نخستین 183 خط.
Anh Will.
Nãy giờ trông mặt anh nghiêm túc lắm...
Có vụ án nào khiến anh bận tâm sao?
Không, không phải vụ gì lớn đâu.
Tại thành phố nước nóng Bath,
đã xảy ra một vụ phá hoại tranh vẽ nổi tiếng.
Người bị hại là một nhân vật có tiếng ở địa phương…
Tác phẩm được vẽ bởi nam tước Cubit, một nhà hoạt động từ thiện.
Vẫn chưa xác định được thủ phạm cũng như động cơ của hắn.
Vị họa sĩ quý tộc này có gì đáng ngờ sao ạ?
Không biết nữa... Anh không rõ về nhà quý tộc đó lắm.
Nhưng bức tranh bị vấy bẩn đó
có những đặc điểm trông rất quen mắt.
Đó là vì…
Nó giống với bức tranh anh từng thấy ở khu ổ chuột trước kia.
Trước khi chúng ta vào trường trẻ em nghèo sao?
Will.
Nếu tò mò thì đến đó thử xem.
Anh Albert.
Đừng lo.
Mọi người cũng sắp kết thúc nhiệm vụ để quay về rồi.
Anh cũng có việc phải làm.
Cảm ơn anh, anh Albert.
Bức tranh bị vấy bẩn ban đầu được trưng bày ở đây.
Bức tranh này...
có vẻ cũng là tác phẩm của nam tước Cubit.
Đúng là như thế.
Bức tranh anh thấy ở khu ổ chuột,
và bức tranh này có cùng tác giả.
Kẻ phá hoại
không biết có liên quan gì đến nam tước Cubit không...
Họ vừa đến đây.
Nghe nói họ muốn tham quan một vòng trước tiên.
Vâng.
Luke, phiền cậu đi gửi cái này giúp tôi.
Vâng ạ.
Trông mọi người có vẻ khá bận rộn.
Có liên quan đến vụ việc chăng?
Nếu anh quan tâm, thì hay là chúng ta cũng...
Không, hiếm khi có dịp đến Bath...
Không cần phải gấp gáp như thế.
Lâu rồi mới được thư giãn nhàn nhã cùng anh Will như thế này.
Ừ.
Khi còn ở dinh thự bá tước Rockwell,
chúng ta vẫn thường tắm chung nhỉ?
Tiếp theo anh định làm gì ạ?
Để xem nào.
Trước tiên chắc là thử đi gặp tác giả của bức tranh.
Anh cần xác nhận vài việc.
Vâng ạ.
Vậy thì em sẽ gửi tin nhắn cho ngài Cubit...
Stanley…
Người họa sĩ anh gặp trong khu ổ chuột không phải là Cubit...
Mà là một người đàn ông tên Stanley.
Này!
Ê, Liam!
Có phải Liam đấy không?
Sherlock Holmes?
Đó là Sherlock Holmes!
- Thám tử lừng danh London. - Chắc đến phá án.
Lâu rồi không gặp, anh Holmes.
Anh Watson cũng có vẻ khỏe mạnh. Tôi rất mừng.
Vâng, anh Moriarty cũng thế.
Anh đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều ở vụ án trên tàu.
Không, tôi có làm gì đâu.
Anh Holmes mới là người phá được vụ án.
Nói hay lắm.
Quan trọng hơn là, sao cậu lại đến Bath vậy, Liam?
Tôi chỉ đi tham quan thôi.
Thỉnh thoảng nổi hứng muốn tắm nước nóng ấy mà.
Còn anh Holmes thì
có vẻ như anh đến đây vì công việc nhỉ?
Cũng đúng...
Tôi là người chịu trách nhiệm hỗ trợ các hoạt động của ngài Cubit.
Các anh cứ gọi tôi là nhà buôn tranh Murray.
Là vụ vẽ bậy lên tranh đúng không?
Tôi có đọc báo rồi.
Phải.
Trong vụ việc lần này,
cảnh sát địa phương đã hoàn toàn bó tay.
Thế nên tôi đến tìm vị thám tử giỏi nhất London.
Anh Holmes, rất mong anh góp sức giúp đỡ chúng tôi.
Đây là 300 bảng tiền tạm ứng...
Anh có thể nhận nó không?
Sherlock.
Chúng ta vẫn còn nợ tiền cô Hudson...
Phí sửa chữa căn phòng sau vụ nổ lần trước đó.
Tôi thấy vụ này có vẻ thú vị...
Sherlock, chuẩn bị đi thôi.
Sắp đến giờ gặp ông Cubit rồi.
Vậy à?
Anh có hẹn với ngài Cubit sao?
Ừ.
Tôi định nhờ ông ấy cho xem bức tranh bị phá hoại.
Nếu các anh không phiền,
thì cho chúng tôi đi cùng được không?
Hân hạnh được gặp hai người, anh Holmes và anh Watson.
Tôi đã nghe Murray nói.
Tôi là Cubit.
Còn hai vị kia là?
Họ là bạn tôi.
William James Moriarty,
và em trai Louis của cậu ấy.
Chúng tôi tình cờ gặp trên phố.
Bọn họ cũng muốn xem tranh của ngài.
Thêm hai người cũng không thành vấn đề nhỉ?
Hân hạnh ra mắt ngài Cubit.
Tôi là William James Moriarty.
Xin lỗi vì đã xuất hiện đường đột.
Đừng khách sáo, ngài Moriarty.
Thật quá đáng...
Thứ lỗi, cho tôi hỏi...
Một bức tranh như vậy được bán với giá bao nhiêu vậy ạ?
Điều đó tùy thuộc vào mỗi bức tranh...
Nhưng bức này đáng giá khoảng 500 bảng.
Năm trăm bảng?
Xem ra thủ phạm không thích chuyện ngài kiếm được nhiều đến vậy.
Tất cả lợi nhuận từ tranh của tôi
đều được đem đi làm từ thiện.
Tôi không hề có ý định kiếm chác.
Xin lỗi...
Chúng tôi có thể ghé thăm xưởng vẽ của ngài được không?
Xưởng vẽ...
Có gì bất tiện sao?
Không, không có gì.
Xưởng vẽ cách đây khá xa, để tôi dẫn các vị đi.
Xưởng vẽ của ngài thật tươm tất.
Phải,
tôi sẽ không thể tập trung nếu nó quá lộn xộn.
Hiếm thấy thật.
Cái gì cơ?
Đây là màu vẽ có chì trong thành phần.
Gần đây chúng rất khó tìm.
Đúng là như thế.
Nhưng để vẽ hoa bách hợp trắng...
Thì loại màu đó là thích hợp nhất.
Hơn nữa, tôi cảm thấy thoải mái nhất khi dùng loại màu vẽ quen thuộc.
Ra vậy.
Đây chính là bí quyết để vẽ bức tranh tuyệt đẹp ấy nhỉ?
Phải.
Đó là...
Thật kỳ lạ, tôi nhớ mình đã cất giữ nó cẩn thận mà.
Thật xấu hổ khi để các vị nhìn thấy nó.
Thật ra... từ khi xảy ra vụ việc...
Tôi không thể tập trung vẽ được nữa.
Ra là vậy...
Thành thật xin lỗi ngài.
Là do tôi đưa ra yêu cầu quá quắt.
Tôi rất cảm kích vì các vị đã đến thăm xưởng vẽ.
Không biết chúng ta có thể rời đi được chưa?
Tôi hiểu.
Sherlock, có thu hoạch được gì không?
Để xem nào...
Thủ phạm thuận tay trái,
và tôi khá chắc hắn không cao cho lắm.
Sao anh biết?
Phần trên của bức tranh không bị phá hoại nhiều.
Càng xuống dưới, vết bôi bẩn càng xuất hiện nhiều hơn.
Có lẽ hắn đã đứng trên một cái thang.
Nhưng chiều cao của hắn vẫn không đủ.
Với lại...
Dưới những đường gạch,
có những nét mảnh cùng quỹ đạo.
Khi cố gắng giương cánh tay hết cỡ,
vạt áo của hắn đã chà vào bức tranh.
Cái tôi không rõ là động cơ của thủ phạm...
Liam, tại sao cậu lại bắt tay Cubit?
Chào hỏi người mới gặp lần đầu
thì bắt tay là bình thường mà?
Tôi thì không nghĩ vậy đâu.
Tay của Cubit
không hề bị ám màu vẽ giống như những họa sĩ khác.
Họa sĩ nào vẽ lâu năm cũng có dấu vết đó.
Nói cách khác, ông ta chẳng vẽ gì cả.
Nếu cậu đã tìm cách xác nhận chuyện đó...
Hẳn là cậu đã biết chuyện gì đó rồi nhỉ?
Không, tôi chỉ là một người hâm mộ
muốn xem những bức tranh của ngài Cubit mà thôi.
Với lại...
Không phải chính anh Holmes mới đang che giấu một thứ sao...
Trong túi quần của anh?
Bị lộ rồi sao?
Bị lộ rồi sao? Đúng là không gì qua được mắt cậu.
No comments yet. Be the first to leave one.