نخستین 200 خط.
Các anh có ít phút để trả lời vài câu hỏi không?
Ừ thì, anh trói tôi lại rồi, nên chắc là có.
Tuyệt.
Có điểm gì chúng tôi cần làm tốt hơn
để cải thiện trải nghiệm bị cướp đường của anh không?
Tôi nghĩ là anh có thể bắn một phát súng cảnh báo.
Vậy sẽ đáng sợ hơn một chút so với điệu nhảy ruy băng.
Tất nhiên!
Mặc kệ anh ta đi, Dick. Tôi thích ruy băng!
Ừ, nhưng bắn cảnh báo cũng tốt mà.
Honesty, trước khi làm thế phải cảnh báo người ta chứ.
Đó là lời cảnh báo. Cho phát này.
Ôi, Chúa ơi.
Dick, anh ngưng kết bạn với xà ích và lại đây đi.
Tôi không có kết bạn với xà ích, Nell.
Tôi chỉ đang xin phản hồi thôi.
Tôi muốn làm kẻ cướp đường tốt hơn.
Xin lỗi nhé. Tôi hỏi vài câu nữa thôi.
Thật ra, anh tự điền cũng được.
Đây. Bút chì này.
Nhớ trả lại cho tôi.
Tôi xin phép bắt đầu cuộc họp của hội Syndicate.
Rất cảm ơn mọi người đã tham dự.
Philip, chẳng phải tuần trước, tôi đã xử tử anh sao?
Không, tôi không nghĩ thế, thưa bà.
Được thôi.
Bàn những việc phạm pháp nào.
Có vẻ như... Không, xin lỗi.
Không, tôi không tập trung được. Xin lỗi, ta có thể...
Không. Đừng mà, thưa bà. Không. Tôi có ba đứa con xinh đẹp.
Và một đứa tính tình rất tốt!
Cảm ơn.
Tình hình là một trong những cỗ xe chở đầy vàng bị cướp của ta đã bị cướp.
Lẽ ra việc đó không được xảy ra, đúng không?
Không thể chấp nhận được.
Là ai trong đám đầu đất đần độn mấy người để việc này xảy ra?
Là ông đó.
Cái gì? Thật ư?
Vụ cướp xảy ra ở Hempstead, tôi tin đó là địa bàn của ông.
Jonathan, hội Syndicate chỉ định ông làm tướng bắt cướp để đảm bảo đường đi an toàn
cho hàng lậu của ta, nhớ không?
Nếu ông làm không nổi
thì có lẽ ta cần người thay thế.
Vì vậy, ông có 24 giờ để tìm ra số vàng và thủ phạm cướp vàng. Nếu không...
- Đã rõ chưa? - Rất rõ.
Chỉ một kẻ đủ ngu ngốc để ăn cướp của Syndicate.
Ồ, tuyệt!
Mãi cũng được. Một vụ cướp thành công và hoàn toàn không có hậu quả gì.
TRUY NÃ BĂNG CƯỚP ESSEX
NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU VÔ CÙNG HOANG ĐƯỜNG CỦA DICK TURPIN
Được rồi. Tuy không thể chắc chắn 100%, nhưng tôi nghĩ đó là vàng.
Tuyệt!
Ừ. Vậy cũng hợp lý, vì trên mỗi thỏi đều ghi thế mà.
- Ồ, phải. - Chà, vàng thật.
Ta có thể làm đủ trò.
Nấu chảy nó thành những chiếc mũ cướp đường siêu nhỏ bằng vàng.
Đem tặng làm quà lưu niệm.
Não anh như ngọn núi lửa với sức sáng tạo luôn phun trào.
Hoặc, tôi có suy nghĩ kỳ quặc này,
ờ, ta có thể bán lấy tiền để mua thức ăn và anh biết đấy, để sinh tồn.
Khó chọn quá, vì tôi... thích mũ.
Nhưng sinh tồn cũng tốt.
Tôi chọn quà lưu niệm.
Xin lỗi, tôi có chú ý. Nơi này thật tuyệt vời.
Đây là Eliza. Cô ấy đang viết về ta. Xây dựng huyền thoại ấy mà.
Ôi chao. Cô thơm quá.
- Chào. Craig Pháp Sư. - Xin chào.
Dick, bán vàng đổi lấy tiền là điều bất kì tên cướp đường nào cũng làm,
nhưng lợi thế cạnh tranh của anh là sự khác biệt.
Đúng, ta cần phải nghĩ ra ý tưởng độc đáo.
Tôi sẽ mua một ít.
Thực ra, tôi đang thực hiện dự án giả kim đặc biệt
để biến vàng thành... đoán xem nào... chì.
Chẳng phải người ta thường làm ngược lại sao?
Ôi, Chúa ơi. Tôi đã lãng phí rất nhiều tiền.
Tôi biết rồi. Hay ta đem đi nơi khác bán?
Vậy thì vừa có tiền,
vừa có một ngày nghỉ vui vẻ và gắn kết đồng đội.
Núi lửa lại phun trào!
Ý tưởng rất hay. Thế các anh định đi đâu?
Honesty, cái nơi rộng lớn mà anh lớn lên là ở đâu ấy nhỉ?
Chỗ có cây cầu và dòng sông ấy?
Ta đến nơi rồi. London! Nơi đường phố được lát gạch.
Từ Hempstead đến nên thấy ấn tượng lắm.
Tôi thích quá! Thật tuyệt vời!
Tôi muốn đi xem nhà hát, Nhà thờ lớn, các ngục tối lấp lánh ở London.
Nhìn kìa, gã kia bán mấy chiếc mũ ngộ nghĩnh!
Họ kia rồi! Mẹ! Bố!
- Honesty! Con yêu! - Ôi, nó này.
Hẳn cháu là Dick Turpin.
Hai bác đã đọc mọi thứ về cháu trên mấy tấm áp phích truy nã.
Có gì đâu ạ.
Hai bác giữ hết mấy tấm của Honesty từ khi nó còn bé.
Tấm này, nó bảy tuổi. Dễ thương ghê!
Mẹ! Thôi đi mà. Mẹ làm con bẽ mặt trước đồng bọn đấy.
Nếu không được bố mẹ ủng hộ
thì chưa chắc anh ấy trở thành tên tội phạm khét tiếng như ngày nay.
Nhân tiện, hai bác có biết ai muốn mua vàng không ạ?
Để đó cho bác, con trai. Bác sẽ âm thầm đi dò la.
Này, Derek!
Ông có biết ai muốn mua lại vàng bị cướp
từ tên cướp đường đang bị truy nã Dick Turpin không?
Bao nhiêu vàng?
Bao nhiêu?
Khoảng 100 thỏi. Nếu bác có thể...
Họ có tận 100 thỏi đấy!
Một trăm thỏi à? Họ sẽ bơi trong tiền luôn.
Để tôi xem thế nào!
Này, Cathy, có biết ai đang muốn mua vàng không?
- Bao nhiêu vàng? - Phương thức truyền tai cũ.
Vâng. Phương thức truyền tai.
- Thế số còn lại đâu? - Sắp đến rồi ạ.
Những người giỏi nhất đang xử lý ạ.
Tôi đến giao hàng.
Cái thùng không hề chứa đầy vàng này
sẽ do đứa con trai không phải cướp đường của tôi nhận.
- Hiểu rồi chứ? - Vâng.
Nhìn kìa. Dick đang ở trên tường.
Tốt.
Sao ta lại giúp Dick?
Cháu tưởng bác ghét việc nó làm cướp đường.
Đó là trước khi nó hứa cho bác 5% số vàng
để chi tiêu ở chợ thịt lạ ở London.
- Ý bác là... - Đúng vậy, Benny.
Ta sẽ nếm thử burger kẹp thịt hươu cao cổ, thịt ngựa vằn, sườn tinh tinh...
Mọi người ơi. Tôi tìm được người mua vàng rồi,
nên tôi đã đặt trước một góc nhỏ mờ ám để hai bên bí mật gặp mặt.
Nhớ là chỉ được ngồi đến 2:30.
Sau đó sẽ có một nhóm sáu người đến giao dịch thuốc phiện.
Được rồi, các bạn. Cứ để tôi xử lý việc này.
Tôi là bậc thầy đàm phán.
Ý tôi là chắc thế. Tôi chưa thử bao giờ.
Không cần đàm phán gì hết.
Chào Turpin.
Wilde.
Christopher, cháu thức khuya quá.
Mấy người làm gì ở đây?
Chúng tôi lên thành phố mua ít đồ. Không, khoan đã.
Tôi đang gài bẫy anh. Hiển nhiên rồi.
- Lính, hành động đi. - Bình tĩnh nào, mọi người.
Bình tĩnh.
Không có lối thoát đâu.
Các người đang bị bao vây.
Điều đó sẽ đúng.
Trừ phi tôi lường trước được bẫy của ông, nên tuần trước đã hối lộ lính gác của ông,
và giờ, trong một "cú quay xe" thiên tài,
tôi mới là người cho lính bao vây ông.
Khoan, anh đã làm thế thật à?
Không, tôi chỉ nghĩ vậy thôi. Tưởng tượng xem nếu tôi làm thật thì sẽ ra sao.
- Ôi, thế thì sẽ tuyệt lắm. - Tôi biết.
Mọi việc sẽ diễn ra thế này:
Anh sẽ đưa tôi thẳng tới chỗ số vàng,
còn tôi sẽ đưa anh thẳng tới giá treo cổ.
Đừng vậy nữa chứ.
Bố, bố đã hứa là ta sẽ đi ăn kem mà.
Được thôi. Trên đường đi, ta sẽ mua kem.
Mọi người, thực ra, tôi là người ăn chay, nên...
Ta có thể ăn sữa chua đông lạnh.
- Ôi Chúa ơi, chú mê ya-ua đông lắm. - Không ya-ua đông gì hết.
Được rồi, bình tĩnh đi. Tôi ăn kem sorbet thôi vậy.
Đằng nào tôi cũng không mua kem cho anh.
Giờ thì đi nào, không thì người của tôi giết bạn anh, bắt đầu từ hắn.
Tuyệt!
Chưa từng có ai chọn tôi trước cả.
Cái đó đâu phải chuyện tốt.
Chậm lại nào, đồng môn Wilde. Tôi sẽ đưa "Turban" đi.
Là "Turpin", chữ P kìa. Áo khoác đẹp đấy.
- Cảm ơn anh, Turban. - Tránh ra, Gow.
Thằng ngu tóc đen là của tôi.
Ừ, đúng thế. Nhưng nếu ông biến mất một cách bí ẩn,
hoặc ai đó dùng súng giết ông
thì Syndicate sẽ cần tướng bắt cướp mới.
Ý tôi là... tôi đó. Tôi sẽ là người đó.
Ừ, tôi cũng đoán được mà.
Wilde, để tôi giải thích nhé?
Tôi sẽ giết ông và thế chỗ ông.
Ừ, tôi hiểu kế hoạch của anh.
Cái quái gì...
Được rồi, tránh ra. "Turbot" là của tôi.
"Turbot"? Là Turpin.
Chờ chút.
Sandra, là cô à?
Gow! Không phải chứ!
- Chúng ta có cùng ý tưởng... - Tôi nghĩ thế.
- ...là giết rồi thế chỗ lão à? - Giết Wilde và thế chỗ hắn?
Phải. Chúng ta sao thế nhỉ?
Nói chung là, như tôi đã nói.
Kệ đi. Chạy đi, Christopher. Làm lạc hướng bắn của chúng.
Ôi, Chúa ơi.
- Còn Dick thì sao? - Hết cách rồi.
- Đi thôi! - Phải đó, các bạn. Chạy đi! Hãy cứu lấy...
Họ đi rồi.
Đi nào. Chạy đi, đồ ngốc!
Đợi đã, mũ của tôi!
- Ông đã cứu mạng tôi. - Mục đích đâu phải là vậy.
Lối này, nhanh lên!
Tránh đường! Nhanh lên, xê ra!
Chào mọi người.
Hết đường chạy rồi, Wilde.
- Biến đi, Gow. Họ là của tôi. - Sandra, coi nào. Tôi thấy họ trước mà.
No comments yet. Be the first to leave one.