نخستین 200 خط.
18 tháng 12 năm 1944
Sau 3 ngày giao tranh,
sân bay Peleliu đã được đánh chiếm thành công.
Các báo cáo tức thời trước đó...
thì cho rằng chỉ mất 1 hoặc 2 ngày.
Nhưng đó chưa phải là hết.
Những điều tệ hại nhất còn đang chờ chúng tôi.
Vì số thương vong cứ tăng dần,
rõ ràng là tình báo Mỹ ...
đã thất bại khi tính sai sức kháng cự của người Nhật.
Những cái bóng mờ phía sau sân bay ..
là những dãy san hô cao phủ khắp hòn đảo.
Người Nhật đã tạo ra 1 hệ thống phức tạp
những pháo đài dưới lòng đất.
Bên tình báo không hề biết gì
về thứ chúng ta sắp sa vào.
Nếu ngành tình báo đúng như những gì nó phải là,
thì tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ không bao giờ tấn công lên đảo.
Hệ thống hang hốc của họ trên đảo Peleliu
là không thể tin được.
Chúng tôi chưa từng thấy thứ gì như thế trước đây trong chiến tranh.
Phải có hơn 500 cái hang.
Cứ cái này nối tiếp cái kia.
Bạn phải đào tung chúng lên cùng một lúc.
Chúng ta đang chiến đấu với 1 kẻ thù tàn nhẫn,
và hắn sẵn sàng chết trước khi chịu để bị bắt làm tù binh.
Vì thế bạn phải chắc là hắn chết chứ không phải bạn.
Đó là cả 1 trận chiến cho đến khi kết thúc.
30 ngày liên tục ...
ngày và đêm.
Chúng tôi đã mất nhiều người.
Số bị giết thì không chắc,
còn số bị thương thì kinh khủng.
Đó là thứ mà không bao giờ bạn có thể quên được.
- Thả đạn. - Bắn!
Sledge, bắn đi ...
Cám ơn.
- Burgin. - Hillbilly.
Trước đây cậu đâu có hút.
Thì giờ hút.
Tôi cần người xung phong. Các sĩ quan báo cáo cho tôi
vào lúc 10h50.
Y tá, kiểm tra cho anh em đi.
Lấy đạn và lương thực đi.
Và sẵn sàng di chuyển lúc 11 giờ.
Phục vụ phòng đang chờ
và đến lúc thưởng thức từng miếng cắn rồi.
Đi lấy thức ăn đi.
11 giờ à?Ack-ack vừa cho chúng ta nghỉ buổi sáng.
Đi ăn sáng nào.
Tôi không thể nhận ra chỗ này.
Căn cứ vào mấy chiếc máy bay, tôi nghĩ đây là sân bay chúng ta vừa chiếm.
Phải, giờ thì tôi nhớ rồi.
Chúng ta ở đằng kia, còn bọn Nhật ở đằng đó.
- Bọn Nhật ở chỗ chúng ta đang ngồi. - Đúng.
Giờ thì tôi nhớ lại rồi.
Sao tôi lại không đăng ký vào lính công binh nhỉ?
Tôi có thể đến Peleliu trên ghế 1 chiếc xe ủi.
Có ai trong các cậu có kiếm hay cờ Nhật không?
Tôi sẽ trả tiền cho những thứ đó.
Hay là lưỡi lê của 1 tên Nhật?
Bất kỳ thứ vũ khí nào của Nhật ... tôi sẽ lấy hết.
Chắc rồi, tôi giữ chúng ở mông này.
Tiến tới và lấy thứ gì cậu muốn đi.
Nghiêm túc đấy.
Tôi sẽ kiếm cho mình 1 cây kiếm Nhật.
Tôi không thể về nhà mà tay trắng được.
Tôi có thể thu xếp được 1 huy chương trái tim tím.
Chẳng ai về nhà được đâu.
Các cậu có ai có 1 thanh kiếm Nhật không?
Chết tiệt!
- Anh em. - Chào sếp.
Chào thuyền trưởng.
Thuyền trưởng.
Đừng bao giờ chạy khi cậu có thể bước đi.
Đừng bao giờ bước đi khi cậu có thể đứng lại.
Đừng bao giờ đứng khi cậu có thể ngồi.
Đừng bao giờ ngồi khi cậu có thể nằm xuống.
Đừng bao giờ nằm xuống khi cậu có thể ngủ.
Và đừng bao giờ bỏ qua 1 bình nước sạch.
Amen.
Có đủ thức ăn không?
Đủ, thưa sếp.
Cậu là người miền Nam hả?
Vâng thưa sếp. Vùng Mobile, Alabama.
Cậu có biết là có thể tổ tiên của chúng ta đã từng bắn nhau
ở Gettysburg hoặc Bullrun không?
Ông cố nội của tôi từng phục vụ dưới trướng tướng Bragg.
Thế à? Vậy ông già cậu làm gì?
Ông ấy là bác sĩ, bác sĩ khoa nội.
Điều trị cho các cựu binh thời thế chiến thứ nhất.
Có thể đã từng đắp bông băng cho ông Gunny Haney đấy.
Cha tôi là đốc công của một nhà máy dệt ở Massachusetts.
Ông ấy dệt vải len cho quân đội ...
Tất cả quần áo của thuỷ quân lục chiến chúng ta,
Chăn mền của chúng ta.
Thật là hay khi nghĩ là cha tôi có thể làm gì đó
với mớ chăn mền mà chúng ta ngủ trong đó.
Chết tiệt!
Tôi có lệnh này cho cậu.
Vâng thưa sếp.
Không cần, cứ ngồi yên.
Cậu có đồng hồ đeo tay không?
Có thưa sếp.
Đúng 9 giờ 50 chứ?
Vâng thưa sếp.
Tốt, đánh thức tôi dậy sau 20 phút nữa.
Tôi sẽ làm, thưa sếp.
- Nhìn xem! - Đi thôi.
Đi thôi. Nghe lệnh thuyền trưởng rồi đấy!
Tiến lên.
Đó là cách giết bọn Nhật ...
Ồn ào xông lên, nướng chúng, lại ồn ào quay về.
Nhìn kìa, là đại tá Puller.
Đó là sư đoàn 1 thuỷ quân lục chiến.
- Thưa sếp. - Đến lượt các cậu.
Đại tá.
Chào sếp.
Hạ chúng đi!
Làm tốt lắm.
Tốt lắm, sư đoàn 1.
- Của các cậu đây. - Cám ơn anh bạn.
Semper fi.
Này.
Cậu thế nào hả?
Đi nào!
Người đàn ông nào bước vào chiến trường lửa đạn
để bảo vệ cho tổ quốc mình?
Người đàn ông nào đã từng phục vụ tổ quốc ...
với tư cách người lính ở Philippine trước trận Trân Châu cảng,
rồi lại xung phong chiến đấu với quân Nhật trong thuỷ quân lục chiến
ở những hòn đảo của Thái Bình Dương?
Người đàn ông nào đã mạo hiểm cuộc đời mình
băng qua đêm đen giữa trận chiến
chạy trên đôi chân trần quay về lấy đạn và trở lại
với anh em đang ở tiền tuyến,
giữ vững khẩu súng máy của mình trong suốt trận chiến,
chịu đựng những vết thương kinh khủng
trong khi giết vô số những tên Nhật man rợ
trong 1 trận chiến then chốt giúp chúng ta chiến thắng ở Guadalcanal?
Tôi xin nói với các bạn:
một người lính không như bất kỳ ai khác,
đã giành được huân chương danh dự,
nước Mỹ mắc nợ trung sĩ John Basilone!
Nghỉ một chút chứ, Johnny?
Cậu ta ở đây bao lâu rồi?
Hết vài xô bóng rồi.
John!
Gì thế? Có chuyện gì xảy ra?
- Cái quái gì bên đó thế? - Tôi không biết.
Thằng quái nào vậy?
2 tên Nhật, tôi nghĩ thế.
1 tên chạy trên đường. 1 tên nhảy vào hố cá nhân của Packer.
Được rồi, cứ ở yên trong hố.
- Cứ ở nguyên trong hố. - Cảnh giác đấy.
Có thể còn nhiều hơn.
Các cậu đã làm thế này bao lâu rồi?
Ban đêm không được ra khỏi hố cá nhân mà.
Đây chính là hậu quả đây.
1 người trong chúng ta trở nên mỏi mệt.
1 người trong chúng ta trở nên lười biếng.
1 người trong chúng ta không còn giữ được nhạy bén,
Và đây ... đây là chuyện xảy ra đây.
Thằng nào ra khỏi hố ban đêm mà lại gây tiếng động vậy?
Là thằng bị hai thằng Nhật tấn công.
Chỉ có 1 thôi.
Leyden biết bị 1 thằng Nhật đè lên người là thế nào.
- Chết tiệt. - Có thể chứ, Bill.
Thằng khốn nào lại bắn anh chàng đó?
Thằng khốn như cậu.
Di chuyển. Hàng ngũ tản ra. Tìm chỗ núp đi.
Tản hàng ra. Chúng ta di chuyển sang phía trái.
Burgin, đưa đơn vị của cậu ra sau chỗ boongke kia!
Di chuyển nào!
Tản hàng ra. Nhanh lên, đi đi!
Chết tiệt. Chúa ơi!
- Dọn sạch boongke đi! - Chúng tôi làm rồi, dọn sạch rồi.
Burgie, Burgie.
Bọn Nhật trong đó.
Trung đội 1 đã dọn sạch chỗ đó bằng lựu đạn rồi mà.
- Họ phải kiểm tra rồi chứ. - Không, nghe đi.
Tỉnh táo đi, Sledge.
Burgie...
Tôi chắc mà.
Chúng ở trong đó.
Khốn nạn thật.
Sledge-cò-súng, kiểm tra bên đó.
Sledge-cò-súng, Burgie, lên trên này!
Giữ chúng ở yên trong đó tới khi tôi quay lại.
Leyden
Sắp nổ đây!
Bên phải cậu.
Lựu đạn, lựu đạn!
- Chết tiệt thật! - Nhìn tôi này, nhìn tôi này.
- Tôi không thể thấy được gì. - Cậu không sao đâu.
Mục tiêu 500 yard phía bên phải.
Nhìn tôi này, cậu sẽ không sao đâu.
- Cậu không sao đâu. - Tôi không thấy gì cả.
- Cậu sẽ không sao đâu. - Ra khỏi cái boongke đi, chết tiệt.
Đi nào.
No comments yet. Be the first to leave one.