نخستین 200 خط.
WRIGLEY FIELD SÂN NHÀ ĐỘI CHICAGO CUBS
- Nào, nào. - Đúng rồi.
Ngồi xuống đi anh bạn!
Thôi nào. Đường bóng hay mà.
- Anh sẽ thế này sao? - Sẽ thế sao?
- Tôi không biết. - Tùy anh.
Tôi đang ngồi cạnh một gã ngồi như đang ngồi toilet vậy.
- Nào, thư giãn đi. - Thoải mái mà. Nhìn tôi ngồi này.
- Sao anh ngồi vậy? - Anh nghĩ sao?
- Sao lại gọi tôi dậy cho thứ khỉ này? - Cố vui vẻ thôi.
- Đổ mồ hôi dưới nắng như lũ điếm Tijuana. - Soda lạnh!
Soda đây!
Soda lạnh đây!
Xuống dưới đó. Chuyển xuống dưới đó.
Ê, xúc xích, tôi mua sáu cái nhé?
- Có đây. - Làm đúng nhé.
Cho mù tạt, tương cà và nước sốt. Đừng để tôi phải gọi thêm.
Tôi tưởng lát nữa sẽ tới Wiener Circle.
- Ừ. - Sao cậu mua xúc xích?
Xin chuyển giúp. Giữ tiền thừa nhé.
Cô có muốn một chiếc không? Cô có muốn ăn xúc xích?
- Cô muốn xúc xích? - Không, cảm ơn.
- Cô ăn xúc xích đi. - Tôi không muốn.
- Chuyển cho cô ấy nhé? - Tôi ổn, cảm ơn.
Cảm ơn anh. Tốt bụng quá. Được rồi, đưa cho tôi nào.
Tôi có...Chẳng ăn hết nữa. Cô ăn một chiếc đi nhé.
- Cô từng ăn chưa? - Xúc xích ư?
- Ở sân bóng chày? - Chắc chắn rồi.
- Tốt. - Cảm ơn.
- Mời dùng nhé. - Cảm ơn.
- Cô dùng mù tạt chứ? - Thôi, tôi ổn.
Sẽ ngon hơn với gia vị đấy. Đây.
Tôi đùa thôi. Hai gói nhé.
- Mời nhé! - Cảm ơn.
Chúng tôi ăn chung.
Xúc xích ngon lắm. Tôi thích xúc xích. Tôi biết mà.
- Hay mà. - Anh có vấn đề gì khi tôi ăn à?
- Tôi đang xem và ăn xúc xích. - Để tôi xử hắn.
Không, để hắn yên đi.
Này, cô muốn đi uống gì không?
Thôi. Tôi đi với người khác rồi, xin lỗi.
Anh chàng áo thun và mũ lưỡi trai ư?
- Cậu ấy không phải em trai cô. - Không phải em tôi.
Cậu ấy là ai. Tôi điên lên đây. Tôi ghen đấy.
- Anh là ai? - Tôi đùa thôi.
Chàng trai áo đóng thùng là ai? Bạn trai cô ư?
- Thật là...Tôi đi đây. - Cô có cưới anh ấy không?
- Sao? - Vì tôi biết cô nghĩ đến điều đó.
Lần đầu đưa mắt nhìn anh ta, cô nghĩ,
"Mình có cưới anh chàng áo kẻ bỏ áo vào quần này không?
Rồi khi hôn anh ấy, cô nói "Không thể tin nổi.
Mình đã uống nhiều. Mình sẽ hôn anh ấy."
Ý tôi là nếu không cưới anh ta, và không phải mãi mãi,
thì cô chẳng có gì để mất nếu nhận lời mời của tôi.
- Tôi đi đây. - Được, tôi cũng vậy.
Đi đâu? Một buổi hẹn hò làm quen?
- Chà, tôi không... - Nếu cô muốn thoát khỏi đây
đi cùng với không đúng người nhưng vẫn thoải mái, cô đi đi.
Tôi chỉ giúp cô thoát khỏi tình yêu nhàm chán miễn phí và không gì hơn.
- Anh điên rồi. - Không! Nhiều người thường phát điên
"thật điên rồ," nhưng sau lại nói "thật thiên tài."
Cũng giống khi con người tạo ra lửa. Họ thiêu đốt mụ phù thủy.
Giờ ta đi đâu? Đừng kì thị nhé,
- Tôi không giỏi hẹn hò. - Không.
Chúng ta nên đi chơi, nếu không vui, tôi sẽ đi đường riêng.
Không cam kết, chỉ đi chơi với cô.
- Không có chuyện đó đâu. - Tôi không chắc.
BÁN BIỆT THỰ ĐÃ BÁN
Nào mọi người. Chào mừng đến Chuyến buýt Ba Anh Em.
BA ANH EM
Tôi, người thứ hai, rất vui khi gặp mọi người.
Vâng, có rất nhiều ghế ở phía trước đây.
Tôi hứa không cắn đâu. Tôi rất vui khi gặp các bạn.
Vâng, một vài quy tắc cơ bản nào. Đừng nhảy khỏi xe buýt.
Kỳ lắm. Chẳng vui tí nào. Không ném đồ vào người đi bộ,
tất nhiên, trừ khi họ đáng bị vậy.
Chúng ta đang đi chơi, không phải đi làm.
Và nếu không hò hét trên chiếc xe buýt to lớn này,
thì còn ở đâu nữa? Tôi phải chia tiền tip với lái xe, Shondra.
Ta sẽ không giở trò sau lưng cô ấy. Như vậy sẽ rất khó chịu.
Nghiêm túc đấy. Thề có Chúa. Tôi từng là khách hàng. Từ rất lâu rồi.
Mọi người ơi, thư giãn nào!
Tôi chỉ hỏi một lần thôi. Cho tôi thấy nào.
Đừng để tôi hỏi lần hai. Bạn sẵn sàng thăm Chicago chưa?
Bạn sẵn sàng thăm Chicago chưa? Đó là điều tôi muốn.
Shondra, cùng bay thôi nào. Hãy cùng tận hưởng thôi.
Mọi người cùng lên và thư giãn nào.
Tới đây, bạn sẽ thấy
một trong những tòa nhà sống sót sau vụ cháy 1871.
Đó là Tháp nước Chicago và Trạm bơm nước.
Mừng ngày lễ. Đây là Phòng tranh Marilyn Dean.
Họa sĩ lấy cảm hứng từ phong trào tân cổ điển.
- Không phải. - Nhưng muốn phản ánh
- bằng đường cong trừu tượng. - Được, tạm biệt.
- Bức này giá bao nhiêu? - 35.000 đôla.
Chúc mừng ngày lễ. Đây là Phòng tranh Marilyn Dean.
- Xin giữ máy. - Xin phép anh chút nhé?
Được. Cứ tự nhiên.
- Christopher? - Vâng.
- Chào cưng. - Chào.
- Giáng sinh qua mấy tháng rồi. - Đừng nhắc nữa. Tôi nhớ nó quá.
Ừ, tôi biết. Nhưng hôm nay không phải ngày lễ.
Tôi chắc mọi người thích tinh thần của tôi qua điện thoại
họ khoái năng lượng tôi mang tới.
Được rồi. Tôi nói vậy thôi. Tôi không nghĩ Marilyn Dean sẽ "khoái" năng lượng.
Không, cô ấy nhắc tôi cần sáng tạo. Vậy nên....
Tôi biết. Chỉ là...Ngày lễ sắp tới là gì?
Ngày Quốc khánh, phải không?
Thực ra, nếu nói đúng, thì còn có Ngày Tưởng niệm, Ngày Quốc Kỳ.
Nhiều người coi Ngày của Cha là ngày lễ. Tôi thì không.
Tôi hiểu, tôi hiểu. Vào những ngày đó cậu có thể nói "Mừng ngày lễ."
Những ngày khác, "Chào buổi sáng, buổi chiều,
buổi tối, Phòng tranh Marilyn Dean." Nhé?
Được.
- Tôi rất xin lỗi. - Không sao.
Và đây là tác phẩm mới của Zakrzewska.
Anh nghĩ sao về nó?
- Tôi nói thật được chứ? - Vâng.
Ngoài học lịch sử nghệ thuật ở đại học,
thực ra tôi chỉ toàn ngủ, tôi chẳng có ý niệm gì về nghệ thuật cả
hoặc là việc mua nó. Giống như bức tranh đó.
Ý tôi là, tôi chẳng hiểu tại sao lại mua thứ tôi có thể tự làm.
Vâng, tôi hoàn toàn đồng tình với anh.
Giáo viên mỹ thuật của tôi từng nói,
"Đừng mua bức họa mà bạn không cần phải có."
Đừng quan tâm người họa sĩ là ai, nó đáng giá bao nhiêu.
Ý tôi là anh phải sống với nó hằng ngày, bước qua nó hằng ngày.
Anh phải thực sự yêu nó. Anh phải thực sự trân trọng nó.
Nó khá giống việc chọn bạn đời.
- Em yêu! - Vâng.
- Mọi thứ thế nào? - Ổn cả.
- Em có nhiều thứ vậy. - Em biết.
- Rất thú vị. - Anh chết đói rồi.
- Ôi cẩn thận. Nóng lắm đấy. - Nó nóng, nóng, nóng.
- Vâng. - Chúa ơi.
Này anh yêu, anh phải... anh phải chuẩn bị, được chứ?
- Em đẹp lắm. - Cảm ơn anh.
Có nhiều đồ ngon. Có pizza.
- Có mọi thứ. - Tuyệt vời.
Em chỉ phải cân nhắc xem... Thực ra, em làm mọi thứ.
- Gary? - Ơi?
Ôi, thôi nào! Thật sao?
- Anh mua ba quả chanh. - Em yêu muốn gì, em đều có.
Vâng nhưng em muốn 12. Em yêu muốn 12.
Sao em muốn 12 quả chanh?
Vì em đang làm trang trí cần 12 quả chanh.
Không ai thực sự ăn đúng không? Chỉ là bày chanh thôi.
Đúng. Chỉ là bày chanh thôi. Bày ở giữa bàn luôn.
Em vui là anh thấy thú vị nhưng không thể xếp đầy với ba quả.
Thì, em không thể dùng chiếc ly uống nước sao?
Đồ trang trí có thể bé hơn.
Em không thể dùng ly uống nước để trang trí.
Anh có ý này. Sao không tiếp tục và bỏ ý tưởng trang trí
vì thịt gà, thứ làm bỏng miệng anh có thể cho thêm một chút chanh bên trên.
Thấy không? Giờ chúng ta có bữa ăn ổn hơn và vài thứ đẹp mắt nữa.
Chuyện gì vậy? Anh đang làm gì thế?
- Anh làm gì vậy? - Anh đã ở trên xe buýt cả ngày.
Anh cần nghỉ. Bàn chân đang đau lắm.
Gary, chân em cũng đau. Em kiệt sức rồi.
Em làm cả ngày, rồi đi chợ. Em dọn dẹp cả căn nhà
loay hoay nấu nướng ba tiếng rồi. Nào, giúp em dọn bàn đi.
- Em yêu. - Sao vậy?
Em đã làm rất tuyệt. Em không muốn hoàn thành
và tận hưởng thành quả đó sao?
- Dọn bàn đi. - Nghe anh này.
Em có nghĩ, khi Michelangelo,
đang vẽ bức Nhà nguyện thứ mười sáu, ông ta nói
"Này, tôi đã làm tốt với 15 nhà nguyện trước,
sao anh không giúp tôi thiết kế lần này?
Đưa tôi một cây bút, anh có thể cầm bút, chúng ta sẽ tạo ra nhà nguyện tuyệt vời."
Ông ta không làm vậy. Em biết kết quả không?
Một kiệt tác.
Được rồi, đó là Nhà nguyện Sistine, không phải Mười sáu
và em cá là khi Michelangelo muốn 12 chiếc bút,
- họ không đưa ba chiếc. - Ôi, nói như nước đổ đầu vịt
giờ anh phải xem tổng hợp để biết có bỏ sót gì không.
- Anh yêu... - Nghỉ quan trọng lắm.
Anh đi tắm đi? Vì em không muốn chuyện xảy ra.
Em không muốn chuông cửa reo. Em lại buộc phải mở cửa,
nói chuyện với mọi người, trong khi nấu ăn. Được chứ?
Em nói đúng. Làm vậy đi.
- Ngay khi lượt đánh này hết... - Gary.
Họ sẽ đến trong 20 phút nữa.
Em yêu, em có thấy lần nào anh tắm quá bốn phút chưa?
Rồi đấy. Thôi nào. Ôi, hay rồi!
Họ đến rồi. Bàn chưa dọn. Bữa tối chưa xong.
- Anh mời bố mẹ em vào được chứ? - Anh đi tắm đây.
- Sao? - Anh đi đây.
Gary.
Xét thấy gia đình chúng ta vẫn chưa có cơ hội hiểu nhau hơn,
chúng con nghĩ còn cách nào tốt hơn là cùng ăn tối?
Mọi người, cảm ơn vì đã đến và chúc ăn ngon miệng.
- Cạn ly. - Cạn ly.
- Bà Grobowski, rất hân hạnh. - Cảm ơn.
- Mừng với các con. - Em yêu, mừng với em.
Con yêu, ta thấy con áp dụng mấy cuốn sách Phong thủy
mà ta gửi cho con rất tốt.
- Nơi này rất hài hòa. - Cảm ơn mẹ.
Năng lượng ở nơi này rất tốt.
Đúng vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.