نخستین 200 خط.
Kasuga-kun.
Bye bye.
Tôi lúc đó đã chết.
Mặt trời ló dạng khỏi vách đá dựng đứng
Nỗi buồn đi thơ thẩn dưới cầu vượt
ở nơi vòm trời xa xôi vô tận
ở phía sau hàng rào đường sắt liên tiếp
Một cái bóng cô đơn đang lang thang
Là mi à, kẻ phiêu bạt
Không có ý chí đi lang thang trên vách đá
Khi nào mới có thê trở về quê hương của mi
Mi vốn dĩ không có quê hương
Thị trấn này là màu xám.
Không có núi, cũng không có cỏ dại.
Không có gì cả.
Chỉ có màu xám kéo dài vô tận.
Xin lỗi.
Đươc rôi, biên đi, biên đi.
Có vui không?
Nói tôi biết được không?
Làm sao vân có thê sông một cách xâu hô như thê?
Lũ sâu bọ.
Muốn chết hả?
Tôi không chết ở đây
bởi vì tôi đã chết vào lúc đó rồi.
Đã chết, đã mất hết tất cả
nhưng tôi vẫn còn sống.
Chỉ là sống tạm bợ mà thôi.
3 năm trước
không có nơi nào đê trốn chạy.
Tại sao tất cả bảng hiệu đều mục nát?
Người có thê hiểu được Baudelaire
trong thị trấn này có được mấy người?
Câu này nếu làm đúng là được 90 điêrn rồi.
Và có mấy người thấu hiểu được tôi?
Okuda.
Có.
Câu 7 làm đúng nhưng câu 6 không đúng.
cố gắng lên.
Kasuga.
Kasuga.
Cô găng hơn chút nữa nhé.
Vâng.
Saeki.
Saeki 98 điểm, đứng hạng nhất lần này.
Em cảm ơn. - Em đã rất cố gắng.
Đúng là Nanako có khác.
Không có chuyện đó đâu.
Cảm ơn nha. - Cậu giỏi quá.
Thật khó tin.
Mình thì chắc chắn không làm được rồi.
Nakamura.
Nakamura!
Trả lời đi chứ.
Có.
Nakamura đội sổ 0 điểm.
Thế này là sao?
Câu trả lời đê trống hết.
Nói gì đi chứ.
Em nghĩ cái thái độ thờ ơ kiểu này sẽ ra ngoài xã hội sẽ làm được trò trống gì...
Phiền quá, đồ sâu bọ.
Mắng giáo viên là đồ sâu bọ là ý gì hả?
Mắng giáo viên là đồ sâu bọ là ý gì hả?
Tan...
Tan học đến văn phòng cho tôi.
Tiếp theo, Muraoka.
Có.
Nakamura đáng sợ quá.
Nhìn thấy ớn ớn.
ừ.
Tao tuyệt đối sẽ không hẹn hò với loại con gái đó.
Sao mày nói cứ như là mày ngon lắm vậy?
Không ai thèm hẹn hò với mày đâu.
Mày không phải cũng vây hả?
Tao khác nha.
Tao có đọc sách.
Vậy thì sao hả?
Tao thấy nếu hẹn hò thì Saeki-san cũng ngon đó.
Giờ thể dục hôm qua mày có thấy tụi con gái không?
Ngon đúng không? - Ngon lắm.
Vậy sao?
Vây sao?
- Giảm cân hả? - Phải đó.
Mâp lên rồi, phải giảm cân mới đươc.
Cơ thể đã ra dáng người trưởng thành rồi.
Mày biết không?
Nghe nói Saeki-san lông tóc hơi bị nhiều đó.
- Đừng nói nữa thằng ngốc. - Gì vậy?
Không lẽ người Kasuga thích là...
Saeki?
Không, không phải.
Sách.
Tao để quên trong trường rồi.
Tao đi lấy.
Kasuga, đừng bỏ chạy chứ.
Không phải mà!
Tụi nó dám xúc phạm Saeki-san
cậu ấy là nữ thần Muse của mình cơ mà.
cậu ấy là nữ thần Muse của mình cơ mà.
Mùi sữa tăm...
Takao? Con về rồi à?
Con vê rôi, con không ăn cơm đâu.
Là bông hoa ác ma.
Là thật.
Mình phải trả lại.
Chào buổi sáng.
Kasuga.
- Chào. - Kasuga, Kojima lợi hại lắm.
Coi nè.
Các em về chỗ đi.
Nghe đây.
Đông phục thê dục của Saeki-san hôm nay không thây đâu nữa.
Biến thái hả?
Kasuga, gay go rồi.
Nếu có ai biết gì thì hây tới chỗ các sensei.
Đúng là biến thái.
Ngu quá, đừng nói nữa.
Tôi là tội nhân.
Xin lỗi Saeki-san.
Mình sẽ lấy cuộc đời đê đền lại tội lỗi này
cho tới khi mình thành một ông già.
Cậu làm gì vậy?
À thì...
Tôi định tới tiệm sách.
Chở tôi đi, tới phía bên kia ngọn núi đó.
Tại... Tại sao?
Tại sao hả?
Tại tôi muốn đi.
Không, nhưng mà...
Tôi phải đi lấy sách đã đặt trước.
Kasuga-kun.
Tôi ấy hả?
Tôi nhìn thấy rồi đó.
Kasuga-kun đã lấy trộm đồ thể dục của Saeki-san.
Bỏ chạy rồi.
Không!
Đừng tới đây!
Đừng tới đây!
Chạy nữa đi, con chuột hôi hám.
Cậu nghe tôi giải thích đi Nakamura-san.
À thì... Tôi không phải lấy trộm.
Chỉ là vô ỷ mang về nhà thôi.
Kasuga-kun, tôi có thể giữ bí mật cho cậu.
Đổi lại cậu phải lập giao kèo với tôi.
Viết bài văn đi.
Lấy eảm xúc biến thái của cậu viết thành bài văn.
Phải sớm thú tội thôi.
Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Mất rồi!
Sao tiền ăn trưa mất tiêu rồi?
Ghê vậy, gần đây mới xảy ra chuyện của Saeki-san cơ mà.
Lại bị trộm hả?
Làm sao đây?
Nè, không lẽ là...
Nakamura làm hả?
Cậu ta là đáng nghi nhất.
Hình như đúng là vậy rồi.
Phải rồi, hôm qua sau khi tan học, mình thấy Nakamura-san vào lớp học.
Không phải chứ?
Không, nhưng mà...
Hôm qua sau khi tan học...
con quạ, 2 con.
5 con?
Không có bằng chứng thì đừng nói như vậy.
Gì vậy Kasuga?
Ra là vậy hả Kasuga?
Thấy rồi!
Gì thế này?
Đô oan cho người ta rôi. - Đô oan cho người ta rối.
Tốt rồi ha Kasuga, không phải Nakamura-san làm.
Kasuga rót chút ánh nắng rồi.
Tụi Yamada chắc chắn là hiểu lầm rồi.
Để mình giúp cậu.
Không cần đâu.
Mình cũng nghĩ không phải là Nakamura-san.
Lúc đó cậu ngầu lắm, Kasuga-kun.
Là cậu ấy hả?
Người bị trộm đồ thê dục đó.
À này...
Bình thường Saeki-san hay làm gì?
Xin lỗi.
Đê xem nào, chắc là học bài thôi.
Kasuga-kun thì sao?
À thì...
Có lẽ là đi tới tiệm sách.
Kasuga-kun lúc nào cũng đọc mấy cuốn sách khó hiểu
cậu có một thế giới cho riêng mình, mình cảm thấy tuyệt lắm.
Có lúc mình cũng muốn đoc thử xem sao.
Nếu vậy mình biết có một tiệm sách cũ rất hay ở ngã tư đường chính.
Chỗ đó có những cuốn mà ở Tokyo cũng không mua được đấy.
Có vẻ rất thú vị.
À này!
Vậy tuần sau tụi mình cùng đi nha?
ừm, được thôi.
Thật không?
Kasuga-kun!
Nakamura-san.
Mau đưa tôi xem bài văn đi.
Tập thơ “Bông Hoa Ác Ma” của Baudelaire.
Cái đó là gì?
No comments yet. Be the first to leave one.