نخستین 200 خط.
Phải nói đó là một vụ lớn, đó là một vụ việc rất nghiêm trọng.
Lúc đó đã gần năm giờ chiều,
tôi lái xe ra sân bay.
Rồi tôi thấy máy bay trên đường băng.
Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra
ngoài việc gã này đã cướp một tiệm thuốc tây.
Và hắn giữ một con tin trẻ trong máy bay.
Tôi nghĩ mọi người đều đang tìm hiểu,
không biết chính xác chuyện gì sẽ xảy ra.
Lúc đó rất, rất yên tĩnh.
Cho đến khi có tiếng súng nổ.
KỂ TỪ KHI ÁN TỬ HÌNH ĐƯỢC ÁP DỤNG TRỞ LẠI Ở HOA KỲ TỪ NĂM 1976
HƠN 8.000 NGƯỜI ĐÃ BỊ KẾT ÁN TỬ HÌNH VÌ TỘI GIẾT NGƯỜI
ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN CỦA TÙ NHÂN CHỊU ÁN TỬ #22740
Ở một thị trấn nhỏ thế này không có nhiều chuyện xảy ra.
Chúng tôi có vài vụ giết người, trong khu vực và quanh đó,
nhưng đây là một vụ lớn.
Sự việc xảy ra khiến ai cũng sốc.
LOẠT PHIM NETFLIX
NGÀY TỒI TỆ
KHÔNG ĐƯỢC XÂM NHẬP
TRẠI CẢI TẠO CROSSROADS SHELBY, MONTANA
Được rồi. Một, hai, ba, bốn, năm…
Cảm ơn.
Đó, tôi sẽ không bao giờ làm được.
NĂM 1985, DAVID KEITH BỊ TUYÊN ÁN TỬ HÌNH VÌ GIẾT NGƯỜI
Tên tôi là David Cameron Keith.
Trước hôm đó, tôi chưa từng làm chuyện gì bạo lực.
ĐẾN GIỜ, ÔNG TA ĐÃ Ở TÙ 37 NĂM
Đó là ngày tồi tệ nhất đời tôi.
Những quyết định tồi tệ nhất đời tôi dẫn đến khoảnh khắc đó, nhưng…
nó là như vậy.
Đó không phải là chuyện mà nói xin lỗi thì có thể sửa sai được.
DAVID SINH Ở SPOKANE, WASHINGTON NĂM 1956
CHA ÔNG TA LÀ MỘT LUẬT SƯ NỔI TIẾNG Ở ĐỊA PHƯƠNG
Cha tôi, ông ấy là một người đàn ông xuất sắc.
Ông ấy là luật sư xuất sắc. Chỉ là ông ấy không phải người cha tốt.
Ông ấy uống nhiều lắm.
Ông ấy là một trong những kẻ nghiện rượu, nhưng vẫn có thể làm việc.
Vẫn làm việc rất tốt.
Người ta hay nói con cái mấy nhà truyền giáo hay gặp rắc rối
chỉ vì họ là con của nhà truyền giáo.
Điều này cũng đúng với con của các luật sư.
Chúng tôi không được giám sát tốt.
Tám, chín tuổi tôi đã thử uống rượu, có khi là sớm hơn,
vì cha tôi hay tổ chức tiệc tùng.
Các bữa tiệc cocktail.
Có lẽ vài lần tôi đã say xỉn trước mặt họ,
nhưng tôi không nhớ họ có phạt tôi bao giờ.
Tôi chỉ như…
đồ nội thất trong nhà.
11 TUỔI, DAVID ĐƯỢC GỬI ĐẾN TRƯỜNG NỘI TRÚ
CÁCH NHÀ HƠN 1.600 CÂY SỐ
Nó khiến tôi thấy mình không được yêu thương nhiều.
Và tôi dính vào chất kích thích.
Chất kích thích khiến việc chịu đựng những tổn thương tinh thần dễ dàng hơn.
Bắt đầu với các loại chất kích thích thông thường, như cần sa.
Không lâu sau đó
tôi dùng đến kim tiêm và amphetamine.
Cho đến năm 20 tuổi, tôi gặp nhiều khó khăn trong quá trình trưởng thành,
sau đó, tôi dính dáng nhiều hơn đến các hoạt động tội phạm.
Tôi đã không biết tận dụng môi trường sống và cuộc đời sẵn có
để biết sống cho tốt.
Tôi đã châm kim vào tay.
Đó là điều tôi đã làm.
KHI TRƯỞNG THÀNH
VIỆC NGHIỆN MA TÚY CỦA DAVID KHIẾN ÔNG TA CHỊU VÀI ÁN TÙ
VÌ ĐỘT NHẬP VÀ TRỘM CẮP
VÀO NĂM 1984, ÔNG TA 27 TUỔI,
THẤT NGHIỆP VÀ CỐ CHĂM LO MỘT GIA ĐÌNH TRẺ
Giai đoạn đó của cuộc đời tôi,
đi từ tệ đến hết sức tồi tệ.
Tôi là một tên nghiện.
Tôi không làm việc. Không tính chuyện đi làm.
Ban đêm, tôi đi trộm các tiệm thuốc,
và bán mấy thứ trộm được cho người ở Spokane.
Nhưng không làm chuyện gì bạo lực.
Tôi là một tên du côn, nếu muốn nói thế.
Đó là những việc tôi đã làm.
Mấy việc đó lẽ ra phải mang lại thu nhập cần thiết, nhưng không.
Tôi đã dùng quá nhiều ma túy.
Tôi biết tôi phải trả tiền thuê nhà.
Tôi phải có tiền mua thức ăn.
Một người vợ và ba đứa con không thể…
Chúng tôi không thể…
sống mà không có tiền.
Tôi chỉ biết tôi phải làm một việc trước đây chưa từng làm.
NGÀY 11 THÁNG MỘT NĂM 1984,
LẦN ĐẦU TIÊN DAVID DÀN XẾP MỘT VỤ CƯỚP CÓ VŨ TRANG
Sáng hôm đó, tôi đi ra ngoài,
lái xe vòng quanh phía tây Montana để tìm…
một cửa hàng có vẻ thoải mái, nếu có thể dùng từ đó.
LÚC 1:00 CHIỀU, DAVID VÀO MỘT HIỆU THUỐC ĐỊA PHƯƠNG
CHĨA SÚNG ĐÒI ĐƯA TIỀN VÀ THUỐC
Tôi đã cướp tiệm thuốc ở đó.
Tôi không nghĩ đã làm khéo léo, nên tôi chạy khỏi thị trấn.
Tôi quay lại đường số 93, một chiếc xe cảnh sát cố ép tôi tấp vào.
Lúc đó tôi mới ra tù vài tháng,
thay vì khuất phục cảnh sát,
tôi lái vào bãi đậu xe của một cửa hàng tiện lợi nhỏ.
Rồi tôi chạy vào cửa hàng.
Tôi tìm chỗ ẩn nấp.
Không biết sao mà tôi nghĩ ra những ý này.
Trước đó tôi chưa từng làm mấy việc như vậy.
Tôi bước qua cửa, nhìn từ khóe mắt, tôi thấy có gì chuyển động,
tôi biết cái bóng tôi thấy ở khóe mắt
không thể che chắn cho tôi, nên tôi nổ súng về hướng đó.
Rồi tôi chĩa súng vào sau đầu
một người nhỏ hơn, hóa ra là một cậu bé 13 tuổi.
DAVID CHẠY KHỎI CỬA HÀNG
CHĨA SÚNG ÉP BÉ WILLIAM CROSE, 13 TUỔI, ĐI CÙNG
Bọn tôi lên xe bán tải của bố thằng bé.
Một số cảnh sát đuổi theo chúng tôi đến sân bay.
Tôi đang cố trốn thoát. Tôi đã cố chạy trốn hàng giờ liền.
TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN SÂN BAY POLSON,
DAVID ĐÃ DỪNG LẠI NHIỀU LẦN ĐỂ THƯƠNG THẢO VỚI CẢNH SÁT
Cảnh sát trưởng đồng ý cung cấp cho tôi một máy bay và một phi công
để đổi lấy đứa trẻ.
Tôi đã nghĩ, nếu tôi lên được máy bay rồi máy bay cất cánh,
phi công có thể đưa tôi bay qua dãy núi Rocky…
Rồi tôi thả tên phi công đi và sống đời tự do.
Ừ, sống đời tự do.
Không vợ con gì nữa.
Tất cả những thứ đó lướt qua đầu tôi.
Ở sân bay,
có mấy xe cảnh sát chạy quanh máy bay,
và lùi lại khoảng 90 mét.
Phi công đã đợi ở đó cùng với máy bay.
CẢNH SÁT ĐỊA PHƯƠNG HARRY SHRYOCK TÌNH NGUYỆN THAY ĐỨA TRẺ
LÀM CON TIN CỦA DAVID
Tôi không có ý định giết con tin đầu tiên, đứa trẻ đó.
Tôi đã nghĩ ngay khi tôi thả thằng bé ra,
tôi sẽ bị bắn và cuộc đời tôi sẽ kết thúc.
Vì sao đó mà điều đó không xảy ra.
DAVID ĐÃ THẢ ĐỨA TRẺ VÀ BẮT GIỮ VIÊN PHI CÔNG
Khi chúng tôi lên máy bay, tôi chĩa súng vào phi công, một con tin mới.
Và tôi hy vọng có thể tôi sẽ sống sót qua đêm đó.
Và sẽ không ai bị bắn.
Phi công mất khoảng nửa giờ để khởi động máy bay.
Trong khi việc đó diễn ra,
tôi đã không biết
các phó cảnh sát trưởng khác ở phía dưới máy bay,
xì bánh máy bay.
Chiếc máy bay đó không bay đi đâu được.
TRONG KHI CÁC NHÀ THƯƠNG THUYẾT TRAO ĐỔI VỚI DAVID,
Ở PHI TRƯỜNG, MỘT CẢNH SÁT BẮN TỈA ĐÃ VÀO VỊ TRÍ
Quá trình đàm phán khiến tôi chồm người qua cửa máy bay,
nói chuyện với… cảnh sát trưởng.
Và một lần khi tôi chồm người ra,
tay bắn tỉa cách đó khoảng 45 mét, nghĩ rằng hắn có thể bắn trúng tôi.
Nên hắn đã bắn tôi.
DAVID BỊ BẮN VÀO NGỰC
NHƯNG VẪN TỈNH
Tôi đã bị thương nặng.
Tôi đã thấy chuyện sẽ không suôn sẻ.
Tôi sẽ chết rất nhanh.
Cuộc đời tôi sắp kết thúc.
Tôi tự nhủ, tôi sẽ bắn phi công.
Vì tối đó tôi không muốn chết một mình.
Tôi không muốn bị cô đơn, chỉ là…
Không phải là suy nghĩ thấu đáo, mang tính tâm linh hay bất cứ gì.
Chỉ là tôi không muốn chết một mình.
DAVID BẮN VÀO ĐẦU PHI CÔNG HARRY SHRYOCK
SHRYOCK TỬ VONG NGAY TẠI HIỆN TRƯỜNG
Sau khi bắn phi công,
tôi bỏ súng xuống và lùi ra khỏi máy bay.
Đó là điều tỉnh táo cuối cùng tôi nhớ.
Tôi tin là mình bị bắn ngay cửa máy bay khi đi ra ngoài.
Tôi bị bắn vào sau đầu ở cự ly rất gần.
Hầu hết mọi người không sống nổi khi bị bắn sau đầu.
Mà tôi vẫn sống, sau 38 năm.
Nghĩ về chuyện đó.
Nghĩ rằng tôi có thể cười về việc đó, tôi phát ốm.
DAVID HÔN MÊ TRONG MƯỜI NGÀY
TÁM THÁNG SAU
ÔNG TA ĐỦ SỨC KHỎE ĐỂ RA TÒA VỀ TỘI GIẾT NGƯỜI
Từng tế bào trong cơ thể tôi hối hận về việc đó.
Nghe có vẻ không có nhiều hối tiếc trong tôi.
Tin tôi đi, có đấy.
Sáng đó lúc thức dậy,
tôi đâu có nghĩ hôm đó sẽ ra ngoài và giết ai đó.
Ước gì tôi dừng lại và nhủ, "Khoan đã".
Nhưng… không.
Có…
Một con chip cảm xúc chưa được kích hoạt,
như Delta trong Du hành giữa các vì sao.
Chúa ơi.
Ước gì tôi đã quan tâm.
Ở tuổi trưởng thành, cảm xúc chưa bao giờ là một phần trong cuộc sống tôi.
Hồi đó tôi cũng không có cảm xúc.
Tôi không thích nghiền ngẫm về bản thân.
Không nên nói là không thích. Chỉ là tôi thường không làm thế.
Bản thân tôi đâu có gì đáng yêu quý.
Không có gì đúng cả.
Đó không phải là sự thật.
Điều thực sự đúng đắn là viên phi công đã tình nguyện thay thế đứa trẻ đó,
thế chỗ đứa trẻ đó.
Đó là điều đúng đắn duy nhất xảy ra hôm đó.
Nếu tôi có thể giả vờ khóc ngay lúc này, tôi sẽ khóc.
Nhưng tôi không thể.
No comments yet. Be the first to leave one.