نخستین 200 خط.
Anthony?
Anthony. Bơ-gơ của con xong rồi này.
Mark!
Mark, hỏi xem bố con có muốn ăn bơ-gơ không?
- Mẹ, con.. - Mẹ biết con đang bảo vệ thế giới tự do.
Hỏi bố xem có muốn ăn bánh không.
Bố
Bố.
Mẹ muốn biết bố có muốn ăn bơ-gơ không.
Mẹ ơi. Con không biết bố muốn gì nữa.
Anh ăn bơ-gơ nhé?
Được rồi.
Gã này lái xe lăn thẳng xuống hồ bơi. House chắc sẽ thích điều đó.
Anh ta sẽ thấy chán thôi.
Nhìn thì hay nhưng chẩn đoán thì chán.
Còn gã mất chức năng ngôn ngữ sau khi cấy tóc thì sao?
Nhiễm trùng gây đông máu.
House sẽ bác bỏ nó và gọi anh là đồ ngốc.
Ờ, tôi không muốn điều đó đâu.
Còn cô gái yoga thì sao?
Mồi câu tốt đấy.
Nên lấy ca này không?
Ngày đầu tiên quay lại,
có thể muốn luyện tập châm chọc một chút.
Có lẽ chúng ta nên bắt đầu với một trong những ca dễ.
Anh chạy bộ đến đây sao?
Chỉ 13 ki-lô-mét thôi mà.
Tại sao anh...
Tại sao chó thích liếm, nói giảm nói tránh cho phù hợp chốn làm việc, tinh hoàn?
Vì nó có thể.
Cô có gì cho tôi nào, sếp?
Tôi tưởng anh nói
anh cần tám tuần để hồi phục.
Lẽ ra anh nên quay lại...
Nếu tôi quay lại sớm hơn,
thì tôi chỉ có thể chạy mười ki-lô-mét.
Tôi sẽ không bao giờ chạy được đến đích.
Cô có gì cho tôi nào?
Anh đã hoàn toàn hết đau chưa?
Điều trị Ketamine có thể mất tác dụng.
Đã hai tháng rồi. Không mất tác dụng đâu.
Cô có gì cho tôi nào?
Nó chỉ có tác dụng trong...
Tại sao ta lại có cuộc thảo luận này nhỉ?
Muốn nghe tôi cảm ơn cô lần nữa?
Cảm ơn, Bác sĩ Cuddy...
vì không chỉ đã lấy viên đạn ra,
mà còn vì đã cho gây mê tôi bằng ketamine
và thay đổi cuộc đời tôi. Hạnh phúc không? Tôi hạnh phúc lắm ạ.
Đàn ông trung niên,
vừa ghép tóc khoảng hai tháng trước...
Nhiễm trùng gây đông máu. Anh đúng là đồ ngốc.
Trừ việc anh cũng không ngu lắm.
Và cô ta đang giữ bệnh án
của một cô gái 26 tuổi.
Cô thật sự có gì cho tôi đây?
Cô ta tập động tác yoga trồng cây chuối.
Gãy cổ. Liệt từ cổ trở xuống.
Nhưng chụp X-quang
không cho thấy tổn thương cột sống.
Và xinh lắm nhé.
Ờ, chơi được đấy, sếp.
Còn vụ Stephen Hawking
cố chơi trò bắt bướm thì sao?
Quên đi. Ung thư não, mổ não.
Chẳng có gì để chuẩn đoán cả.
Là tôi thì tôi sẽ chọn ca kia.
Tôi sẽ nhận cả hai ca.
PHÒNG KHÁM
Anh không nghĩ ông ta bị ung thư não?
Tất nhiên là ung thư não rồi.
Ngay cả bác sĩ ung bướu
cũng không thể nhầm đến tám năm được.
Nếu không có vấn đề về chuẩn đoán,
sao anh lại nhận ca này?
Điều trị cũng có thể thú vị.
Với anh thì không.
-Tôi đã thay đổi rồi. - Chưa đâu.
- Thì chưa. - Vậy sao anh lại nhận ca này?
Ông ta đã cố tự sát.
Ông ta bị ung thư. Ông ta là gánh nặng.
Không có khả năng chạm được vào vợ, nói chuyện với con.
Ông ta đã ngồi cái xe đó suốt tám năm.
Các cơ đã teo nhỏ.
Có thể tôi sẽ giúp ông ta bớt đau.
Vậy đủ lý do để giúp chưa?
Không phải với anh.
- Tôi đã thay đổi. - Chưa đâu.
Vậy sao tôi lại nhận ca này?
Bắt đầu với ca bị liệt đáng yêu nào.
- Chào mừng trở lại. - Chào.
- Anh có vẻ... - Khỏe mạnh.
Em này không bị gãy cổ. Làm tôi thấy lạ đấy.
Anh có thể dành ít phút làm quen lại với mọi thứ.
Lẽ ra phải dùng cả tháng để quay lại.
Nhưng tám tuần là thời hạn hồi phục tối đa
cho vết thương do bắn vào bụng và cổ. Nên, bắt đầu nào.
Chúng tôi nghe nói họ không tìm ra hắn.
Không có đầu mối mới?
Hả, cô nghĩ có thể hắn cũng đã bắn cả bệnh nhân này?
Việc đó giải thích được các triệu chứng đấy.
- Có thể là đa xơ cứng. - Thấy chưa? Có gì khó đâu.
Không phải là đa xơ cứng. Cô ấy không có triệu chứng gì trước khi chúi đầu.
Trừ khi cô ta trồng cây chuối suốt mười năm qua. Không phải đa xơ cứng.
Có thể là viêm tủy ngang,
đĩa đệm sưng chèn lên dây thần kinh.
Chụp cộng hưởng từ âm tính với nó.
Chân anh trông ổn lắm.
Hoàn toàn không đau nữa à?
Từ lúc nào nó đã biến thành "Bạn đã làm gì trong suốt kỳ nghỉ hè?"?
Hơi kỳ khi thảo luận về ca này
trong khi anh cứ nhìn chằm chằm vào vết máu của chính mình trên sàn.
Tôi đã bảo Cuddy thay tấm thảm.
Tôi thích cái thảm này.
Cô đã làm gì suốt kỳ nghỉ hè?
- Tôi... - Làm lại các xét nghiệm.
Xem nguồn gốc vấn đề nằm ở các chi hay ở tủy sống.
Đo điện cơ.
Còn cả một cô em phải lo nữa.
Gã này có dịch trong phổi.
Anh không nghĩ ông ta uống phải nước trong bể bơi?
Cho ông ta thở ôxy. Các cơ chân của ông ta đã teo nhỏ rồi.
Gân co lại do lâu không sử dụng, gây đau dữ dội.
Phẫu thuật gân có thể giúp ông ta dễ chịu.
Dễ chịu?
Lượn đi.
Cảm ơn vì đã đến đây.
Không sao.
Bố cháu không tự tử.
Sáu năm qua cậu đâu nói chuyện với ông ta.
- Cháu biết bố cháu. - Mark, bác sĩ chỉ cố...
Bố không tự sát.
Phải rồi. Tôi sai.
Đương nhiên cậu rõ ràng hiểu rõ ông ta,
cái người ngồi bất động 24 giờ một ngày trước tivi.
Bác sĩ House.
Có thể ông ấy nhầm lẫn, phải không?
Đó hẳn là một tai nạn.
Tôi hy vọng đó là cố gắng tự sát.
Nếu ông ta cố tự sát,
hẳn ông ta biết cuộc sống của mình khổ sở như thế nào.
Nghĩa là vẫn còn có gì đó để giết.
Nghĩa là bố cậu vẫn còn đó.
Xin lỗi. Cần anh.
Cảm ơn anh.
Chúng tôi dang chạy điện cơ,
nhưng không đưa kim dẫn điện vào được.
Bà ấy vừa cảm ơn anh sao?
Vừa cho vay ít tiền. Có vấn đề gì sao?
Không có gì cả.
Nếu không có gì sai, nghĩa là có gì đó đúng.
Anh không định kể cho tôi vì sao bà ấy cảm ơn anh hả?
Cô không định nói cho tôi cái gì đúng hả?
Anh làm một việc khiến bà ấy cảm kích,
và anh cảm thấy xấu hổ?
Tại cô.
Bà ấy thấy cô đến, tưởng cô là một thằng nhóc 14 tuổi.
Tôi phải chỉnh lại.
Tôi sẽ không nói cho anh biết có gì sai. Hoặc đúng.
Tới khi anh nói tại sao bà ta lại cảm ơn anh.
Ồ cô tóm được tôi rồi.
Cô hiểu là tôi cần biết. Tôi sẽ phải bó tay.
Nhưng mà cô quên rằng có một việc mà giờ tôi có thể làm.
Hoặc là thế hoặc là một phản xạ đáp ứng, hoặc...
- Có chuyện gì thế? - Được rồi.
Đây là Bác sĩ House.
- House, đây là Caren. - Rất hân hạnh.
Có chuyện gì?
Khi đưa kim dẫn điện vào, cô ấy co rúm người lại.
Co rúm người? Nghe thấy gì không?
Nghĩa là tôi đang khỏe lên?
Co đến mức nào?
Mạnh hơn giật? Yếu hơn co thắt?
- Cô có hút thuốc không? - Xã giao thôi, không nhiều lắm.
- Cô tập yoga và vẫn hút thuốc? - Tôi biết là đạo đức giả.
Không hề. Cả thế giới nhìn vào chân cô.
Không ai kiểm tra phổi cô đâu.
- Làm sao hút thuốc có thể... - Không phải do nó.
Tôi chỉ cần bật lửa thôi.
- House! - Ối giời ơi!
Ca này đã từng trông rất hứa hẹn.
Này, tôi không giả vờ.
Cô vừa cử động. Thế nên, cô có thể cử động được.
Đưa mụ điên này ra khỏi đây ngay trước khi cô ta lại làm tôi phát chán.
Tôi không giả vờ!
Tôi nghe nói anh theo dõi một ca mổ cùng người nhà bệnh nhân.
Nói chuyện vói họ.
Đó là bởi vì ảo giác, phải không?
Sau khi anh bị bắn.
Anh chọn muốn sống. Anh muốn những thứ có ý nghĩa.
Nên anh chọn một ca không có gì bí ẩn.
Một ca mọi bác sĩ đều có thể chữa.
Một ca mà chẳng có triển vọng gì
ngoài sự hài lòng khi được giúp đỡ người khác.
Bà ấy đã cảm ơn tôi.
Và...anh chẳng cảm thấy gì cả.
Tôi còn không chắc mình nên cảm thấy như thế nào.
Giống như cái chân của anh thôi. Nó bị teo.
Lao động hăng say. Tình yêu sẽ đến.
Xin lỗi. Lại cần anh nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.