نخستین 200 خط.
Nước Mĩ chỉ có 3 nhà văn kinh điển:
Mark Twain, J. D. Salinger, và tôi.
Tôi là Jonathan Flynn.
Mọi thứ tôi viết đều trở thành kiệt tác.
Và sớm thôi, rất sớm
Tôi sẽ được nổi tiếng.
Tại thời điểm này của câu chuyện, cứ gọi là hiện tại
Tôi là 1 công dân mẫu mực của nước Mĩ.
Tôi có việc làm.
Có nhà ở. Vậy là đủ sống.
Có lẽ 1 ngày nào đó tôi sẽ để bạn đọc kiệt tác của tôi.
The Button Man, hay còn gọi là Tự thú của Christopher Cobb.
Kinh điển đấy nhé.
Đây không phải là câu chuyện của ông ấy.
Ừm, thật ra là phải. Nhưng ông ấy sẽ không kể chuyện này
Tôi sẽ.
Tôi là Nick Flynn, con trai ông, tôi cũng đang định trở thành nhà văn.
Ý tôi là không phải ngay bây giờ.
Bây giờ tôi đang cố...
Thức dậy.
Này, dậy đi.
Cả đời tôi, ông luôn được liệt vào danh sách vắng mặt.
Không bao giờ hiện diện. Chỉ nghe tên mà không thấy mặt.
Nếu bố không đến thì sao?
Ông ấy sẽ đến.
Sao mẹ biết?
Bởi vì nếu ông ấy không đến lần này,
mẹ sẽ giết ông ấy.
Làm sao mẹ tìm được mà giết bố?
Mẹ có cách mà.
Can we get ice cream if he doesn't show up?
Xe buýt kìa. Ông ấy đến rồi.
Không, không phải.
Chắc ông ấy ngồi phía sau.
Con muốn ăn kem gì?
Sô cô la.
1 phần trong tôi biết ngày nào đó ông sẽ đến.
Nếu tôi cứ ở yên 1 chỗ, ông sẽ tìm đến.
Như cách người ta dạy bạn làm khi bị lạc.
Nhưng nếu cả hai đều đi lạc,
và cả hai đều ngồi chờ thì sao?
Chào em yêu.
Chào anh.
Em mệt quá.
Chuyến bay thế nào?
Xóc lắm.
Nick, sao anh lại để gạt tàn cạnh giường?
Xin lỗi.
Son môi?
Anh là thằng khốn.
Này, chính em nói 2 chúng ta không có tương lai mà.
Làm sao mà có được? Đây là của anh.
Của anh luôn.
Cái này nữa! Được rồi.
Cái này nữa. Được rồi.
- Sách của anh. - Yates này.
- Thêm của Yates nữa. - Được rồi.
Anh đúng là đồ trí thức rởm.
Được rồi! Được rồi!
Anh sẽ trả em tiền tấm gương.
Ngay khi anh kiếm được việc làm.
Xin lỗi.
Cho việc thất bại khi làm người?
Ừ.
Anh đã nói trước với tôi.
Đừng lo, bạn đã trở lại.
Chào.
Trở lại với nhà kể chyện bậc thầy.
Hừ, biến đi.
Tôi thích trẻ em và động vật.
Chỉ không thích tụi đồng tính và da đen
Phiền nhiễu suốt ngày.
Sẽ trở lại chyện đó sau.
Tôi vẫn luôn là 1 nghệ sĩ.
Im lặng đi nào.
Im đi. Im đi.
Im đi nào! Im lặng!
Im đi!
Nghe đồn có người
Đang cho thuê nhà.
Nó từng là câu lạc bộ thoát y tên 'Good Times'.
Không may là không phải chỉ có chuyện tốt xảy ra ở đây.
Như khi người ta tìm thấy xác 1 sinh viên Harvard
Bị đâm chết trước cửa 3 năm trước.
Tôi không biết phải nói gì với anh.
Anh phải tự tìm hiểu chuyện đó thôi.
Được rồi, sao anh lại muốn ở đây?
- Giá thuê rẻ. - Ừa, chờ chút.
Anh có việc làm không?
Không, nhưng tôi có chút tiền để dành.
Tôi từng là thợ điện,
nhưng giờ tôi định tìm 1 công việc mới.
Thợ điện?
Anh có thể mắc bóng sao cho chỗ này giống phi thuyền được không?
- Ivan. - Vâng.
Rồi anh định làm gì?
Cái gì đó khác đi, có ý nghĩa hơn.
Nghĩa là sao?
Tôi không biết.
Có phải đó là tên của vũ công thoát y?
Ừa, chủ nhà là mafia, ông ta để nguyên căn nhà như
Khi bị FBI đóng cửa.
Anh có gia đình không?
Đừng tra khảo anh ta nữa.
Xin lỗi, lvan, nhưng người ở trọ chung lần trước
Chứa cả nhà anh ta từ Campuchia qua ngủ trong phòng khách.
Không, mẹ tôi đã mất, tôi không gặp bố đã 18 năm...
- Hoàn hảo. - Anh được chọn.
Vậy 2 người là...
- Không. - Không, được rồi.
Denise, chỗ cô làm đang thuê người phải không?
Thường là vậy.
Nick đang tìm việc đấy.
- Để anh ta thở cái đã. - Cô làm ở đâu?
Nhà trọ phố Harbor. Anh biết chỗ đó không?
- Không. - Đó là nhà tế bần.
Nghe hay đấy. Vậy cô là người làm việc thiện hả?
Không, tôi làm việc ác, nhưng tôi làm ở Harbor Street.
Vậy cô làm chuyện gì ác?
Anh muốn biết lắm hả?
Ừa.
Lâu rất, rất hiếm khi,
tôi chở 1 khách nữ và chúng tôi có 1 cuộc trò chuyện.
Ồ, Jonathan.
Ôi, Jonathan.
Jonathan.
Ừa.
Chúng ta thẳng thắn với nhau được không?
Được thôi.
Chúng ta đang vui vẻ, phải không em?
Chắc rồi.
Ai đây?
Đó là vợ con anh.
Lại cái nhạc này nữa.
Anh có vợ sao?
Đã li hôn lâu rồi.
Anh sẽ chở em về nhà.
Anh để đồng hồ chạy. Tổng cộng là 240 đô.
Im lặng!
Tôi không thể nghĩ nữa rồi!
Xin lỗi.
Mở cửa!
Đồ khốn.
Chào.
Chào.
Tôi đã mong cô sẽ ở đây.
Tại sao?
Vậy thì tôi sẽ quen ai đó.
Chúng ta không hẳn là quen biết, phải không nào?
Tôi nghĩ là không.
Tôi không muốn có 1 mối quan hệ.
Cái gì?
Tôi không muốn chuyện lâu dài.
Được thôi.
Ok.
Có điện thoại.
Ai gọi?
Bố cậu.
Ai?
Bố cậu, người cậu không gặp suốt 18 năm.
Nick đây.
Là Nicholas Flynn?
Vâng.
Nicholas, đây là bố con, Jonathan Flynn.
Vậy à?
Phải. Bố muốn hỏi 1 chuyện.
Con có xe tải không? Xe tải chở đồ?
Phải, tôi có.
Bố cũng nghe như vậy.
Từ ai?
Từ bà con, bố nghe bà nói vài năm trước.
Con có nhớ bà, phải không?
- Có. - Tốt.
Bố muốn con chạy xe tải tới đây.
Xin lỗi, ông vừa nói ông là bố tôi?
Đúng rồi.
Bố đã bị bắt và bố muốn con đến đây
dọn đồ giúp bố, Nicholas.
Làm sao ông biết số nàyr?
Thông tin mà. Nghe cho rõ này.
Bố đang ngồi cạnh cửa với 1 cây súng.
Bố đang chờ tay nắm hé mở.
Đến đây ngay đi.
Đó là 1 lời mời lôi cuốn đấy.
Tất nhiên rồi.
Tất cả đều là của con, con là người thừa kế duy nhất, Nicholas.
Bố muốn con có tất cả.
Con có bút đó chứ?
Bố muốn con ghi lại địa chỉ này.
Tôi đang làm gì ở đây?
Cậu đang làm gì ở đây? Chúng tôi đang làm gì ở đây?
Cảm ơn vì đã đi cùng.
Tất nhiên rồi. Cậu muốn bọn này đi chung hay ngồi đây...
Ai đó?
Là Nick. Nickolas.
Vào đi. Cửa không khóa.
Chờ bố chút.
Bố rất mừng vì con đã tới, Nicholas.
Chúng ta được sinh ra là để giúp đỡ nhau.
Vâng.
No comments yet. Be the first to leave one.