نخستین 174 خط.
LOẠT PHIM HOẠT HÌNH CỦA NETFLIX
Họa sĩ Rohan, chào anh!
Trời đẹp quá nhỉ!
KAIGAMORI MINORU, 23 TUỔI BIÊN TẬP TRUYỆN TRANH
Anh đọc gì thế?
De Staël.
Dostarl á?
Đó là ban nhạc mới hay sao?
Ông ấy là họa sĩ người Nga, mất năm 1955.
Nghe này, cậu Kaigamori.
KISHIBE ROHAN, 27 TUỔI HỌA SĨ TRUYỆN TRANH
Cậu hẳn đã biết, khi hẹn bàn công việc thì không bao giờ được đến trễ nhưng…
biên tập viên cũng đừng tới sớm tận sáu phút
khi có hẹn với họa sĩ truyện tranh chứ!
Ối…
Tôi xin lỗi… vậy đến sớm cũng không tốt ạ?
May mà cậu gặp tôi.
Nào, hãy bàn về tập truyện ngắn tiếp theo gồm 61 trang của tôi nhé?
Họa sĩ Rohan, xin làm phiền! Chúng tôi rất hâm mộ anh!
Cho chúng tôi xin chữ ký nhé? Xin hãy đề: "Tặng Otoishi!"
Không được! Không ký gì hết, hai anh này!
Chúng tôi đang họp giữa chừng, bận lắm!
Tôi ký xong rồi.
Hả?
Khác nhiều người, tôi làm việc rất nhanh.
Hãy nhận nó như lời cảm ơn đặc biệt.
Chà! Tuyệt quá, từ lúc nào vậy? Dùng lối vẽ vẩy mực! Bằng cà phê ư?
Cảm ơn anh rất nhiều!
Được ký rồi!
- Nhân tiện… - Hả?
…trước khi bàn công việc, tôi nói thẳng điều này nhé?
Vâng…
Là vấn đề tiền nong. Ta nói về tiền nhuận bút nhé?
Cậu ứng trước cho tôi được không? Tôi vừa khánh kiệt rồi.
Hả?
Vẫn chưa đến mức nợ nần nhưng…
- tôi đang vô gia cư. - Sao cơ?
Giờ tôi đang tạm ở với Koichi. Thậm chí bàn làm việc cũng không có.
Hả?
Mô hình Thủy thủ Mặt Trăng , CD vỏ giấy của Led Zeppelin,
truyện Lãng khách Kenshin … bán sạch.
Anh nói gì cơ?
Không có phòng làm việc? Khánh kiệt là sao?
Hôm trước anh mới mua mấy ngọn đồi mà? Khu biệt thự nghỉ dưỡng gì đó?
Mua để nghiên cứu truyền thuyết yêu quái ở mấy ngọn đồi đó
để vẽ truyện.
Có một chủ đầu tư định xây đường đi qua mấy ngọn đồi đó.
Nên tôi mua sáu ngọn đồi quanh đó để ngăn họ xây dựng.
Phải mua nhiều đất nhất có thể chứ?
Thế mới ngăn được họ.
Kế hoạch xây đường phải hủy, đất mất giá.
Chỗ đó giờ thành vùng hoang vu hẻo lánh.
Sáu ngọn đồi tôi mua chẳng đáng một xu.
Nên giờ tôi rỗng túi rồi.
Vậy ứng trước tiền cho tôi nhé?
Chờ một chút đã.
Anh mua mấy ngọn đồi đó chỉ để nghiên cứu vẽ truyện?
- Ừ. - Chứ không để đầu tư?
Ừ. Cái tôi cần là độ chân thật trong truyện.
Chỉ để thu thập tư liệu về truyền thuyết yêu quái?
Nhiều lời thế!
Nếu họ làm đường ở đó…
thì yêu quái sẽ bị dọa mất!
Vậy thì kế hoạch của tôi sẽ đổ bể!
Này, biểu cảm đó là sao? Cậu vừa nhìn đi chỗ khác à?
Sao nhìn đi chỗ khác?
Cậu nghĩ tôi bị điên rồi đúng không?
Cậu biên tập viên!
Nghe đây, không phải họa sĩ truyện tranh nào cũng mê siêu xe,
tầng hầm trò chơi điện tử đâu.
Hừm!
Và nó có thật. Chuyến nghiên cứu đó thật đáng bõ công.
Hả?
Nghe đây, tạp chí bên cậu sẽ được độc quyền câu chuyện này.
"Nó"?
"Nó" mà anh nói đến là gì?
Cậu không nghe tôi nói gì à?
Tôi đã tận mắt thấy nó.
Yêu quái Đồi Mutsu-kabe vẫn ở đó.
Hiện giờ, nó vẫn đang ở đó!
Xin lỗi, họa sĩ Rohan.
Anh có thể lặp lại không? Ở đó có cái gì?
Osato Naoko là một sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp đại học vào mùa xuân.
Cuối tháng 9,
cô ấy đã giết bạn trai mình.
ĐỒI MUTSU-KABE
Osato Naoko…
Cô là con gái độc nhất của một gia đình
có truyền thống 300 năm làm miso ở làng Mutsu-kabe.
Cơ ngơi của họ nằm ở cuối con đường độc đạo dẫn lên đỉnh đồi.
Nói cách khác, họ sở hữu cả ngọn đồi.
Này…
Giờ anh về được không?
Hả?
Cất cả máy chơi điện tử đi.
Làm sao thế?
Có người đến nhà chính à?
Anh cứ về đi. Đi cửa sau ấy.
Kìa Nao?
Dạo này em hơi lạnh lùng đấy nhé?
Chắc không phải em… với thằng nào…
Anh đã đoán ra thì em chả cần nhiều lời nữa.
Chí ít ta cũng có kỷ niệm đẹp để nhớ lại.
Bố em sẽ không đời nào cho ta cưới. Anh chỉ là thợ làm vườn bán thời gian.
Em là con gái duy nhất, phải cáng đáng sản nghiệp gia đình.
Thôi mà, đừng như vậy!
Em đùa à? Cứ như thế này không tốt sao, Nao?
Buông em ra.
Ta đâu cần phải chia tay.
Thả em ra!
Anh sẽ cho gã trai mới và bố em thấy cảnh anh ôm em như thế này nhé?
Đã bảo là thả ra mà!
Cái gì…
Ối… Anh xin lỗi…
Nhưng tại em đánh anh trước.
Anh yêu em thật lòng mà, Nao à…
Thế này cũng được. Giữ bí mật với mọi người…
Về đi! Về ngay!
Kìa, Nao…
Đi đi! Cầm tiền rồi về đi!
Ối…
Cháu đến thăm nó bất ngờ nên thể nào con bé cũng cuống.
Con bé sẽ vội vàng trang điểm!
Không ổn rồi, họ đang đến đây!
Xin anh đấy, cầm đồ rồi về nhanh lên!
Nói thật thì,
anh rất tuyệt vời.
Nhưng anh ấy là hôn phu của em
và bọn em sẽ cưới vào mùa xuân năm sau khi em tốt nghiệp.
Vậy nên đôi ta đến đây là hết! Ta không thể gặp nhau nữa!
Hả?
Gunpei?
Này…
Không thể nào…
Anh đang lừa em…
đúng không?
Gunpei…
Đừng đùa nữa…
Không có… mạch…
Anh ấy chết rồi.
Osato Naoko nghĩ dù sao vẫn nên băng bó cho Gunpei.
Cô ấy lấy cái khăn gần đó ấn lên miệng vết thương.
Hẳn lại là trò đùa khác của Gunpei … Chắc chắn có gì đó không ổn …
mình chỉ đẩy nhẹ mà …
Tại sao lại có gậy đánh golf ở đó?
Tại sao?
Trông như thể…
mình đã dùng gậy chơi golf đánh anh ấy vậy!
Gunpei!
Mình nên làm gì đây?
Bác sĩ! Mình phải gọi bác sĩ!
Ồ…
Nếu anh ấy chết rồi thì gọi bác sĩ có ích gì?
Hay là mình nên gọi cảnh sát?
Naoko, con có trong đó không? Bố đây.
Shuichi đến thăm con này …
Cậu ấy rất muốn gặp con.
Không… giờ mình không có ở đây.
Mình không còn tồn tại ở đâu nữa!
Khóa rồi.
Có lẽ Naoko không có ở đây…
Chú à, có lẽ cháu nhìn nhầm,
nhưng hình như cửa kéo chỗ cửa sổ di chuyển…
Mình phải giấu anh ấy!
Giấu ở đâu đó!
Phải nhanh giấu Gunpei đi!
Dưới sofa được không?
Gì thế này? Làm gì còn mạch.
Tim cũng ngừng đập rồi.
Thế này là sao?
Naoko! Con có trong đó không?
Sao vậy? Hôm nay con lạ thế?
Chú có chìa dự phòng. Để chú mở cửa…
Bố!
No comments yet. Be the first to leave one.