نخستین 200 خط.
Subscene: kundel
Giờ cô thấy gì?
Atang à.
Đừng bỏ đi mà.
Atang, xin anh đừng đi.
Atang!
Bình tĩnh, bình tĩnh nào.
Cô còn nhớ gì khác không?
Cứ thư giãn chút.
Không gì phải vội.
Nghỉ ngơi một lát nữa đi.
Hãy chậm rãi mà suy ngẫm.
Từ từ thôi.
Rồi cô sẽ nhớ được.
Tôi đã làm cảnh sát giao thông trong nhiều năm...
đôi lúc...
Tôi muốn nói với ai đó về cảm giác của mình.
Xin hãy kéo phanh tay.
Và tắt động cơ.
Hãy xuất trình bằng lái.
Thẻ căn cước.
Lần sau, đừng có lái nhanh thế này.
Nếu có một cảnh sát giao thông dừng bạn lại và nói...
"Này".
"Tán gẫu chút nào!".
Thì có dễ sợ không chứ?
Nếu là tôi...
thì sợ chết khiếp rồi.
Việc nói ai đó về cảm giác của tôi...
khi tôi chẳng tìm nổi ai để hẹn hò.
Tôi chỉ có thể lén nghe trộm ở góc đường...
Tôi là sĩ quan trẻ nhất trong đội nghe trộm...
lắng nghe nhịp tim của nhiều con người nơi thành phố này.
Mà chẳng ai muốn nghe con tim tôi.
Cuộc đời tôi...
ngày nào cũng như ngày nào.
Nó chẳng còn bất ngờ gì cho tôi nữa.
Như khi bạn tỉnh dậy từ một giấc mơ...
đồng hồ báo thức luôn kêu đúng lúc mơ.
Tôi có một biệt danh...
là Ngài Lạnh Lùng.
Lạnh lùng khi dừng xe ai đó.
Hay khi đưa vé phạt.
Cả khi nói chuyện.
Thực ra, tôi cũng muốn cười lấy một lần lắm.
Buồn là, tôi không thể.
Đã 2 năm rồi...
tôi chưa mỉm cười lần nào.
Quả thực, còn có gì có thể khiến tôi cười nữa chứ?
Từ việc đánh răng...
hay tới đun cà phê?
Hay là...
Nếu cái đĩa thịt lợn mà còn sống nhăn...
chắc nó là thứ duy nhất nghe được nhịp đập con tim tôi.
Dù bạn cười hay khóc, không quan trọng...
trừ khi có ai đó để mà sẻ chia cùng.
Mặt khác, dù bạn cười to thế nào...
thì vẫn vô nghĩa mà thôi.
Đĩa thịt lợn. Chao ôi! Đĩa thịt lợn...
chả lẽ cả đời tao có mỗi mày để bầu bạn?
BÊN NHAU
Chào buổi sáng.
Ngài Lạnh Lùng...
Chúng tôi phát hiện người vi phạm tốc độ 2 ngày liền, khu vực phía Đông.
Anh ta lái quá 180 km/h, chúng tôi không tài nào ngừng lại được.
Mời anh tới để dừng anh ta lại.
Thời gian, địa điểm, và kiểu xe?
Anh ta xuất hiện ở khu vực phía Đông sớm tinh mơ lúc 7 giờ.
Hãy tắt động cơ xe và xuất trình thẻ căn cước.
Anh chính là sĩ quan đó.
Atang đâu rồi?
- Nói tôi biết anh ấy đâu rồi? - Này cô.
Xin giữ khoảng cách giùm tôi.
Cô ổn cả chứ?
Nếu anh không nói tôi biết, tôi sẽ tự tìm anh ấy.
- Xin cô hãy đứng yên. - Anh làm gì vậy?
Sao không để tôi đi tìm Atang?
Đừng đi đâu hết.
Đứng yên đây.
Này!
Cô à...
tôi nghi ngờ là...
cô uống rượu trước khi lái...
hiển thị dương tính trên máy đo.
Anh cảnh sát, tôi rất xin lỗi.
Cô không được đỗ ở đây.
Đây là bằng lái xe của cô ấy, và cả thẻ căn cước.
Tôi xin lỗi.
Lại đây nào, Qiaoqiao.
Nhìn tôi này, Zoe đây.
Biết tôi là ai không? Về nhà thôi, được chứ?
Atang đâu?
Đừng có sợ, về thôi nào.
Đừng quay lại.
Đừng đi ra ngoài thế này nữa...
- Nghe tôi nói không? - Đợi đã.
Ôi, rất xin lỗi anh.
Tôi nghĩ bạn cô đã uống rượu và lái xe.
Mời theo tôi về đồn.
Có nghe tôi nói không?
À, có, có. Để tôi gọi luật sư đã.
Ghi thông tin về cô ấy đi.
- Vâng. - Kiểm tra cô gái mặc váy cưới.
Được.
Nào, vào xe thôi.
Này!
Qiaoqiao à!
Anh cảnh sát!
Tôi muốn nhớ mặt anh.
Chính anh đã ngăn tôi tìm Atang.
Đại Bàng Núi!
Bồ Câu Trắng đây.
Chim đã rời khỏi tổ. Hết!
Đã rõ. Hết!
Đứng yên!
Anh kia...
Giúp tôi với.
Tóm lấy cái valy của tôi!
Giúp!
Giúp! Kìa valy kìa!
Giúp tôi với.
Giúp.
Này, hành lý của tôi...
Cô à! Của tôi chứ!
Cô phải lấy lại hành lý cho tôi!
Hành lý của tôi...
- Được, tôi đang ở hiện trường... - Hành lý của tôi...
Cô à, đừng có lo.
Anh Wah!
Biết là em sẽ tới mà.
Em còn buồn không?
Về rồi sao không gọi anh?
Em tới để lấy vài thứ.
rồi sẽ đi ngay.
Một vụ làm ăn khác à?
Không phải.
Ý em là...
ta chia tay thôi.
Em nói xong chưa?
Anh còn phải nói bao nhiêu lần nữa?
Em cũng đã nói rất nhiều lần...
mà anh không tin là em hoàn toàn nghiêm túc.
Được rồi, được rồi.
Với em thì đơn giản thôi...
Hãy cười, và ôm em một cái.
Việc đó khó đến thế sao?
Rồi, thế này ấy hả? Mà anh không cười được.
Em muốn gì nữa?
Anh biết đó...
Anh biết em muốn gì mà.
Em đã đợi chờ để anh nói điều đó...
nhưng anh nhất quyết không chịu nói.
Thôi quên đi.
Em muốn kết hôn.
Kết hôn chứ gì? Được thôi.
Làm ngay thôi.
Em muốn kết hôn hả?
Đúng không?
Vậy đăng ký kết hôn nào.
- Nghiêm túc chứ? - Nghiêm túc!
Được.
Nhớ là...
Anh tự nói đó, em không có ép.
Đừng đi.
Nắng chói chang thế kia...
cầm đi này.
Anh...
cũng dám cơ đấy.
Anh đang không mơ đâu.
Hãy nhớ lại nếu có thể...
một cách chậm rãi...
chậm rãi...
nghĩ lại đi nào.
Cười đâu chỉ là dấu hiệu duy nhất của tình yêu?
Còn khóc thì sao?
Chẳng phải đó cũng là tình yêu sao?
Khóc...
cũng là một cách biểu lộ tình yêu.
Nếu anh yêu ai đó hết mình...
rồi cuối cùng, anh sẽ cười thôi.
Tôi không hiểu ông đang nói gì.
Cứ sau mỗi lần thấy cô, tôi lại nhặt một thứ gì đó.
Xin lỗi, anh Lin.
Không sao.
Đi ăn tối đi.
Đoán xem đi đâu?
Sao phụ nữ thích đàn ông có thể đoán được cô ấy nghĩ gì nhỉ?
Đoán nó có nghĩa gì không?
Không. Cho vui thôi mà.
Có một đôi cánh trên đôi giày của cô.
Có nghĩa trái tim cô muốn được bay đi xa.
Cô định thay đổi công việc sớm thế sao?
Còn tùy vào quyền lợi cho nhân viên của anh.
Tôi không quan tâm đôi cánh trên giày tôi ám chỉ cái gì.
Tôi quan tâm số lượng có hạn được bán của nó thôi.
Tôi tiêu hết 1 tháng lương để mua đấy.
Anh nghĩ sao? Tôi có phung phí quá không?
Không tệ.
Đâu thể mua được hạnh phúc.
Cô có cuộc hẹn nào không?
No comments yet. Be the first to leave one.