốn chết đói luôn.
Nào... đi ăn thôi cậu em.
Đi nào.
- Chúng ta có khách. - Ồ?
Vậy là chú ấy lại về... lần nữa?
Mừng được gặp chị.
- Ngồi đi chú. - Cảm ơn.
Nhà mọi người có khách à?
Ada!
Ada, cục cưng.
Nào cục cưng. Đừng mắc cỡ.
Của con đây.
Đây là chú Pétur... em của bố con.
Con bé không quen gặp người lạ.
Cứ tự nhiên... em là khách mà.
Lần nữa nào.
Cho mẹ té nước nhé?
Được chứ?
Nữa nào.
Cái quái gì thế?
Niềm hạnh phúc...
Khăn cho em nè...
có mấy bộ quần áo trong tủ để em mặc nữa.
Đến đây nào...
Ngủ ngon, chú Pétur...
Ngủ ngon.
- Ingvar... - Đừng. Pétur, đừng...
Chúng ta không cần phải bàn về chuyện gì cả.
Nghe này...
em muốn ở bao lâu cũng được
nhưng đừng can thiệp cuộc sống của María và anh.
Được chứ?
Sao chú ấy về vậy?
Không biết nữa... chắc như mọi lần thôi.
Người ta hiểu lầm chú ấy... và thành chủ nợ của chú ấy à?
Phải, lần nào cậu ấy cũng không may mà.
- Chú ấy tính ở bao lâu? - Yên nào...
Anh không biết.
Ada!
- Cà phê không? - Được đấy.
Đừng làm vậy.
Hôm qua em thấy chị tắm.
Chị không đóng cửa. Định cho em nhìn lén sao?
Cậu làm gì vậy, Pétur?
Đừng trẻ con vậy chứ.
Hai người mới là hai đứa con nít...
đang chơi đùa với con vật đó.
Tụi anh đang dọn nhà kho.
Nếu em giúp thì được quá.
Trời, em có nhiều kỷ niệm đẹp với nó lắm.
Ừ, còn phải nói...
- Này... - Làm cho xong luôn hả?
Ừ, đúng rồi.
Đây...
Đùa em à? Cái này vẫn nằm đây?
Có muốn ăn không?
Nè, cừu non, cừu ngoan...
Muốn ăn lắm đúng không?
Cừu non... Phải, con cừu non...
Ăn đi, cừu non, cừu non...
Em đang làm cái gì thế hả?
Em thôi không chọc phá một ngày được à?
Ingvar...
Ingvar!
Nó không phải người, nó là thú vật.
Pétur...
Ada...
CHƯƠNG III
ADA INGVARSDÓTTIR Thiên thần nơi nhân thế - Thiên thần chốn thiên đường
Ada, đến đây nào con yêu.
Và giờ họ là vua và hoàng hậu của vương quốc.
Họ ngồi trên những cái ngai lộng lẫy, ngai vàng của họ.
Và họ rất hạnh phúc.
Tất cả là nhờ vào Dimmalimm một cô bé thật tốt bụng.
Không ai ngọt ngào và nhẹ nhàng như Dimma-limma-limm.
Và không phải nơi đâu cũng xuất hiện một Dimma-limma-limm.
Ada!
Ngồi yên nhé.
Lũ cá hát một bài ca khi được thấy trên một quả đồi.
Con cừu bước đi lặng lẽ trên mặt biển tĩnh lặng.
No comments yet. Be the first to leave one.