Ripley

Ripley

دانلود زیرنویس Vietnamese

فصل 1

هماهنگ با نسخه‌های زیر

RIPLEY S01 WEBRip Netflix vi
ناشر mochioka

برچسب‌ها

webrip
web
BRip
تاریخ انتشار: 2024-04-04
تعداد دانلود: 70
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 148 خط.

Ai đấy?

SÁU THÁNG TRƯỚC

THÀNH PHỐ NEW YORK

- Đúng lúc lắm. Cảm ơn. - Không có gì.

Bà De Silva thân mến,

theo hồ sơ của chúng tôi,

bà còn một khoản chưa thanh toán cho bác sĩ xương khớp Katz,

với số tiền là 42 đô và 50 xu.

Chúng tôi tin đây chỉ là sự quên sót và bà sẽ thanh toán cho địa chỉ kể trên,

bởi vấn đề này đã được chuyển cho cơ quan thu nợ chúng tôi.

Nếu khoản này không thanh toán đúng hạn,

chúng tôi sẽ buộc phải áp thêm 10% phí trễ hạn.

Trân trọng, George McAlpin.

THÔNG BÁO SAU CÙNG

Thế nào rồi?

Tôi ổn, cảm ơn.

Al McCarren.

Tom.

Tom Ripley.

Rất khó để tìm được anh.

Không có địa chỉ, điện thoại, văn phòng…

Họ nói anh chỉ có thể xuất hiện ở vài nơi, như nơi này.

Họ là ai?

Tôi là thám tử tư, Tom ạ.

Tôi được thuê để tìm anh.

Và đưa cho anh cái này.

Ông Greenleaf muốn nói chuyện với anh.

Tôi không biết đó là ai.

Tôi không nghĩ anh biết.

Sao anh phải biết?

Nói gì với tôi chứ?

Chắc chuyện riêng tư.

Ông ấy có nói rằng có thể sẽ có một khoản tiền cho anh.

Để làm gì?

Ông ấy không nói, tôi bảo rồi.

Tôi bảo ông ấy là anh sẽ gọi nhé?

Anh muốn bảo gì thì bảo.

Được thôi.

Ông Greenleaf mời chầu này.

Có ai tìm tôi không?

Không.

Cái gì thế?

Ừ. Có người này.

SỞ THUẾ VỤ JOHN W RUDOLF - ĐIỀU TRA VIÊN

Anh ta trông thế nào?

Trông thế nào ư?

Tóc tối màu, có ria mép, đội mũ…

Có thể là thế.

Cảm ơn.

- A lô? - Ông Reddington.

- Vâng. - Chào.

Tôi là George McAlpin, xin nói tiếp về các thông báo đã gửi đến ông.

Gì cơ?

Về khoản chưa thanh toán và phí trễ hạn giữa ông với bác sĩ Marvin Katz.

Khoản nào cơ? Tôi trả rồi mà.

Bằng tiền mặt hay séc ạ?

- Bằng séc. - À, ông ấy chưa nhận được.

Tôi gửi rồi mà.

Đó là lý do ông phớt lờ thông báo trễ hạn?

Tôi chẳng nhận được thông báo nào. Tôi không hiểu.

Tôi thấy ông đang bị kích động. Không cần phải vậy đâu.

Có ai ở đó để tôi có thể nói về chuyện này không?

Cứ nói với tôi. Ông đang nói với tôi mà.

Nếu ông muốn nói với ai khác, thì đó sẽ là luật sư,

nhưng tôi mong vụ này có thể giải quyết mà không cần đến pháp lý.

Được rồi.

Được rồi. Vậy giờ việc ông phải làm

là phát hành séc mới cho số tiền ban đầu, thêm 10% phí trễ hạn,

tức là 27 đô, được viết và gửi đến…

Ông có bút không?

Có đây.

Gửi đến Cơ quan Thu nợ McAlpin,

ở số 421, Đại lộ số 8, Hòm thư số 864, New York, New York.

Ông có cần tôi nhắc lại không?

Không, tôi viết ra rồi.

Liệu hôm nay tôi có thể giúp gì ông nữa không?

- Không. - Vâng. Cảm ơn, ông Reddington.

Không có gì.

- Tôi muốn thanh toán vài tấm séc. - Vâng.

Anh có tài khoản ở chỗ chúng tôi không?

Tôi không.

Anh có căn cước không?

- Tôi có. - Cảm ơn.

Xin anh đợi chút.

- Chào sếp. - Ừ.

Sếp làm ơn xem mấy tấm séc và tấm bằng này

và đối chiếu chữ ký trên tấm séc.

À, đó là nơi lũ hợm hĩnh sống.

Anh biết tôi mà.

Tôi sẽ đi gọi điện.

Chắc vậy.

Có vẻ không ổn lắm.

MCALPIN CƠ QUAN THU NỢ

- Anh Ripley? - Vâng.

Đi theo tôi.

Ông Greenleaf. Anh Ripley, thưa ông.

Tom, cậu khỏe không?

Chắc hẳn cậu đang tự hỏi, "Chuyện gì đây?"

Là chuyện về Richard.

Tôi không biết đó là ai.

Đó là con trai tôi.

Nghe nói cậu là bạn nó. Có lẽ cậu biết nó với cái tên Dickie.

Ai nói bọn tôi là bạn?

Một người bạn khác của nó. Tôi không nhớ là đứa nào.

Nói cậu biết nó, mà không biết cậu ở đâu.

Được rồi.

Cậu nhớ ra nó rồi à?

Vâng.

Nhưng đã lâu rồi. Cậu ấy sao rồi ạ?

Câu hỏi hay đấy. Tôi không rõ.

Nó đi châu Âu lâu rồi.

Thỉnh thoảng vợ chồng tôi nhận được bưu thiếp từ nó,

nhưng ai biết còn chuyện gì nữa?

Tom, đến lúc thằng bé về nhà rồi. Nó đã quá tuổi để làm điều này.

Nhưng chúng tôi không bảo được nó.

Có lý do gì khiến cậu ấy không muốn về ạ?

Nó nói thích ở đó hơn.

Nói là đang vẽ tranh. Trước kia thì là viết lách.

Nhưng tôi đảm bảo thằng bé không phải họa sĩ hay nhà văn.

Tất cả những gì nó làm là rong chơi, nhậu nhẹt và né tránh trách nhiệm.

Cậu ấy không có việc ạ?

Việc ư? Không. Thằng bé chưa bao giờ có việc.

Nó sống nhờ khoản ủy thác mà chúng tôi đã dại dột trao

và giờ không thể cắt bỏ.

Được rồi. Vậy, giờ cậu ấy ở đâu?

Bây giờ ư? Ý.

Nơi nào đó gần Naples, có tên là Atrani,

nơi mà chẳng có gì để làm ngoài ngồi trên bãi biển.

Và vẽ tranh.

Và vẽ tranh. Ừ, hay đấy.

Tom ạ, nói thật với cậu nhé.

Cậu là người bạn đầu tiên của Richard chịu lắng nghe tôi.

Vậy cháu có thể làm gì?

Cậu làm ở lĩnh vực gì?

Bảo hiểm ạ.

Vậy sao? Chà, luôn có nhu cầu cho lĩnh vực đó.

- Bán hàng à? - Kế toán.

Tôi cho là sắp tới cậu không có kỳ nghỉ,

cũng không còn ngày phép?

Ý bác là… để đến đó?

Để nói chuyện với nó, mặt đối mặt.

Tôi sẽ lo mọi chi phí cho cậu, bên cạnh một khoản tiền công.

Đó là điều đương nhiên.

Cậu sẽ cân nhắc chứ?

Cảm ơn, Muriel.

Tom, cháu đến từ New York à?

Vâng.

Cháu có học đại học ở đây à?

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left