نخستین 200 خط.
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
Các người là ai?
Các người là ai vậy?
Kang Ho!
Kang Ho!
Chào chị, đã lâu không gặp.
Ông chồng quá cố của chị
quả là một người mạnh mẽ và dũng cảm.
Thằng Kang Ho giống hệt ông ấy.
Tôi đã chăm sóc nuôi nấng nó như con. Đúng là thằng vong ơn.
Để tôi xem nào.
Nói nghe nào, Kang Ho.
Lúc đó cậu định giở trò gì với tôi vậy?
- Mẹ! - Dừng lại đi.
Dừng lại đi.
Dừng lại đi!
Dừng lại đi…
Làm ơn…
Làm ơn đừng làm vậy.
Ông biết Kang Ho bị tai nạn chấn thương vùng đầu mà.
Thằng bé chẳng nhớ gì cả.
Nó không thể làm hại Chủ tịch nữa đâu!
Ai mà biết trước được?
Lỡ như một ngày nó nhớ lại hết,
rồi cho tôi một nhát sau lưng thì sao?
Thời gian qua, nó ở cạnh tôi và thu thập cả đống chứng cứ
có thể đẩy tôi vào chỗ chết.
Thật ra tôi đến đây để tìm chúng.
Không có thứ đó ở đây.
À không, chúng không còn ở đây nữa.
Ông hãy nhìn đi.
Tôi đã đốt sạch tất cả.
Đốt sạch? Tại sao?
Biết ngay mà. Chứng tỏ là có gì đó rồi nhỉ?
Tôi làm thế để nó không quay lại cuộc sống trước kia nữa.
Tôi sợ ông sẽ hiểu lầm khi biết bố của Kang Ho là ai.
Tôi sợ nó sẽ lại gặp nguy hiểm.
Tôi nói thật đấy.
Thằng bé không hề biết chuyện xảy ra giữa chúng ta.
Giữa chúng ta
có chuyện gì sao?
Để tôi cho ông biết…
đã có chuyện gì xảy ra nhé?
Không được.
Không được!
Không được!
NÔNG TRẠI HẠNH PHÚC, CHUỒNG LỢN, VĂN PHÒNG
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
Kang Ho.
Kang Ho.
Lắm mồm. Cúp máy đây!
TẬP 10
Phát ốm với nó, cái thằng báo đời.
Sao thế? Con trai chị gọi à?
Ừ.
VIỆC CẦN LÀM ĐỂ MỞ LẠI NÔNG TRẠI 100 CON LỢN NÁI, KHỬ TRÙNG CHUỒNG…
Bố nó vất vả lo cho nó chỗ làm việc thì phải ráng mà làm đi chứ.
Chưa được mấy ngày đã lại xin nghỉ.
- Lần này lại sao nữa? - Rõ quá rồi còn gì.
Nó lại giãy nảy lên đòi làm đạo diễn phim điện ảnh.
Trời ạ.
Đạo diễn thực thụ còn phải chật vật suốt mấy năm ròng.
Nó nghĩ mình là Bong Joon Ho hay gì?
Tôi mới là Bong Joon Ho đây này.
Nên mới sinh ra một đứa ký sinh trùng như nó.
Tôi chán thằng con này lắm rồi.
Bọn thanh niên này chẳng chịu trưởng thành đâu.
Phải làm cha mẹ rồi thì mới bắt đầu biết lo nghĩ.
Thằng con nhà tôi cưới vợ xong là như lột xác.
- Thật à? - Còn phải nói.
Giờ làm chỗ dựa cho vợ hiền con thơ rồi,
nên phải sống ra hồn thôi.
TÌM VỢ CHO KANG HO
Sau này sẽ có các triệu chứng nặng hơn.
Chị đừng chỉ uống mỗi thuốc
mà hãy nhập viện điều trị nhé?
Không được đâu.
Ý tôi là…
Để sau này đi.
Hiện tại tôi có việc nhất định phải làm.
Sư Tử, mày nhìn này.
"Choi Kang Ho, Viện Kiểm sát Tối cao".
Mày thấy ngầu chưa?
Sư Tử, mày thấy tao giống trong ảnh không?
Sư Tử à, đúng rồi. Lại đây.
Đúng vậy, giỏi lắm.
Sư Tử, lại đây nào.
- Ôi trời. - Sư Tử, mày đi đâu thế?
Trời ạ.
- Này, Sư Tử. - Sư Tử!
Sư Tử dạo này khỏe lắm luôn đó mẹ.
Đúng vậy nhỉ.
Ta nên làm nhà mới cho Sư Tử thôi.
Hãy làm cho nó một căn nhà nhỏ
để nó quen với việc sống trong không gian cố định
cho đến khi nó sẵn sàng có con.
Phải thế thì sau này nó mới dễ dàng sống cùng bầy đàn.
- Những con lợn khác? - Ừ.
Từ tuần sau, chúng ta sẽ có những chú lợn mới.
Vậy là mẹ sẽ mở lại nông trại ạ?
Không phải.
Bây giờ Kang Ho sẽ làm việc đó.
Từ nay, Kang Ho nhà mình sẽ là chủ nhân của Nông trại Hạnh Phúc.
Vậy còn
công việc công tố viên?
Con không làm công tố viên nữa ạ?
Ai bảo thế?
Ai bảo con là công tố viên?
Trưởng thôn, các cô chú ở trong thôn đều bảo thế.
Ai cũng bảo con mau khỏe lại để đi làm công tố viên.
Kang Ho à.
Nghe mẹ dặn thật kỹ nhé.
Kang Ho, con bây giờ
không còn là công tố viên.
Dù cho ai có nói gì,
con nhất định phải phủ nhận và bảo không biết gì.
Từ giờ, con sẽ điều hành nông trại này và sống thật hạnh phúc.
Mẹ xin con.
Đừng cố nhớ lại gì cả. Chỉ cần sống như hiện tại, nhé?
Con có thể làm tốt việc ở nông trại.
Mẹ đã dạy cho con hết rồi mà.
Tất nhiên, con là con trai ai chứ.
Sư Tử à!
Sư Tử.
Sư Tử.
Thì ra mày ở đây.
Sư Tử à, bây giờ tao là chủ nông trại rồi.
Chủ của Nông trại Hạnh phúc.
Tao sẽ xây nhà mới cho mày. Mày thích không?
Nhưng tao cảm thấy lạ lắm.
Ai cũng bảo tao hãy mau khỏe
và trở lại làm công tố viên.
Mà mẹ lại bảo không được.
Mẹ bảo tao đừng nhớ lại gì cả vì rất nguy hiểm.
Từng có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ?
- Anh Kang Ho! - Anh Kang Ho!
Đi nào, Sư Tử.
Đừng như vậy nữa, bớt cho tôi 50.000 won đi.
Hết nói nổi mà.
Cô giống hệt nút thắt giao thông Yeouido lúc 6 giờ chiều thứ Tư.
"Nút thắt giao thông Yeouido"?
Vì nói mãi mà chả thông.
Trời ạ.
Tôi mua cái túi này tặng bạn gái
nhân kỷ niệm 1.000 ngày bên nhau.
Vậy mà cô ấy lén lút qua lại với thằng khác.
Suốt 1.000 ngày qua
Em có hạnh phúc không?
Hỡi Mi Joo
- Hỡi Mi Joo - Thôi được rồi. Im đi.
Tôi sẽ chuyển khoản ngay.
Cô quyết định sáng suốt đấy.
Để tôi gói hàng liền cho cô.
Ôi trời, anh có khỏe không?
Vừa nãy có gì đó rất lạ chạy vào tài khoản của tôi.
Lẽ ra phải là 200 triệu chạy vào,
nhưng mà rớt đâu hai số không rồi.
Chắc ý cậu là sẽ để lại
hai quả thận lại để bù vào đó nhỉ?
Tôi xin gửi trước tiền lãi ạ.
À, thì ra là thế.
Vậy khi nào
số nợ gốc mới được trả đủ đây?
Đừng có hiểu lầm nhé.
Không phải tôi đang hối thúc cậu đâu.
Tôi hối Sam Sik nhà ta để làm gì chứ?
Căn nhà cậu ở trị giá khoảng 180 triệu.
Tiệm xay nhà cậu thì khoảng 250 triệu.
Đúng rồi.
Bố mẹ cậu còn cẩn thận
đóng bảo hiểm sinh mạng cho cậu mà.
Đại ca à, làm ơn!
Tít trên cây dương kia
Có cái đầu Sam Sik treo lủng lẳng
Nếu không muốn như vậy thì trả đủ cho tôi trong cuối tuần này.
Đừng có hát nữa.
Đừng hát nữa, đồ khốn!
Này!
Cột đèn hát hò gì đâu mà con cứ húc đầu vào nó vậy?
Chào hỏi đi. Họ đến từ Cục Phát triển Nông thôn.
Cục Phát triển Nông thôn?
Chào cậu.
Tôi ghé thăm vài nông trại và tình cờ thấy nó.
Ôi chao.
Sao cậu trồng xà lách mát tay thế?
Cái thằng hời hợt này mà trồng trọt gì chứ?
Mấy cậu thanh niên kia đi đâu rồi?
- Sư Tử! - Sư Tử!
- Sư Tử! - Đây rồi!
Sao nãy giờ nó cứ lủi vào đây thế?
Sư Tử à, mày đào cái lỗ đó chi vậy?
Ôi trời.
Bà mà biết chuyện thì sẽ mắng một trận cho xem.
- Có chắc là cậu đã thấy nó không? - Chắc mà.
Tôi không sáng dạ, nhưng mà sáng mắt lắm đấy.
Nếu tôi sai thì anh cứ chôn tôi xuống ruộng xà lách đi.
Họ đi đâu thế?
Đi mất rồi.
Vô… vô lý.
Rõ ràng…
No comments yet. Be the first to leave one.