نخستین 200 خط.
- Lại đây. - Tóm được mi rồi.
Này.
Muốn lấy tiền của ta, thì chúng mày phải lo làm việc đi.
Một đô rưỡi. Quá đắt cho việc rửa xe.
Mỗi đứa một đô rưỡi.
Hả, không không.
Chúng mày coi tao như thằng ngu à!
Mưa đã giúp chúng mày nửa đường rồi.
Ô, hay quá nhỉ.
- Bobby Earl, viên ngọc trai cấy. - Có chuyện gì, Gomer?
Mấy nhóc có muốn nghỉ một chút không?
Bobby Earl, ta cần nói chuyện.
- Tao bảo nghỉ đi cơ mà! - Nói chuyện gì?
Lên xe đi.
- Lên xe ư? - Nhanh.
Vâng, đây là Wilcox. Tôi cần một đội kỹ thuật đến chỗ Ferguson.
Kiểm tra... Xe kiểu gì thế kia?
Để nó yên đi, đồ khốn!
- Tôi còng tay bà bây giờ. - Bà, vào trong nhà đi.
- Sao mày không để nó yên? - Ổn cả mà, bà.
Bà, không sao đâu, không sao đâu.
Cháu sẽ về trước bữa tối.
Bà, sao họ lại bắt chú Bobby Earl?
Đưa đầu ra đây! Đúng rồi!
Đu đưa tí nào nhóc!
Xem thử mày có còn cứng đầu được không?
Giờ thì ngồi xuống, để xem thử ta sẽ bắt đầu với cái gì khác.
Nhìn này, Bobby Earl.
Đứng dậy coi!
Giờ thì tao sẽ hỏi mày một cách nhẹ nhàng.
Mày hiếp cô bé trước hay là sau khi mày lóc xương nó?
Hả?
Đồ khốn đít vịt.
Ồ, đít à? Đít à?
Tao sẽ cho mày thấy...
8 năm sau...
"Trong lần tử hình bằng ghế điện chính thức đầu tiên vào năm 1890...
... nạn nhân được tháo điện cực ra khỏi đầu sau 15 giây.
Đột nhiên anh ta mở mắt và bắt đầu hổn hển hớp không khí...
... hình như không nhận ra là mình đáng lẽ đã chết rồi.
Giám thị và những người có mặt đều rất hoảng sợ...
trước khi gọi bật điện lên trở lại.
Nhân chứng mô tả một ngọn lửa màu xanh cháy quanh xương sống.
Lần này dòng điện chạy qua trong 4 phút.
Trong nhiều năm, những người chứng kiến tử hình bằng ghế điện...
đều cho biết tử tù bốc cháy...
... dòng điện quá mạnh mẽ...
... khiến con ngươi nhảy ra ngoài hốc mắt...
... phát ra âm thanh như lúc chiên thịt xông khói.
Và lúc khám nghiệm tử thi, gan nóng đến nỗi không thể sờ vào bằng tay.
Dù đã nỗ lực rất nhiều, hệ thống tư pháp này đã xử tử...
... ít nhất là 23 người vô tội...
... và tống giam những người da đen đã giết người da trắng...
... nhiều hơn 7 lần so với số người da trắng giết người da đen.
Từ 1890...
đến những năm 1990.
Hơn 100 năm phát triển...
Thực ra thì ông đã vẽ nên một bức tranh đáng sợ, thưa giáo sư.
Giá như ông mô tả rõ ràng những người bị hại.
Họ là những người phải chịu hình phạt tàn nhẫn và khác thường...
... hơn rất nhiều so với hệ thống nhà tù của chúng ta có thể nghĩ ra.
- Không, không, tôi không tin là... - Để tôi nói hết.
- Để tôi nói hết. - Tốt thôi.
Tôi cho rằng vấn đề là sự báo thù.
Nợ máu phải trả bằng máu.
Không, tôi không tin rằng có vị chúa hay chính quyền nào...
... lại muốn lấy tra tấn đổi tra tấn...
... hay lấy mạng đổi mạng.
Gần gũi hơn một chút, thưa giáo sư...
nếu vợ hoặc con giáo sư bị sát hại...
giáo sư sẽ nghĩ gì về tuyên bố vừa rồi của mình?
Tôi thấy thế nào ư?
Cũng giống như mọi người thôi.
Nhưng tôi không muốn cái chết cả họ được báo thù...
bởi một hệ thống tàn nhẫn và lạ đời như thế này.
Ha ha, anh đã thay đổi suy nghĩ của tôi.
- Người ta sẽ xử tử cháu tôi. - Xin lỗi?
Cháu trai tôi. Người ta giam nó trong một nhà tù ở Florida chờ ngày hành quyết...
-... vì một việc mà nó không làm. - Paul, chúc may mắn.
Tôi sẽ gặp anh ở Washington.
Này, tôi xin lỗi. Tôi không còn làm luật sư nữa.
Nó bảo với tôi rằng "đến Cambridge, Massachusetts.
Tìm ông Paul Armstrong...
... và đưa cho ông ấy cái này."
Vâng, cảm ơn. Tôi sẽ đọc nó và trả lời với bà sau.
Không, ông phải đọc ngay bây giờ.
- Bà đến từ xa lắm à? - Ochopee, Florida.
Ừm, khá xa đấy.
"Nạn nhân da trắng. Tôi da đen. Bị giữ mà không có thức ăn nước uống."
Bị đánh à?
Bởi Tanny Brown, cảnh sát ghét người da đen nhất ở Everglade County.
Ừm, "giết một,
tử hình."
Vị thẩm phán đó da trắng, đã 87 tuổi rồi.
Ông ta gọi Bobby Earl là đồ con vật, nên bị đưa ra xử bắn.
Này, đã 25 năm nay tôi không làm trong ngành luật nữa.
Cháu tôi bảo nếu ông từ chối giúp đỡ...
... tôi sẽ phải đến Princeton, New Jersey và tìm ông Harry Gilyard.
- Ông ấy là người tốt. - Nhưng cháu tôi bảo đến gặp ông trước.
Tôi rất tiếc, tôi không thể.
Tôi....
Tôi có thể đưa bà đi đâu? Bà đang ở đâu?
Chả ở đâu cả.
Có xe buýt lúc 2 giờ sáng đến Princeton từ ga tàu Trailways.
Tôi có thể tự đi đến đó.
Cảm ơn ông vì đã dành thời gian cho tôi.
Không, ông cứ cầm lấy. Nó đề tên ông mà.
Bố.
Bác Armstrong.
Giỏi lắm, giỏi lắm.
Cứ tiếp tục nhảy đi.
Nào.
Mẹ đâu?
Em gặp phải chuyện gì thế?
Ồ, um...
Sáng nay em làm việc ở trại cải tạo trẻ vị thành niên
với một cậu nhóc tên Carlos.
Cậu ấy vào trại vì tội buôn ma túy.
Hồ sơ thường gặp: hạnh kiểm xấu ở trường, tiền sử dùng ma túy.
Được khoảng nửa tiếng, em hỏi về mẹ của cậu bé.
Và rồi "bụp", cậu ta nổi điên. Còn em thì nằm ngửa ra ngắm sao ^^
Tai nạn nghề nghiệp ^^
Ừ, rồi 1 tiếng sau, em đứng đối diện với thẩm phán...
... cố gắng thuyết phục ông ấy rằng cậu ta phù hợp
với chương trình Crossroads hơn là nhà tù.
Em giải thích thế nào về con mắt bị bầm?
Ồ, em bảo rằng chồng em là một kẻ vũ phu.
Ồ, em quá khen.
Sao em không trở lại làm một luật sư?
Như thế an toàn hơn.
Ừ, an toàn hơn cho ai? Cho em, hay là cho bọn xấu?
Bọn con xin thêm bỏng ngô được không?!
- Ừ, bố sẽ mang ra. - Cảm ơn mẹ.
Paul, cuộc tranh luận thế nào?
À, tối nay có một bà lão đến gặp anh.
Bảo rằng cháu bà ấy sắp bị xử tử ở Florida.
Cậu ấy là người da đen. Đã học ở Cornell.
Em xem được không?
Anh sẽ lấy thêm muối.
- Paul, em... - Không không.
Cậu ấy cần một luật sư...
... không phải một giáo viên. Và anh cần uống một chút.
Paul, anh đã đọc cái này chưa?
Ý em là, có thể trường hợp này đáng để xem xét.
Sao e không xem xét đi? Everglade County là quê em mà.
Mẹ, tối nay bọn con ngủ ngoài được không?
Không được!
Em thà xuống địa ngục còn hơn vào một phòng xử án.
Anh biết không, có thể này này thực sự tốt cho anh.
Đưa anh trở lại thế giới thực.
Sao cái quái gì cũng là thế giới thực ngoại trừ việc giảng dạy thế hả?
Thế giới thực là thế à?
Người này sắp bị tử hình. Cậu ấy đề nghị anh làm đúng công việc của mình.
Paul, em chỉ muốn nói rằng...
... thi thoảng anh cũng phải xông pha một chút chứ.
Tốt cho tâm trí mà.
Ừ.
Ồ, thấy rồi. Chúng đến rồi.
Bà!
Chào bà!
- Này, Laurie. - Bố.
Mặt con làm sao thế?
Chào con.
- Chào bà. - Mẹ.
Giấy tờ đâu phải lúc nào cũng vô dụng...
... nhưng đương nhiên là cũng chỉ vài cái có ích thôi.
Delores, em iu..
Chào ông Phil.
Đã khá lâu rồi.
Đây là Paul Armstrong. Con rể tôi. Còn đây là Delores.
Delores Rodriguez, thủ thư, chuyên gia về tin tức lá cải.
Đã qua 3 đời chồng.
Nếu không có Libby, thì ta đã là đời thứ 4.
Thế sức khỏe của Libby dạo này thế nào?
Rất tốt.
Đáng tiếc.
Công việc đây.
Paul cần xem thử những cái em có về phiên tòa xét xử vụ mưu sát Joanie Shriver.
- Đứa bé tội nghiệp ở Ochopee à? - Ừ.
Ở đây thì phải coi chừng đó.
Chúng ta chỉ có tư liệu điện tử từ 1985.
Những thứ trước đó vẫn còn lưu trữ bằng vi phim.
Tôi có thể lục lọi và xem thử có thể tìm được gì khác.
Làm thế mất bao lâu?
Ồ, còn tùy thuộc. Cậu sẽ ngạc nhiên về những việc tôi có thể làm.
Ông Armstrong.
Trung úy Rogers?
Làm ơn giơ tay lên.
Máy ghi âm.
Được rồi.
Lần đầu à, ông Armstrong?
Đưa cái này cho em gái tôi.
Nó sẽ trông nom con tôi. Người ta không cho tôi gọi điện thoại.
Này, nói chuyện với tôi đi.
Này, này...
Này, lại đây. Tôi sẽ nói chuyện...
Bấm chuông khi nào ông muốn ra.
Nếu không bấm được, thì cũng đừng có lo.
Ôi chúa ơi.
Bà tôi bảo ông sẽ đến đây.
No comments yet. Be the first to leave one.