نخستین 200 خط.
Jason, con đang ngủ à?
Jason? Con còn thức không đấy?
Con dậy lâu lắm rồi, đang thay quần áo đây.
VUA NÓI DỐI Dịch bởi: Minh Hà - UDS SubTeam
- Làm xong bài viết luận chưa? - Xong từ tối qua rồi ạ.
Ăn bát súp yến mẹ để trên bàn chưa?
Ăn rồi mẹ ạ, ngon lắm.
Của mày đấy, Trooper.
Ván đẹp nhỉ, Shepherd.
Bret, tớ thực sự rất muốn ở lại đây
để làm bịch cát cho các cậu xử lý,
nhưng bây giờ tớ phải đến trường ngay.
À, tớ có cảm giác cậu là kẻ bắt nạt bạn bè xuất sắc nhất tớ từng biết đấy.
Và chắc là tớ đúng. Cứ thoải mái đi.
- Đưa tao cái ván trượt. - Cậu chắc chứ?
Vì cậu đang từ một kẻ bắt nạt vô hại chuyển sang một tên cướp đấy.
Tớ biết cậu thực lòng không muốn làm thế, phải không?
Cô nghĩ tất cả các em đều đã hoàn thành bài luận của mình rồi.
Cô không thích lý do lý trấu gì đâu.
Cô chỉ cần các em đọc thật to và rõ ràng bài làm của mình--
- Joshua, em đọc trước đi. - À, con chó của em ăn nó mất rồi.
- Cô biết em không nuôi chó. - Vâng, em xin lỗi.
- Cô Caldwell ? - Sao, Kaylee?
Trong này hơi bí, cô ra mở cửa được không?
Cô cũng thấy vậy.
Jason Shepherd, em vừa chui vào từ cái cửa số đó phải không?
Cô nhìn nhầm rồi, em vừa ra mở cửa sổ mà.
Bây giờ cả lớp đều đã ổn định, sao em không thử cho mọi người nghe bài văn của mình?
- Em nghĩ nên để cho một ai khác. - Không, mọi người muốn nghe bài của em.
Em đã làm rồi, phải không?
Cô Caldwell-- em gọi cô là Phyllis được chứ?
- Không. - Hiểu rồi.
Cô phải biết là em rất muốn viết bài luận của mình--
Ý em là, em thực sự rất, rất muốn viết nó, nhưng--
Em không thể.
Và lý do là em đã phải dành cả đêm qua trong phòng cấp cứu ở bệnh viện.
Mẹ em hay làm thịt bò tảng cho bữa tối, đó là món ưa thích của bố em.
Do hơi vội, ông đã nuốt nguyên cả tảng.
Thật khủng khiếp! Người bố em rung bần bật, mặt chuyển dần sang màu tím.
Tảng thịt đã kẹt cứng ở cổ, em và mẹ phải tức tốc đưa ông đi cấp cứu.
Em đã cố làm bài tập ở phòng chờ nhưng không thể.
Bố cần có em bên cạnh. Đó là người bố duy nhất của em.
Em lại đang bịa chuyện với tôi phải không?
Em chỉ mong được thế, cô Phillys. Cứ gọi bố em nếu cô muốn.
Điện thoại bố em là 555-0147.
Cô có muốn đấy.
Điên rồi à? Cậu sẽ tiêu đời đấy.
- Hãy nói "Văn phòng Harry Shepherd đây." - Không bao giờ, đừng lôi tớ vào vụ này.
- Thôi nào, giúp đi mà, tớ biết làm sao đây? - Thế sao không làm bài đi?
- Làm đi! Làm đi! - Không! Không!
Văn phòng Harry Shepherd đây. Xin đợi một chút.
Alô? A, cô Caldwell.
Đúng là như vậy. Thật khủng khiếp.
Mắt tôi bắt đầu mờ dần đi.
Đúng lúc tôi nghĩ mình sắp về thế giới bên kia,
thì đột nhiên giọng nói của một thiên thần vang lên. Tôi liền mở mắt,
và cậu bé Jason tuyệt vời đang đứng bên cạnh tôi.
Và tôi nói: "Cút đi, Thần Chết.
Tao vẫn chưa sống xong đâu."
Vận toàn bộ chút sức tàn trong người,
tôi khạc tảng thịt đó ra ngay giữa phòng.
Và tôi nợ đứa con trai cuộc đời mình.
Xin lỗi nhé, cô Caldwell. Bây giờ tôi nên hạn chế nói.
Cổ họng tôi vẫn còn yếu lắm.
Cảm ơn cô.
Jason!
Cô rất xin lỗi!
Em cứ từ từ nộp bài sau cũng được.
Cảm ơn cô.
Bây giờ chúng ta tiếp tục. Trevor, đến lượt em đấy.
Ô gặp ngay em ở đây. Cô cần nói chuyện với em trong này.
Cô "C", em thực lòng rất muốn được ở lại để tán gẫu với cô.
Nhưng em phải về nhà để chăm sóc cho bố.
Ồ, thật à?
Sao con lại đi nói dối bố mẹ, Jas? Con bảo bố là đã làm bài rồi.
Thật không may là bài luận đó chiếm 1/3 tổng điểm tốt nghiệp của Jason.
Không có nó, Jason sẽ phải học lại toàn bộ ở lớp học thêm hè.
Sao cơ? Em không thể đi học thêm hè được.
Phải có cách gì cho nó nữa chứ.
Tôi có lớp dạy tiếng Anh ở trường đến 6 giờ.
Nếu em có thể nộp bài kịp bài vào lúc đấy thì tôi sẽ tính.
Và đừng nghĩ đến chuyện copy từ trên mạng nhé, Jason.
- Tôi muốn nó được viết bằng tay. - Một bài văn 1000 từ trong 3 giờ?
Cũng không khó lắm đâu, vì bịa chuyện là tài năng thiên bẩm của con mà.
Bịa chuyện là tài năng thiên bẩm của con mà.
Vua...
Nói... Dối.
Kenny Trooper là kẻ nói dối to mồm nhất thế giới.
Một lời nói dối khiến hắn phình to dần ra.
Một ngày hắn trở nên khổng lồ.
Và mọi người khắp nơi phải ngừng lại ngước nhìn Vua Nói Dối.
Xong rồi!
Sao nó lại lấy ván của mình đúng hôm nay chứ?
Xe đẹp nhỉ, Shepherd!
Lố bịch!
Thưa ngài? Hình như chúng ta vừa đụng phải một đứa bé.
Tao đang nghe điện thoại!
Xin lỗi, nhưng rõ ràng chúng ta vừa đụng phải một cái gì đó.
- Không sao chứ anh bạn? - Vâng.
Nhưng chú phải giúp cháu. Cháu phải đến trường trong 2 phút nữa,
- nếu không cháu sẽ đúp lớp 8. - Có chuyện gì thế?
- Cháu cần đi nhờ xe. - Trông tao giống taxi lắm à.
Trường cháu ngay kia thôi. Ông còn may cháu chưa bị gãy cái xương nào đấy.
Thực ra... Cháu bắt đầu cảm thấy rắc rắc ở cổ.
Vào xe đi.
Coi chừng cái giày! Coi chừng cái giày!
Giá mà ông biết hôm nay cháu đã trải qua một ngày như thế nào.
Ừ, bao nhiêu vấn đề ở tuổi 11.
- Cháu 14 rồi. - Ô, xin lỗi.
Jason Shepherd.
Marty Wolf.
Nhà sản xuất phim Hollywood.
Tao đến đây để quay bộ phim mới.
À, đúng là ông rồi.
Nói thật nhé, mấy bộ phim gần đây của ông cực tệ đấy.
- Ai mà chả có lúc đi xuống, Elbert. - Jason.
Tin tao đi. Chỉ cần một quả bom tấn là lại lên đỉnh ngay.
Cháu cũng mong câu chuyện của mình được như thế.
Ô thật à? Thử kể cho tao nghe xem thế nào nào?
Cháu cố lừa là làm rồi nhưng bị cô giáo phát hiện.
Thế mày nghĩ ra cái gì, con chó của em ăn nó rồi à?
- Không. Bố nuốt phải một tảng thịt. - Và mày dành cả đêm cạnh bố ở phòng cấp cứu?
Vâng.
Cô giáo gọi cho ông già để kiểm tra, mày giả giọng ông ấy qua điện thoại?
Đúng, gần như thế.
Nghe đây này, đồ óc ngắn. Mày phạm sai lầm ở nhiều chỗ lắm.
Đáng lẽ phải giả thêm giấy tờ bác sĩ, thay bố bằng chị...
Và thay tảng thịt bằng cánh gà rán.
Sẽ dễ nghe hơn nhiều nếu đó là chị, thay vì thằng bố mày đấy.
Oa, ông giỏi đấy chứ.
Không. Tao là số 1.
- Đến nơi rồi. - Chúa phù hộ mày, Jared.
- Jason. - Sẽ luôn là thế.
Cố tập nói dối đi, Jiminy.
Vì mày có thể học từ tao. Sự thật? Luôn bị đánh giá quá cao.
Giờ thì cút ra!
Tao còn phải đi làm phim!
Cảm ơn vì đã cho đi nhờ nhé.
Ciao.
Ê này-- Mày để quên--
- Thưa ngài, ra trường quay luôn chứ? - Tăng tốc gấp đôi đi, tài xế.
Nghe đây Whitaker, tao không quen mày, tao không cần biết mày là ai.
Vì vậy nếu mày muốn làm cộng sự của tao, thì hãy nghe đây.
Câm mõm lại! Mày nói nhiều quá đấy!
Cắt cảnh này được không? Cắt--
Tôi thấy thế này không ổn lắm.
Các ông đang làm gì thế, định hun khói tôi trong này à?
Tránh! Tránh đường!
Cậu hô cắt là thế nào? Tôi đâu có bảo cậu ngừng diễn, Urkel.
Wolf, tôi đã bảo ông đừng gọi tôi là Urkel bao nhiêu lần rồi?
Tôi rồi là Jaleel White, rõ chứ?
Urkel chỉ là tên vai diễn hồi còn bé của tôi.
Được rồi, Jaleel. Thế có vấn đề gì đây?
- Ông muốn biết vấn đề chứ gì? - Đúng.
Tôi chẳng được cái gì từ con gà kia cả.
Nó cứ ngồi đấy trơ trơ ra nhìn. Tôi không có tí động lực nào mà diễn.
Được rồi, cậu là một sĩ quan cảnh sát tên Fowl.
Cộng sự mới của cậu là một siêu gà tên Whitaker.
Và động lực của cậu là chút tiền cát-xê...
để cậu có lý do mà bước vào McDonald hàng ngày đấy.
Coi chừng cái miệng ông đấy, Wolf. Coi chừng đấy.
Không, cậu mới phải coi chừng đấy, anh bạn.
Cậu còn may tôi chưa bắt cậu đeo kính râm và mặc quần yếm đâu đấy.
Con thề là lúc đang phóng như bay trên cái xe đạp thì bị một chiếc limo đụng ngã.
Đồ đạc văng tung tóe ra, và họ cho con đi nhờ. Chắc con để quên bài viết trên đấy.
Có lý do thích đáng nào để bố mẹ nên tin con không?
Vì đó là sự thật!
Có một gã trong cái limo, Marty gì đó. Chắc hắn đã cầm bài của con.
Còn tùy chọn nào nữa không, thưa cô?
Không có bài văn, học thêm hè.
Hoặc là... học thêm hè.
Các bạn học sinh, hôm nay,
chúng ta sẽ được học về một thứ rất đặc biệt...
Xin được giới thiệu, Dấu Chấm Phẩy.
Dấu chấm phẩy được dùng lần đầu tiên...
trong một lá thư viết năm 1734 gửi đến Quốc Hội Anh...
bởi ông Jedediah Wilkinson.
W-I-L...
I--
Cứu... tôi.
Ít nhất thì cậu cũng phải kết bạn được với ai chứ.
Nhắc đến chuyện đấy, thằng nhóc ngồi kế bên suốt ngày lôi rắn ra dọa tớ,
nó trông có vẻ rất thân thiện.
Đáng lẽ tớ không nên đi học cái lớp hè chết tiệt này.
Không biết cậu nghe có vui không, nhưng bố mẹ tớ đang đi thám hiểm.
Họ đi miệt sông ra Hẻm Núi Lớn. Nhưng tớ có được đi cùng không? Không.
Tớ được phép đi phiêu lưu thám hiểm ở nhà bà ngoại.
Cậu đến nhà tớ chơi cũng được.
Bố mẹ tớ sắp đi spa cuối tuần này để kỷ niệm ngày cưới.
Từ thứ Năm đến Chủ Nhật chỉ có tớ và Jamie ở nhà thôi.
Một lúc nào đó...
khi một lời nói dối nhỏ...
có thể khiến hắn to dần...
và to dần,
hắn trở nên khổng lồ.
Hè năm sau, mọi người khắp nơi...
sẽ ngừng lại và ngước nhìn.
Hãng phim Mary Wolf giới thiệu...
Kenny Trooper,
Vua Nói Dối.
No comments yet. Be the first to leave one.