نخستین 200 خط.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Tóc giả. Chuỗi vỏ sò.
Bột nhào. Đường. Vỏ sò.
Của ăn cướp. Hóa đơn. Xương. Bánh mì. Hươu đực.
Tiền.
Đó là điều phân biệt người có và không có.
Nhưng tiền là gì?
Nó là tất cả nếu bạn không có nó, nhỉ?
Nửa số người Mỹ trưởng thành có số nợ thẻ tín dụng lớn hơn khoản tiết kiệm.
25% chẳng có khoản tiết kiệm nào.
Và chỉ có 15% dân số đang đạt mục tiêu để đủ tiền cho một năm hưu trí.
Tôi đang có ý gì?
Tầng lớp trung lưu đang biến mất à?
Hay Giấc mơ Mỹ đã chết?
Bạn sẽ không lắng nghe tôi nếu vế sau đúng.
Tôi nghĩ đa số mọi người có cái nhìn sai lầm từ cơ bản về tiền.
Nó có đơn giản là đơn vị trao đổi hàng hóa và dịch vụ được đồng thuận?
3,7 đô-la cho khoảng 3,78 lít sữa?
Ba mươi đô để cắt cỏ cho bạn?
Hay nó là thứ không nắm bắt được?
An toàn hay niềm vui. Bình yên trong tâm hồn.
Để tôi đề xuất phương án thứ ba.
Tiền là một phương tiện đo lường.
Sự thật mất lòng là số tiền ta kiếm được tổng cộng trong đời
không phải do việc ai là tổng thống
hay do nền kinh tế, hoặc khủng hoảng, hoặc vận xui, hoặc do các ông chủ.
Nó nằm ở đạo đức làm việc của người Mỹ,
điều biến chúng ta thành đất nước vĩ đại nhất Trái Đất.
Nó nằm ở việc chống lại ý kiến của báo đài về điều gì làm nên bố mẹ tốt.
Quyết định bỏ qua trận bóng, vở kịch, buổi hòa nhạc của con,
vì bạn tận tâm với công việc và đầu tư cho tương lai gia đình mình.
Và chịu trách nhiệm về hậu quả của những hành động đó.
Kiên nhẫn. Tiết kiệm. Hy sinh.
Khi bạn cô đọng lại, ba thứ đó có điểm gì chung?
Đó là những lựa chọn.
Tiền không cho ta bình yên trong tâm hồn.
Tiền không phải là niềm vui.
Tiền, về bản chất của nó,
là thước đo cho lựa chọn của con người.
Được rồi.
Chúng tôi chỉ vừa bắt đầu phỏng vấn người tư vấn tài chính.
Vâng. Các vị đang làm thế cho chắc chắn.
- Anh Byrde... - Gọi tôi là Marty.
Marty, chúng tôi không biết nhiều về cổ phiếu và đầu tư.
Tôi thì biết. Anh chỉ không có thời gian nghiên cứu thôi.
Chúng tôi chỉ muốn thoải mái với người mà mình giao phó tiền.
Đừng mở ở chỗ làm
Chà, cho tôi biết kế hoạch tài chính của hai vị đi?
Quý vị có mục tiêu năm năm không?
Chúng tôi muốn gia cố tầng hầm, lý tưởng là thế.
Và chúng tôi muốn một cái hồ bơi.
- Ta sẽ không làm hồ bơi. - Có chứ.
- Anh ấy toàn nói thế. - Nó khó lắm.
Rất khó thu hồi tiền khi đến lúc phải bán.
Nếu để đầu tư thì chúng rất tệ.
Chúng ta phải vào thành phố lúc 4:00.
Mười phút nữa đi nhé?
- Ừ. Vào đi, gặp gia đình Hunkin. - Xin chào.
Đây là Bruce Liddell của công ty Liddell & Byrde.
Họ đang phỏng vấn người tư vấn tài chính.
- Cậu không nói với họ à? - Chuyện gì?
Được rồi. Chúng tôi tư vấn cho 73% nhân viên phẫu thuật của Northwestern.
Chúng tôi có hẹn ở đó.
Do tầm mức kinh doanh đó, chúng tôi sẽ không nhận khách hàng mới.
Có một văn phòng Edward Jones ở Wacker nghe nói làm cũng được.
Hoặc,
Marty, cậu nói xem có quá trễ không,
vẫn có thể mở được một tài khoản ở đây hôm nay với 5.000 đô,
và chúng tôi sẽ vui vẻ nhận séc hoặc thẻ tín dụng.
Được rồi.
Séc nhé?
Tuyệt.
Hân hạnh được gặp hai vị. Marty, tôi sẽ gặp cậu trong xe.
Ừ.
Địa điểm ở trung tâm, kiến trúc tuyệt diệu.
Em là người đầu tiên giới thiệu chỗ này. Các anh có lợi đấy.
Nhìn ra sông Chicago. Có không gian để mở rộng.
- Hoàn hảo, cưng ạ, - Điều kiện thuê là...
- Khi em làm thì không. - Anh thích giới hạn của em.
Tạ ơn Chúa. Marty, anh nghĩ sao? Anh không thích à?
Chỗ này rất đẹp.
- Đẹp hả? - Ừ.
Đẹp thôi à? Tôi ở góc đó, cậu ở góc kia.
Hai mươi người làm cho ta.
Hai tiếp tân.
Loại cửa sổ gì đây?
- Loại trong suốt. - Tôi không biết.
Quay mặt ra phía Nam hả?
Tùy vào mức tiêu thụ,
phí làm mát sẽ cao hơn khoảng 15, 20% vào mùa hè.
Việc đó cần phải cân nhắc.
Em muốn đi gọi cho vài khách hàng không?
Anh nghĩ Marty và anh cần hội ý. Cậu ta đang khó tính đấy.
- Được. - Được rồi.
Tôi đã thấy màn hình máy tính của cậu.
Wendy bắt gặp cậu thủ dâm khi xem phim heo quay trộm,
cô ấy sẽ đập nát cái lò nướng bánh.
Cậu đang nghĩ gì vậy?
- Cậu và Wendy đã bên nhau 20 năm? - Hai mươi hai năm.
Hai mươi hai năm. Lạy Chúa, thế là lâu quá rồi.
- Lâu rồi. - Hãy thử... Lâu rồi. Liz...
Cô ta chịu chơi lắm.
Cô gái này có cái nháy mắt nguy hiểm như bẫy cáo vậy.
Cậu đang nói về vợ tương lai của cậu đấy.
- Bình tĩnh. - Đủ rồi đấy.
Bình tĩnh nào.
Marty Byrde, cậu là bạn thân của tôi. Tôi quý cậu, thật đó.
Nhưng cậu đang sống cuộc đời bị kìm nén đầy bi kịch.
Và tại sao dù thu nhập ta ngang nhau mà tôi nhìn thấy nhà tôi ở Tháp Trump từ đây
còn cậu lái chiếc Camry mười năm tuổi có ghế bọc vải nỉ?
Chẳng có gì sai với chiếc Camry đó và về mặt tình dục tôi vẫn ổn.
- Thật sao? - Ừ.
Nghe người xem phim heo nghiệp dư trong văn phòng khi có khách hàng nói kìa.
Nói thật đi, lần cuối cùng cậu thật sự vui vẻ là khi nào?
Thôi nào.
- Tôi đang lên kế hoạch. - Được.
Cậu biết tôi mà. Tư vấn tài chính không phải việc tôi mơ ước,
nhưng tôi hưởng lợi từ nó.
- Thế à? - Phải.
Này, xem đi.
Cuối tuần trước Liz và tôi đã đến đây. Tuyệt vời.
Tuyệt lắm. Nhìn này.
- Hồ Ozark? - Phải.
Miền Nam bang Missouri. Redneck Riviera đấy.
Tôi tưởng sẽ ghét chỗ đó. Khi đến đó...
tôi suýt vãi ra quần.
- Thế à? - Thật đấy.
Thật. Chỗ này có nhiều bờ biển hơn toàn vùng duyên hải California.
- Nhìn đi. - Thôi nào.
Mỗi mùa hè có năm triệu du khách giàu có đến đó.
Gì cũng có. Người giàu, người nghèo, canô cao tốc, thuyền buồm, căn hộ.
- Cậu giữ cái này đi. - Đây là của tôi à?
Ừ, cậu để nó vào bảng mục tiêu của cậu.
Chỗ này, nó có mọi thứ.
Cậu có thể mua đất sát ngay mép nước.
Chúng ta đầu tư. Dùng nó như một lý do để đi khỏi thành phố này.
Tâm trạng của cậu được cải thiện, chắc hôn nhân cũng vậy.
Quyết định chưa, các anh?
- Bọn anh thuê. - Tốt.
Không. Sao? Chúng ta chưa...
Chúng tôi sẽ cân nhắc. Chưa thuê ngay đâu.
Đôi lúc chúng ta không nghĩ mình sẽ thích gì đó, nhưng rồi ta thử,
và các con nhận ra rằng mình đang vui.
Bố các con và mẹ vừa cãi nhau chuyện mua bạt nhún cho con.
Thế mà liền đó đã nhào lộn với con ngoài đó.
Mẹ, con sẽ không vui vẻ gì ở buổi khiêu vũ.
Nếu nó chỉ đứng đó thì bắt nó đi làm gì?
Dạ hội trường. Ai cũng đứng yên.
- Chị không muốn em đến đó. - Chị đang cố giúp em, thiểu năng.
Chị mới là thiểu năng.
- Thôi nào. - Chúng ta không dùng từ đó.
Em nên đi. Mặc cái áo thun Minecraft. Đem cây thương theo.
Đồ chết tiệt.
- Hai đứa thôi đi. - Con rút lại lời đó ngay.
Em trai con rất đẹp trai.
- Đưa cho bố. - Con phải ra ngoài nhiều hơn...
Đưa bố điều khiển. Bố đang xem.
- Bố không xem. - Có.
Đưa cho bố, ăn tối đi và để cho em con yên.
Bố luôn bênh nó.
Bố chẳng bao giờ mắng nó.
- Bố không bênh nó. Con bắt nạt nó. - Được rồi. Dừng lại.
- Chúng ta nói chuyện khác được chứ? - Ừ.
Hôm nay anh thế nào?
Còn em thế nào?
Hôm nay của mẹ rất tuyệt.
Mẹ đã đến Costco. Rồi mẹ đi mua đồ nhu yếu phẩm.
Sau đó mẹ đi bỏ rác tái chế được.
Rồi mẹ đưa Jonah đến nha sĩ. Và...
Đừng vứt đi. Có thể lát nữa bố con cần đấy.
- Bố muốn chứ? - Không.
Được rồi.
Thú vị lắm.
Không phải em mua nhu yếu phẩm vào thứ Hai à?
- Con cần mười đô. - Để làm gì?
- Có buổi gây quỹ cho Hannah Lawson. - Con bé ổn chứ?
- Bạn ấy bị vảy nến. - Chúa ơi.
Đó là một loại bệnh, bố ạ. Như ung thư ấy.
Không. Có phải không?
Đó là da bị ngứa.
Không có cách chữa.
Được rồi, hãy tiết kiệm tiền của ta.
Nếu họ gần có thuốc chữa cho da bong tróc và phần đóng góp của con có thể
lập một đội bác sĩ da liễu hàng đầu, bố sẽ cho.
Đến khi đó, bố muốn tiết kiệm mười đô của bố.
Con sẽ không gọi bố là ky bo, nhưng sao bố cư xử ky bo vậy?
Chỉ là mười đô mà.
Charlotte, ngày nào đó con sẽ đi làm kiếm sống và con sẽ hiểu.
Lấy mười đô từ ví mẹ ấy.
Không sao, cứ để da mặt bạn ấy tróc.
Mười đô thôi mà. Lạy Chúa.
Tuần trước nó đã xin 20 đô và cuối tuần trước nữa là 50 đô.
Con bé 15 tuổi rồi. Nó cần biết giá trị của đồng tiền.
- Em không đồng ý sao? - Em đồng ý.
Hôm nay có tờ Consumer Reports của anh.
Mỉa mai thật.
- Cảm ơn về bữa tối. - Em bỏ nhiều công sức lắm đấy.
...một số mối nguy hiểm. Chúng tôi muốn nghiên cứu thêm.
Trong khi nghiên cứu chỉ ra rằng tác dụng phụ chết người là rất hiếm,
dưới 11 ca trên 10.000 phụ nữ sử dụng nó mỗi năm,
No comments yet. Be the first to leave one.