نخستین 200 خط.
Cô biết tỷ lệ người tốt
và người xấu
trong xã hội là bao nhiêu không?
Vừa đều 50-50?
Nếu đều nhau như vậy
thì quá tốt rồi.
Chỉ có mười phần trăm người tốt.
Và cũng khoảng mười phần trăm người xấu.
Vậy còn 80% còn lại?
Tới nơi chưa vậy?
Gần tới rồi.
Cái quái gì vậy?
Cái quái gì vậy?
Mẹ kiếp!
Trúng rồi.
Ném trúng rồi. Đồ khốn!
Cậu điên à? Mẹ kiếp!
Tôi đầu hàng!
Tôi đầu hàng!
Cấm động đậy!
Cấm động đậy!
Mẹ kiếp, to ghê ấy.
Khỉ gió.
HỌC SINH TỐT NGHIỆP
CHƯƠNG 1 CON KHỈ
TRƯỜNG PHỔ THÔNG HOA ANH
Vương Hồng Toàn, nước tiểu vàng thế, uống vitamin B à?
Sáng nay ngủ dậy có uống một viên.
Tớ uống nhiều quá.
Tè hết sức đi.
Đầy chai rồi.
Ôi, quá đã.
Tớ mệt quá.
Từ hôm nay trở đi hết sống vô tư được nữa rồi.
Không tệ đến vậy đâu.
Cậu trúng tuyển đại học rồi.
- Lại thế nữa. - Thằng chó vào đại học.
- Thằng chó vào đại học! - Đồ ngốc!
Cậu sẽ chẳng đi chơi với anh em nữa.
Đồ ngốc! Khai lắm đấy!
Văng khắp nơi rồi.
Lũ bệnh hoạn.
Gớm chết đi được.
Có khăn giấy không?
Tự tìm lấy đi.
Khai quá.
Nhìn cậu ấy kìa.
Dính cả lên quần áo đây này.
Vương Hồng Toàn.
Đừng đi học đại học.
Tại sao?
Học có ích gì chứ?
Dù gì sau này cậu cũng sẽ thừa kế nhà máy của bố cậu.
Khi nào cậu làm ông chủ lớn,
tớ sẽ làm tài xế cho cậu.
Hay quá.
Để tớ làm cho.
Chỉ cần một tài xế thôi.
Cậu à?
Làm trợ lý đi.
Khỉ khô!
Cậu có ông chú lái máy xúc mà?
Làm cho ông ấy nhiều tiền đó.
Tớ muốn ngồi máy lạnh.
Tớ cũng muốn ngồi máy lạnh.
Để tớ làm tài xế cho.
Tớ không lái Mercedes
hay BMW đâu.
Tớ muốn lái Maserati.
Nó có thể đạt vận tốc 200 trong chín giây.
Muốn đi đâu thì phóng vèo là tới.
Được rồi…
Mấy cậu cứ nói cho đã đi.
Tất cả trông vào cậu. Thật đó.
Tớ không đùa đâu.
Tớ cũng đâu có đùa.
Tớ đi học, các cậu đi kiếm tiền.
Tới khi tớ ra trường, các cậu đã giàu rồi.
Kiếm tiền đâu có dễ.
Anh em.
- Hả? - Làm gì vậy?
- Dẹp đi. - Là anh em nhỉ?
Cái đó ghê lắm. Nước tiểu cậu ấy vàng khè.
Làm anh em
cả đời.
- Đừng làm vậy. - Uống đi.
- Thôi đi. - Thôi, gớm lắm.
Hôm nay bữa cuối tụ tập mà.
Thôi khỏi đi.
- Sao vậy? - Vậy làm thế này nhé?
Cắt máu ăn thề đi.
- Vương Hồng Toàn, nào. - Còn ấu trĩ hơn.
Không đời nào.
- Hai cậu hâm rồi. - Không phải như thế.
Vậy trao đổi đi.
Trao đổi cái gì?
Bí mật.
Một bí mật cậu chưa từng kể ai nghe.
Cậu nói trước.
Được.
Bà con nghe đây…
Tớ đã mất trinh từ năm lớp Bốn.
Thích quá rồi!
Không phải kiểu thế.
Không phải.
Mẹ kiếp.
Nghỉ hè năm lớp 11.
Còn nhớ không?
Thế này mà bảo sạch à?
Rất sạch ạ.
Rất sạch à?
Vâng.
Chứng minh cho tôi đi.
Sạch thế nào?
Sạch cỡ nào? Trả lời tôi.
Cứ lo bày trò.
Chừng nào chưa dọn sạch chỗ này
thì không ai được về hết!
Biết tại sao con gái ông ta bị thiểu năng không?
Thiểu năng sinh thiểu năng.
Sai.
Tớ nghe một đàn anh nói
vợ ông ta là em họ của ông ta.
Em họ?
Em họ bên nội.
Ông ta là kẻ loạn luân bệnh hoạn.
Vớ vẩn. Không có chuyện đó đâu.
Thật đó.
Em họ thật đó.
Các cậu đang nói gì vậy?
Thật, một đàn anh kể tớ nghe.
Em họ đó!
Bệnh hoạn thật.
- Bệnh hoạn. - Mẹ nó, đừng…
Vẫn còn đùa giỡn được à?
Làm nhanh lên!
Vâng.
Đồ khốn.
- Thôi. - Làm nhanh đi.
Thôi nào.
Chỗ đó lau rồi.
Vào rồi.
Không.
Hàn Cát, bên này nè.
Vương Hồng Toàn!
Bóng ngoài sân!
Em chào thầy.
Cậu đếm từ một tới 100 được không?
Tôi cá 100 ly là cậu làm được.
Cá cược.
Cậu biết cá cược là gì không?
Giúp tôi thắng rồi tôi cho cậu cái này.
Nhìn đi.
Ly to thế này.
Tôi uống không hết.
Tôi nói thật đó.
Tôi không mách bố cậu đâu.
Đếm tôi nghe một lần đã.
Ba.
Bốn.
Bốn.
- Năm. - Năm.
- Sáu. - Sáu.
Bảy.
Bảy.
Tám.
Chín.
Mười.
Mười một.
Mười hai.
Mười ba.
Cháu đang làm gì vậy?
Nhìn cháu kìa.
Ai lại ăn như thế?
Bà ra ngoài có việc đây.
Cháu ở nhà phải ngoan, nhé?
NHỰA
Đếm tiếp đi.
Bảy mươi chín.
- Tám mươi. - Tám mươi.
Tám mươi.
Bố mày là đồ khốn.
Tám mươi.
Cậu làm vậy với người như thế à?
Vậy…
lần bọn mình gặp họ ngoài đường…
- Tuyệt quá. - Mẹ kiếp.
Cái gì?
Em chào thầy.
Không sao. Cứ từ từ thôi.
Vương Hồng Toàn.
BÁC SĨ SẢN KHOA
Anh em thật sự
không chỉ là nhỏ vài giọt máu rồi thề thốt đâu.
Cậu phải trao đổi
bí mật như thế này.
- Cái gì? - Tớ kể xong rồi.
Cái gì?
Cái gì là sao?
Tớ kể xong rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.