نخستین 200 خط.
- Kỳ trước.... - Bác Walker.
Cháu có thời gian cho mẹ chồng tương lai chứ?
Cháu không ký đâu.
Con điếm cứng đầu.
- Michaela. - Chào.
Tối nay sẽ là một đêm ăn chơi đã đời...
Chào đằng ấy?
Ai đây?
Sasha... Bạn gái của anh ta.
Tôi biết cô không giết Lila Stangard.
Và cả hai chúng ta đều biết ai đã làm... Giúp tôi bắt hắn ta.
Lila đã mang thai.
Đó là bằng chứng chúng ta cần để liên hệ Sam với cô ấy?
Cắm nó vào máy tính của anh ta.
Nó sẽ tải về tất cả các thông tin từ điện thoại của anh ta.
Cô ấy lấy nó rồi. Cậu đi xe đến phải không?
Anh ta hôn tôi... Để tôi nói dối với chị.
Anh ta biết cô ấy đã mang thai.
Cô bị sa thải.
Không.
Vì Lila đã mang thai, tôi yêu cầu họ thu thập
mẫu DNA của tất cả những người đàn ông trong cuộc đời cô ấy...
Bao gồm cả giáo viên của cô ấy.
Tôi chẳng biết gì... Về anh, về chúng ta.
Tại sao em lại làm việc này?
Anh biết cô ấy có thai.
Anh có thể ngu ngốc đến mức nào hả? Bonnie sao?
Tất nhiên cô ấy sẽ cho tôi biết.
Được rồi, hãy...
Annie, chờ đã.
Anh đã nói dối, phải,
nhưng chỉ vì anh sợ em nghĩ rằng anh đã giết cô ấy.
- Không phải anh sao? - Không. Lạy Chúa, không.
Annie, làm ơn,...
Anh nói dối quá nhiều, lời của anh chẳng còn ý nghĩa gì đối với tôi.
Anh chẳng còn nghĩa lý gì đối với tôi hết.
Em dừng lại một giây thôi có được không?
Không! Tôi chán phải cứu anh. Tôi chán việc tin tưởng nơi anh.
Tôi chán việc yêu anh! Hãy cút ra khỏi căn nhà này!
Anh cầu xin em... Đừng bỏ anh lúc này.
- Tôi đã bỏ rồi. - Anh là chồng em. Anh yêu em.
Ra khỏi nhà, hoặc tôi sẽ gọi 911!
Anh sẽ không đi cho đến khi em nói chuyện với anh!
Nếu một trong đám ngốc này chạm vào xe của tôi,
Tôi sẽ cán lên chúng.
Đây là Rebecca. Đừng để lại tin nhắn.
Vẫn không nghe à?
Này, làm thế nào cậu biết cô ấy có ở chỗ Annalise hay không?
Ý tôi là, có lẽ cô ấy cảm thấy đói hoặc đi kiếm ít thuốc.
Cô ấy đến đó.
Tôi biết đó là những gì cậu lải nhải nãy giờ
nhưng tôi đang đưa ra một ý kiến khác.
Ý tôi là, ngay cả khi cô ấy ở đó, có gì mà quan trọng chứ?
Chúng ta còn phải học. Bài thi...
Sam đã giết Lila, được chứ?
Đó là lý do tại sao cô ấy đến đó.
Cô ấy đang cố để chứng minh điều đó.
Anh không phải là người bạo lực, Annie.
Mọi người đều có khả năng bạo lực.
Không. Không phải anh. Em biết điều đó.
Tôi đã cố tin anh từ khi bắt đầu.
- Hãy bình tĩnh lại. - Tôi đã không nghe bản thân mình.
Anh vẫn là người em đã kết hôn.
Anh đã không còn là người đó nữa.
Và tôi nghĩ anh chưa bao giờ là con người đó,
đó là lý do tại sao anh chọn tôi, phải không?
Tôi đã từng đứng bên cửa sổ chờ anh...
Người phụ nữ da mầu trong vòng tay anh để anh có thể che dấu,
để mọi người chỉ nhìn thấy một gã đàn ông tốt bụng.
Và có lẽ đã mất của tôi 20 năm để nhìn rõ điều đó,
nhưng giờ tôi thấy rồi... thấy rõ rồi.
Và đó là lý do tại sao anh giết Lila...
Bởi vì cô ấy đã mang thai, và anh biết rằng nếu chuyện vỡ lở,
mọi người sẽ nhìn thấy rõ bản chất thảm hại của anh!
Nếu cô nghĩ tôi đã giết cô ấy, tại sao không đến báo với cảnh sát?
Tại sao lại phải bảo họ thu thập DNA để làm gì?
Đó là để cô có thể che dấu cho chính mình.
bởi vì đó là con người cô...
Một cô bé nhát cáy giả vờ mạnh mẽ
nhưng thực sự chỉ là yếu đuối và ích kỷ.
Tôi đã làm mọi thứ có thể để bảo vệ anh!
Cô chẳng làm được gì ngoài làm cho cuộc sống của tôi trở nên khốn khổ!
Tôi đã quan hệ với người khác.
Chờ đã. Cậu nghiêm túc chứ?
Không phải là một trò đùa chứ?
Tôi không quan tâm cậu có tin hay là không. Cứ chạy nhanh lên.
Cậu nghe thấy không? Ý tôi là...
Tại sao Annalise lại đi bào chữa cho Rebecca
nếu cô ấy nghĩ Sam có liên quan?
Bởi vì tôi nói sẽ đến báo cảnh sát nếu cô ấy không làm thế.
Phải rồi.
Cậu tống tiền Annalise.
Cái đứa nhóc sợ đến mức
xém tè ra quần trong ngày đầu đến lớp.
- Đúng là nực cười. - Connor, im đi.
Cậu nghĩ Sam giết Lila?
Phải.
Tối nay càng ngày càng thú vị.
Tên anh ấy là Nate.
Và, trời biết, anh ấy tốt với tôi.
Anh ta hiểu tôi...
Những gì tôi thích và cách tôi thích.
Anh ấy biết cách làm cho tôi gào thét và rên rỉ và đổ mồ hôi.
Và vì thế tôi để anh ấy đưa tôi đến bất cứ nơi nào anh ấy muốn...
- Trên cái bàn này, trên bàn của tôi, trên giường của chúng ta. - Cô là kẻ đạo đức giả.
- Chỉ cần nghĩ về anh ấy ngay lúc này đã làm tôi ... - Làm tôi cảm thấy nhục nhã vì đã ngoại tình.
Đó là cách để tôi có thể ngủ với anh những tháng này,
bởi vì tôi sẽ nghĩ về anh ấy
và tôi có thể chịu đựng anh ở trên người tôi.
Và tôi đã nghĩ đến Lila mỗi khi tôi cố gần gũi với cô.
Tôi cá anh đã làm thế. Giết chết cô ấy?
Anh thích nó, phải không? Bóp cổ cô ấy?
Cảm nhận mạng sống đang rời khỏi cơ thể cô ấy?
Anh vẫn nghĩ về nó, phải không?
Bàn tay anh xung quanh cổ cô ấy trong khi anh vẫn ở bên trong cô ấy.
Nó làm anh phấn khích, phải không? Đang nhớ lại phải không?
Anh muốn làm điều đó với tôi lúc này, phải không?
Tự nhiên đi. Giết tôi đi.
Giết đi.
Giết tôi đi!
Cô là một con quái vật.
"Quái vật" đó là tất cả những gì anh có à?
Anh có thể làm tốt hơn thế.
Cô muốn biết sự thật?
Cô chẳng là gì ngoài một món đồ chơi.
Đó là những gì tôi đã thấy ngày hôm đó
khi lần đầu tiên tôi nói chuyện với cô trong văn phòng...
Bởi vì tôi biết cô muốn như thế.
Đó là tất cả những gì cô thực sự giỏi...
Quan hệ hung bạo, tục tĩu
tôi quá xấu hổ để kể với bất cứ ai.
Cô kinh tởm thế đấy, đồ lẳng lơ bẩn thỉu.
Tốt...
Ít nhất anh đã có thể nói sự thật.
Chào. Chú Keating.
- Cô muốn gì? - Giáo sư Keating có nhà không ạ?
Cô ấy không có ở đây.
Có biết lúc nào cô ấy sẽ trở lại không ạ?
Không. Cô nên... Cô nên đi.
Cháu sẽ đợi, nếu có thể.
Cháu thực sự cần đưa cái này để khỏi phải làm bài thi.
Cứ để lên bàn của cô ấy.
Chuyện là thế này.
Nó, um, nó có chút phức tạp hơn thế.
Rebecca?
Chuyện này là sao?
Tại sao hai người các cô ở đây?
Cháu chỉ ở đây để đưa cái cúp.
Có... có gì không ổn sao?
Gọi Wes đi.
Mở cửa ra, Rebecca.
Michaela?
Whoa, whoa. Michaela, chậm lại. Ai đang cãi nhau?
- Rebecca và Sam. Tôi nghĩ ông ấy say rồi. - Thôi bày trò và mở cửa ra.
- Có Annalise ở đó không? - Không!
Và Rebecca nhốt mình trong phòng ngủ của họ.
Cô đang làm gì trong đó? Chuyện quái này là sao hả?
Sam đã giết Lila, và Rebecca đang cố chứng minh điều đó.
- Mở cửa ra, Rebecca. - Chờ, chờ đã, chờ đã. Cái gì?
Tôi sẽ trả tiền để thấy khuôn mặt của cô nàng ngay bây giờ.
Không. Cậu vừa mới nói gì?
Cậu không được để cô ấy một mình với ông ta.
Hứa với tôi cậu sẽ không đi.
- Ra ngoài, hoặc tôi gọi cảnh sát. - Chúa ơi!
Ông ấy đang làm gì?
Tôi... tôi...
- Mở cửa ra, Rebecca! - Ông ấy vừa hét lên.
- Michaela, nói cho tôi. - Lạy Chúa. Lạy Chúa.
- Cậu cần phải đến đây. Chuyện này tệ lắm. - Connor, đi. Đi.
Thực sự, thực sự rất tệ.
Tôi nói mở mẹ cửa ra.
Chuyện gì đang xảy ra?
Lạy Chúa.
- Lạy Chúa! Lạy Chúa! Lạy Chúa! - Michaela! Trả lời tôi!
- Michaela! - Cậu phải đến đây ngay lập tức.
Làm ơn, chú Keating, dừng lại!
Nếu chú bình tĩnh lại, chúng ta có giải quyết chuyện này.
Đi ra hoặc tôi sẽ vào.
Dừng lại!
Cút ra khỏi nhà tôi.
Để cô ấy đi, rồi chúng tôi sẽ đi.
Cô ta lấy máy tính của tôi. Cô ta đang cố lấy cái quái gì chứ?
Tôi không biết.
Hãy cứ... bình tĩnh lại, và chúng tôi sẽ đi.
Rebecca, là tôi đây. Cậu có thể ra ngoài rồi.
Chờ tôi một chút.
Được rồi, tôi ra đây.
Tốt.
Tôi ở đây rồi.
- Cô đã làm gì? - Không có gì.
Tôi không tìm thấy bất cứ điều gì.
Chúng tôi sẽ đi ngay.
Hãy để chúng đi.
Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì.
Lạy Chúa.
Tránh ra.
Lấy nó!
Laurel!
Aah!
Aaaaah!
No comments yet. Be the first to leave one.