نخستین 200 خط.
Ôi Chúa con, con cần người.
Con muốn được thấy khuôn mặt người .
Đây tình yêu con
Khiến con tìm kiếm người.
Con cần người lắng nghe,
Con cần người đáp lời.
Con cần người lắng nghe,
Con cần người đáp lời.
Xin đừng lãng tránh ánh mắt con hoặc khiến con giận dữ.
Xin đừng quẳng con qua một bên.
Ôi Chúa, xin đừng bỏ rơi con.
Được rồi hai đứa. Đủ rồi.
Con thích cô ấy.
Mẹ nghĩ con bé thích con.
Ai nói mẹ thế?
Thổi nến nào.
Quả là một ngày tuyệt vời.
Ai biết câu này nào?
Nguyện những kẻ yêu mến Ngài ,
được giống như mặt trời, khi mọc lên rực rỡ!
Corinthians? Judges 5:31 (Kinh thánh: Judges chương 5 câu 31)
Vậy một lần nữa, bà bao nhiêu tuổi?
Đừng quan tâm.
Mày biết là không nên hỏi tuổi...
Được đó!
Để phần cho bố, được chứ?
Đẹp đó!
Quà của ai vậy?
Từ mày và Mary!
À đúng rồi!
Con chỉ thử vậy thôi.
Mẹ nhớ không? Ở trung tâm mua sắm
và mẹ nói mẹ thích nó
Vì vậy con quay trở lại và mua nó cho mẹ.
Nancy cưng, lấy túi của bà ra đây.
Vì sao con luôn là người bị sai đi lấy cái túi?
Cô gái trẻ nhất nhà Griffith là con la chuyên chở túi sách.
Ah bà ơi. Mở quà của con đi
Vì sao con phải làm con la chuyên chở túi sách.
Ok. Được.
Vâng, con nghĩ nó hợp với con.
Mọi người thấy thế nào?
Bà, đó quả là một thỏi son bóng đáng yêu.
- Tuyệt đẹp! - Ôi Ed, thôi đi.
Vì sao? Có gì sai, mẹ?
Ghê.
Nếu con hỏi ta, bọn đồng tính nên cho dàn hàng ngang mà xử bắn
Không phải mẹ đã nói vậy năm ngoái về bọn khổng lồ sao?
Mày nói gì hả?
Không có gì.
Gì đây?
- Nó là một cuốn sổ. Giống nhật ký. - Ta không cần mấy thứ này nữa.
Mẹ!!
- Sao? - Để con
May là tụi con không tặng mẹ bút máy.
Em đừng để bụng.
Bà ấy mà.
Em biết quy tắc mà. Đôi khi bà nói vài thứ. Sau đó chúng ta lờ đi và chọc cười bà.
Bobby, bà chỉ la rầy em.
Chẳng ai la rầy anh. Anh luôn được yêu quý.
Vậy là người luôn hoàn hảo thế nào?
Anh hoàn hảo?
Em nghĩ anh hoàn hảo?
Gần đây em có soi gương không? Em là thiên thần tiếp theo của Charlie, được chứ?
Anh lấy nó được không?
Anh không muốn nó đâu. Được, vậy anh lấy nó.
Anh sẽ viết đầy nó trong 1 tuần.
Thôi nào. Đi ăn mừng sinh nhật thứ 39-39 của bà.
Em sẵn sàng rồi.
Hả?
Em muốn tiến xa hơn.
Có... có gì sai sao? Em nghĩ anh muốn...
Ở đây? Ý anh, đây không phải là điều anh nghĩ.
Không cần phải ở đây.
Anh nên đi đây. Sáng mai anh phải dậy sớm.
Có gì không ổn sao?
Anh không nghĩ chuyện này sẽ đi đến đâu.
Anh nghĩ chúng ta nên chia tay.
Em nghĩ anh thích em... Em đã đến gặp gia đình anh.
Anh chỉ không muốn nó nghiêm túc.
Được, không phải quá nghiêm túc, được chứ?
Không phải tại em, mà là anh.
Anh xin lỗi.
Này! Con muốn xem với mẹ không?
- Con mệt. - Ôi thôi nào!
Mẹ có thể xem phim trắng đen với ai khác nữa chứ?
Con biết đó nếu không phải John Wayne, bố con không thích đâu.
Nó thật sự đáng sợ.
Mẹ biết cảnh này nổi tiếng chứ? Thật sao?
Mẹ biết họ làm cốc sữa đó phát sáng không?
Làm thế nào?
Hitchcock đặt một bóng đèn phát sáng
trong chiếc ly vì vậy khán giả biết cốc sữa có độc.
Không đùa chứ.
Thông minh thật.
Làm sao con biết điều đó?
Vì con là thiên tài.
Ừ, con là thiên tài! Lấy chúng đi. Mẹ ăn nhiều quá rồi.
Em nghĩ em có vấn đề gì đó.
Chắc rồi
Anh nghĩ mẹ sẽ làm gì nếu mẹ phát hiện con mình bị tâm thần.
"Nếu" là sao?
Anh biết, mẹ luôn nói...
cả nhà sẽ cùng nhau lên thiên đường?
Ừ...
Nhỡ một trong số chúng ta là tội đồ?
Em đã gây tội gì với Michelle? Anh thề anh không nói ra đâu.
Không phải chuyện đó.
Em chỉ... nghĩ vậy thôi, anh biết không?.
Em nghĩ nhiều quá rồi.
Như vậy nguy hiểm đấy. Đó là lí do anh luôn tránh bằng mọi giá.
Ừm?
Em vui vì có anh nói chuyện.
Thật sự, có gì không ổn không?
Không.
Thư giãn đi, vì anh là anh trai em. Anh chỉ muốn quan tâm em trai vậy thôi.
- Thế nào anh bạn? - Đi chứ?
- Chào Bobby - Cheryl
Cô ta không hợp với cậu. Màu mắt quá đậm
Có chuyện gì với Michelle vậy?
Tụi mình chia tay rồi.
Nói chuyện sau.
Không nói sự thật...
đôi khi tôi cảm giác như đang đứng ở mép vách đá,
nhìn xuống những đợt sóng vỡ tan không thể đi đâu ngoài nhảy xuống.
Tôi đã từng có những giấc mơ thú vị khi tôi còn tự do.
Nhưng giờ đây, để cất cánh bay,
Tôi sợ.
Trên kia là mạng dây điện thoại, dây điện dày đặc.
Sẽ đau đớn làm sao nếu nhỡ mắc vào chúng.
Tôi tự hỏi ra sao nếu tôi không bao giờ tự do nữa.
Chào?
Bobby? Bobby? Này! Bobby?
Em đã làm gì? Hả?
- Em đã uống chúng? Trả lời đi! - Không! - Thật chứ?
Em không tự làm được, được chứ? Tránh xa em ra.
Em đã muốn nhưng không thể.
Có chuyện gì vậy?
Sao em không thể làm được chứ?
Vì đó là tội lỗi.
Bobby, em đang nói gì vậy?
Em không muốn xuống địa ngục, nhưng...
Vì việc này tồi tệ hơn.
Bobby, em làm anh sợ đấy. Chuyện gì vậy?
Mọi người sẽ ghét em.
Em biết mà. Em biết nếu mọi người biết sự thật, mọi người sẽ ghét em.
Không. Dù là chuyện gì...
- chúng ta sẽ nói mẹ.... - Không!
Không. Mẹ sẽ không hiểu. Được chứ? Mẹ không thể biết.
Vậy giờ nói anh nghe.
Em không giống anh Ed.
Là sao?
Em đã cố.
Em đã nói với bản thân một ngày em sẽ thức dậy và mọi thứ sẽ khác. Nhưng nó không như vậy.
Em không mơ...
về các cô gái, như anh.
Em mơ về con trai.
- Em đồng tính?! - Thấy chưa?
Anh nói như khác nào anh ghét em.
- Bob, cho anh chút thời gian. - Em không biết phải làm gì!
- Chúng ta sẽ nói với bố mẹ. - Không! Không.
Mẹ có thể giúp, Bobby. Họ luôn muốn chúng ta chia sẽ.
- Họ có thể giúp. - Em không thể! Được chứ?
Và anh sẽ không được nói cho ai biết.
Hứa với em.
Thề rằng anh sẽ không nói ra.
Ed, anh phải thề!
Thôi được.
Anh hứa.
Mẹ, nếu chúng con có vấn đề gì, mẹ luôn nói
rằng chúng con có thể nói với mẹ...
Con có chuyện gì sao?
Không phải con, mà là Bobby.
Chuyện gì vậy?
Con không muốn nói nhưng nó...
trong tình trạng xấu, con thật sự lo lắng về nó.
Nó nghĩ...
nó có thể bị đồng tính.
Không phải thế.
Nó không muốn con nói cho mẹ. Nó đã định uống aspirins tự sát.
Được chứ?
Mẹ à... nó đã tin con, mẹ đừng làm khó nó nhé.
Được. Được rồi.
Mẹ vui là con đã nói cho mẹ.
Mẹ không nghi ngờ gì rằng Chúa có thể xử lí chuyện này.
Ngài sẽ giúp chúng ta.
Ngài sẽ chữa lành nó.
Để chúng ta cùng nhau lên thiên đường,
chúng ta không thể lầm lỡ.
Chúng ta không thể phạm tội lỗi như vậy.
Đó là một tội lỗi tồi tệ.
Kinh thánh gọi nó là một việc ghê tởm.
Theo Leviticus, nếu một người đàn ông ăn nằm với người đàn ông khác, họ nên cùng bị xử chết.
Em sẽ không để gia đình mình không được ở cùng nhau trên thiên đường.
Mary. Chúng ta có thể lo cuộc sống này trước khi lo về kiếp sau được chứ?
Chào. Chuyện gì vậy?
Không phải có chuyện con cần nói cho chúng ta sao?
- Không... - Bobby
Nếu có gì không ổn, con cần phải chia sẽ nó cùng gia đình mình.
Làm sao anh có thể?
No comments yet. Be the first to leave one.