200 ensimmäistä riviä.
Pauline. Xin chào, tôi là Adam Freeman.
- Rất vui được gặp cô. Mời cô ngồi - Rất vui được gặp anh
lên ghế đằng kia, chúng tôi đã sẵn sàng.
- Ừm, cảm ơn cô lần nữa vì đã tới đây. - Rất hân hạnh.
Chúng tôi rất biết ơn vì điều này. Sẽ không lâu hơn...
có lẽ là một hay hai tiếng gì đó, nếu cô có thời gian.
Một chút thôi.
Làm việc cho Bob,
Tôi sẽ có cảm giác như một miếng giẻ chùi chân.
Chỉ có điều, anh biết đấy, loại giẻ chùi chân
làm mặt tiền cho cả căn nhà.
Ừm, vào lúc đó, tôi...
tôi đang ở với một tay môi giới cầm cố tài sản khá dễ chịu,
Howard, và tôi nghĩ,
"Nếu mình theo Howard chuyển tới Pontiac, Michigan
và cố tìm thấy niềm vui trong cuộc sống hôn nhân đơn giản thì sẽ thế nào?
Nhưng tôi đọc được trên báo
về một ai đó ở Detroit
đang ghi hình các cựu binh làm chứng về các tội ác chiến tranh,
nên tôi tới đó.
Hỏi xem tôi có giúp gì trên trường quay được không.
Không hề biết rằng sẽ có
thêm rất nhiều cơ hội cho tôi trong mảng phim tài liệu
hơn là mảng phim truyện Hollywood.
Cô kết nối lại với Joan Crawford bằng cách nào?
Tôi bắt gặp bà ấy ở LaGuardia.
Ừm, lúc đó bà ấy mặc một chiếc váy Pepto hồng
và một lớp mặt nạ bằng kem nền trắng như phấn,
được đẩy trên xe lăn đi qua phi trường
với cặp mắt cá vỡ, say mèm. Một mình.
Và với những khó khăn trong quá khứ của chúng tôi,
khi tôi chạm vào tay bà ấy, bà ấy đã khóc.
Bà ấy gọi tôi là "bạn cũ"
và mời tôi tới thăm bà ấy ở Manhattan.
Trông bà ấy có vẻ khá bơ vơ.
Không, Roz.
Easy Rider.
Ông biết đó, cái phim mà diễn viên
đều khoác thảm lên người cứ như tù trưởng da đỏ ấy.
Và anh chàng Jack Nicholson, có phải anh ta hơi bị lác không?
Chúng ta cũng gặp phải một tình huống khó khăn tương tự
khi thả quân xuống để đưa lính bị thương về.
Đó là lính Viet...
Khi những tên không tặc bị phân tâm,
hai con tin đã lẻn ra từ cửa sau...
Em không thích nhảy sao?
Không, với người lạ thì không.
Không bao giờ? Không bao giờ.
Cảm ơn em nhiều.
Không có chi.
Carl, là Joan Crawford.
Tôi vô cùng xin lỗi,
nhưng tôi không thể gặp ông vào bữa trưa nay được.
Không.
Xin hãy thứ lỗi cho tôi. Cảm ơn ông.
Xem kìa!
Nhà mới của con đây.
Đúng vậy.
Tôi sẽ sắp xếp để bản thân rảnh rỗi cho riêng bà
một cách bán thời gian.
Công chúa Hoa Sen ơi,
đây là Mamacita.
Tôi, ừm, kể với mẹ tôi là Joan Crawford vĩ đại...
hôm nay có lịch hẹn.
Bà ấy bắt tôi hứa sẽ hỏi bà
khi nào sẽ tái hợp với Bette Davis.
Đau quá.
Vâng. Vết nhiễm trùng khá nghiêm trọng.
Và như tôi đếm được, bà đang thiếu sáu răng hàm?
Do nhổ răng.
Loại nha sĩ thời trung cổ nào
lại nhổ đi sáu cái răng mà không trồng răng khác vào?
Tôi làm vậy năm 23 tuổi.
Nó được gọi là "mài dũa".
Khi anh bỏ các răng trong cùng đi,
má của anh sẽ có đường cong thanh thoát hơn.
Sao bà lại làm vậy chứ?
Người đại diện nói nếu tôi muốn làm việc sau năm 25 tuổi,
tôi nên đầu tư một bộ xương gò má.
Anh không thể thu hút sự chú ý nếu mặt anh không bắt sáng,
nên tôi đi mài dũa. Cũng không có gì quá lạ.
Nó cũng dẫn tới việc mất chân răng.
Giờ gần như không còn gì để giữ số răng còn lại của bà ở nguyên vị trí.
Ừ, anh biết họ nói gì về các ngôi sao rồi đó.
Như những cây thông Giáng Sinh.
Khi tháo hết đèn xuống,
anh sẽ ngồi đó nhìn những món đồ trang trí rơi xuống.
Tôi sẽ giới thiệu bà với một chuyên gia bọc răng
để phẫu thuật chỗ nhiễm trùng
và kê cho bà Darvocet để giảm đau,
nhưng những vấn đề của bà sẽ trở nên tệ hơn rất nhiều
trừ phi chúng ta xử lý những thứ gây đau khác:
các lớp bọc cũ, mấy cái răng bị đẩy vào những khoảng trống.
Tôi muốn cho bà một hàm răng giả thống nhất.
Một bộ răng giả.
Không.
Tôi sẽ phẫu thuật nếu phải vậy,
nhưng không răng giả.
Chẳng thà tôi nhổ máu vào bồn rửa
còn hơn trông giống như Martha Raye.
Bà Crawford, vào tuổi của bà,
bà nên lo cho việc sống khỏe mạnh
hơn là sống sao cho ăn ảnh.
Tôi sẽ thôi lo lắng về vẻ ngoài
khi họ nhúng tôi vào thuốc ướp xác.
Ms. Joan,
tới giời dậy rồi.
Dậy, dậy, dậy.
Người đại diện của cô gọi.
Anh ta muốn gặp cô vào tối nay.
Stan?
Tôi... tôi không nói chuyện với anh ta mấy tháng rồi.
The Missing Link?
Đó là một bộ phim hạng B. Tôi nói với họ cô sẽ không hứng thú.
Tôi sẽ đóng vai gì?
Cô sẽ đóng vai một nhà nhân loại học
người phát hiện ra một người tiền sử
đã được bảo tồn hàng triệu năm trong băng đá.
Một nhà khoa học?
Ôi, tôi luôn mơ được đóng vai Madame Curie.
Hồi còn ở MGM,
tôi cầu xin Louie chọn tôi cho bộ phim đó, nhưng...
Chà, vai này khó mà giống vậy lắm Joan.
Nó không phải MGM.
Nó giống một bộ phim rùng rợn giật gân hơn.
Tôi khuyên cô không nên nhận vai.
Tôi sẽ nhận.
Joan.
Nghe này, Stan...
Tôi cần làm việc.
Và nếu tôi đem đến
một màn trình diễn tốt
trong một bộ phim độc lập...
Ý tôi là, anh biết Viện Hàn lâm thích vinh danh kiểu trở lại
của một minh tinh như thế nào rồi đấy.
Họ không trả nhiều lắm đâu.
Tôi sẽ chấp nhận một mức lương thấp hơn,
nhưng họ sẽ chi trả chi phí đi lại cho người giúp việc của tôi chứ?
Tôi e là không.
Hmm.
Đây sẽ là một chuyến phiêu lu.
Hãy bàn về các đề nghị vô cùng hào phóng khác
từ Simon & Schuster đã.
Sách tư vấn phong cách sống cho phụ nữ.
Joan Crawford chăm sóc nhà cửa thế nào?
Tổ chức tiệc tối ra sao?
Bảo trì cặp chân nổi tiếng đó kiểu gì?
Vẫn còn chỗ
cho mấy thứ kiểu đó à?
Dĩ nhiên là có rồi, Joan.
Cô là một biểu tượng mà.
Chúng tôi sẽ cho cô một máy ghi âm siêu tốt.
Cô có thể thu lại những suy nghĩ của mình.
Chúng tôi sẽ thuê người gõ nó ra.
Và nếu quyển sách thành công, triển vọng là vậy,
đó là một cơ hội rất lớn để tạo thương hiệu.
Va li Joan Crawford,
bộ đồ dùng trên bàn ăn Joan Crawford,
các miếng phủ nội thất bằng nhựa Joan Crawford.
Tôi thích lắm.
Ôi, tôi xin lỗi.
Joan Crawford.
Cách xa nhà 4,000 dặm,
và trông cô vẫn như vừa bước ra từ các trang báo
của McCall.
Freddie Francis, đạo diễn của cô.
Ồ.
Trông tôi không lôi thôi sao?
Ông biết đấy, xe không tới
để đón tôi về khách sạn,
nên tôi phải thuê taxi,
đưa tôi tới thẳng đây từ phi trường.
Xin thứ lỗi cho tôi. Chúng tôi vẫn đang chuẩn bị
cho việc sản xuất bộ phim be bé này.
Nhưng hãy cứ yên tâm,
Động sẽ là một bộ phim hạng nhất.
Động? Động là gì?
Ồ, như trong người hang động.
Động... là tiêu đề phim.
Tôi tưởng tên phim là The Missing Link.
Tôi thay đổi để đưa lên áp phích trông thật nổi bật.
Cứ tưởng tượng từ Động mà xem.
Và cái gì kia?
Ồ, ừm, bạn diễn với cô.
Động.
Nhưng tay anh ta không có lông
hay chân cũng vậy.
Hai người sẽ dùng chung một bàn trang điểm,
nên có lẽ cô có thể giúp chỉnh trang lại bề ngoài của anh ta.
Ý ông là tôi không có phòng thay đồ riêng?
Vâng, kinh phí của chúng tôi không cho phép những thứ xa xỉ đó.
Và khi quay phim ngoài trời,
tôi sẽ phải thay đồ trong bụi rậm?
Ồ, dĩ nhiên là không rồi. Chúng tôi có xe cho cô chứ.
Xe kiểu gì?
Chúng tôi có thể treo thêm vài tấm rèm.
Whoa.
Tôi là Joan Crawford.
Xin bắt đầu với quan điểm của tôi.
Tôi luôn nói, hãy trân trọng bản thân.
No comments yet. Be the first to leave one.