Why Did You Kill Me?

Why Did You Kill Me?

Lataa Vietnamese -tekstitys

Julkaisutiedot

Why Did You Kill Me WEBRip Netflix vi
Kommentaari NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Joy Ng. Thời lượng: 1 tiếng 23 phút (83 phút).

Tunnisteet

webrip
web
BRip
Julkaistu: 2021-04-18
Lataukset: 16
Kuulovammaisille: No

Vietnamese tekstityksen esikatselu

200 ensimmäistä riviä.

PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX

XIN CHÀO, ANGEL!

ANH VẪN Ở ĐÂY À

CƯNG À, ANH MONG GẶP EM Ở BỮA TIỆC NGÀY MAI QUÁ

EM BIẾT ANH LÀ AI RỒI

ANH CÓ YÊU EM KHÔNG?

HA, EM BIẾT LÀ ANH YÊU EM MÀ

VẬY ANH NÓI ĐI

ANH YÊU EM

THẾ

VÌ SAO LẠI GIẾT TÔI?

NGÀY 24 THÁNG HAI NĂM 2006

Chúng tôi đang ra khỏi nhà.

Đây sẽ là xe tôi đậu ở lối đánh xe vào nhà.

Rồi chiếc Ford Expedition chạy ngang qua…

và tôi có thể thấy là trên xe chật kín chỗ.

Crystal, Juan và Justin, con trai tôi,

đang lên xe.

Vào xe, con bé đẩy ghế lên trước và tôi bảo:

"Xê ra. Không lên phố chính đâu.

Ta chỉ đi qua ba, bốn dãy nhà dọc phố đến 7-Eleven thôi. Xê ra, em gái". Và…

chúng tôi chẳng tới nổi cuối phố.

TÁM GIỜ 43 PHÚT TỐI

Tôi tới đúng chỗ này.

Tôi nhìn sang thì thấy hắn đang đứng đây, ngay cạnh biển báo dừng.

Và chiếc Ford Expedition màu trắng bèn quay ngược hẳn lại,

hắn đánh xe ngược trở lại và hắn dừng ở đúng chỗ này.

Tôi đã vội rẽ sang hướng này,

rồi tôi dừng xe lại để xem tụi nhỏ định làm gì.

Tụi tôi vừa rẽ, tôi nhìn qua, thấy gã mặc áo mũ nỉ,

cầm súng, chắc đứng cách tôi chỉ nửa mét.

Tôi nhìn thấy khẩu súng.

Hắn thì mấp máy miệng như kiểu định nói gì đó trước khi hành sự.

Đoàng.

Rồi nào là tiếng súng nổ, tiếng kính vỡ, tiếng lốp xe rít trên mặt đường.

Chúng tôi nhận nhiều cuộc gọi, họ nghe hơn bốn tiếng súng…

Có nhiều tiếng súng nổ, và, ừm…

- Chúng bắn hẳn vào xe bà à? - Ừ, chúng bắn tôi.

Tôi chỉ biết chúi xuống ghế: "Chúa ơi". Tôi còn chả rõ có trúng xe không.

Tôi nhìn sang em gái tôi thì thấy nó, kiểu như, chỉ bất động.

- Có chuyện gì vậy? - Ừm, cái xe đó tự dưng lao tới.

- Một chiếc Honda Accord. Chúng lao tới… - Chiếc Honda màu gì thế?

Nó màu xanh mòng két thì phải?

TÁM GIỜ 47 PHÚT TỐI BỐN PHÚT SAU VỤ NỔ SÚNG

Chúng tôi đến ngay trước một tiệm tạp hóa,

đậu ngay trước cửa.

Tôi ra khỏi xe và đỡ nó ra, rồi cứ ngồi đó ôm nó.

Có người vừa bị bắn, đang nằm dưới đất. Hình như cô ấy bất động.

Địa chỉ là…

Và tôi thấy đầu nó…

Đội Phản ứng sẽ tiếp nhận. Có vẻ như có nạn nhân.

Tuần tra nghe, ở đâu thế?

Chúa dạy: "Cứ xin là sẽ được". Tôi có xin rồi đấy.

Ông ta đã ở đâu? Ông ta còn dạy mọi thứ đều trong dự tính của ông ta.

Dự tính kiểu quái gì vậy?

Ông Chúa đầy tình thương đó ở đâu trong đời tôi?

Tôi cũng không hiểu nổi. Bạn biết đấy, tôi muốn biết tại sao thôi? Tại sao?

Lúc đó là nửa đêm, bà em khóc trong phòng khách.

Họ bảo: "Crystal vừa bị bắn".

Em hỏi lại: "Chị Crystal bị bắn?" Mọi người bảo: "Crystal bị bắn vào đầu".

Ký ức đầu tiên của em về chị Crystal là

chị ấy thích chơi búp bê trẻ con với em và chị ấy hay hỏi em rất nhiều câu.

"Jaimie cho Annabelle bú bình chưa?" Chị ấy hay khiến, kiểu…

Chị ấy khiến em chơi vui hơn.

Và đúng là vậy thật. Chị ấy đã gợi mở trí tưởng tượng cho em.

Chị ấy đảm bảo là em biết rằng không gì là không thể.

Mọi thứ đều là có thể.

Và em đã lên MySpace.

XIN CHÀO, JAIMIE!

"Tối nay vừa xảy ra một thảm kịch kinh hoàng".

Em đã viết blog về vụ đó. Em giải tỏa như thế. Ở nhà em không khóc.

TÔI GHÊ TỞM CÁI XÃ HỘI NÀY.

Em chỉ gõ phím thôi.

Em cứ thả trôi cho các ngón tay gõ phím.

VIỆC NÀY ĐÃ KHIẾN TÔI VÀ GIA ĐÌNH TÔI SUY SỤP.

Câu cuối cùng em viết là:

"Crystal, xin hãy ổn nhé. Em yêu chị hơn cả đời này".

Chị ấy không dậy nữa.

Tôi nhớ cảm giác nó ở đây

và cứ mong nó sẽ bước qua cánh cửa kia lần nữa.

Nhưng sẽ chẳng có chuyện đó.

Khi chúng tôi nghĩ về gia đình và những lúc vui,

cứ như thể có một ranh giới vậy.

Trước Crystal và sau Crystal.

Nó là niềm vui, niềm tự hào của tôi. Tôi muốn một đứa con gái lắm.

Tôi đã có ba đứa con trai.

Nên đến đứa thứ tư thì kiểu như: "Tuyệt quá, mình có con gái rồi".

Nó là ánh dương của tôi. Nó là sự sống của tôi. Là cả sự sống của tôi. Ừ.

Nó luôn thử mọi trò.

Nó mê độ cao, mê tàu lượn, và nó may mắn trong sòng bạc lắm luôn.

Nó từng bước tới một cái máy, nhét tờ năm đô vào và kiếm được 38.000 đô.

Và nó bắt đầu kinh doanh máy sưởi - điều hòa không khí cùng chồng.

Chúng ăn nên làm ra lắm.

Nhưng rồi chồng nó lại chứng nào tật nấy, chơi ma túy, bạo hành.

Thế là Crystal bỏ nó và quay về ở với chúng tôi.

Ừ.

Quá nhiều kỷ niệm. Chúa ơi, chỉ là quá nhiều kỷ niệm.

Cũng nhiều kỷ niệm đẹp lắm, nhưng cái đêm đó, chỉ cần đúng một đêm đó thôi.

SỞ CẢNH SÁT RIVERSIDE ĐỒN MAGNOLIA

Ừ, hắn cũng có hình xăm đó ở cổ.

Chúng tôi đặt một tấm ảnh thần chết trên bàn

của người nhận vụ tiếp. Nên, kiểu, thần chết sẽ luôn đợi

và khi bạn đứng đầu sổ, vụ án đó sẽ do bạn nhận.

Và bạn không hề biết bạn sẽ bắt được vụ nào, và lần đó tới lượt tôi.

Chúng tôi được báo có vụ nổ súng ở đầu Tây thành phố,

tôi mặc đồ, hôn tạm biệt vợ rồi lái xe tới và đầu liền suy nghĩ.

Vụ án mạng đầu tiên tôi nhận là một vụ nổ súng băng đảng. Mấy vụ đó luôn cực khó.

Không may là vụ đó giờ vẫn chưa phá được.

Ngoài kia vẫn còn một kẻ đã thoát được tội ác tày trời và tôi vẫn nghĩ về nó.

Vụ án thứ hai tôi nhận là vụ án Crystal Theobald.

Ý là, tôi chả thể để sổng hai vụ. Chả thể để vậy. Nhưng nó khởi đầu khá vất vả.

Họ tìm thấy nhiều vỏ đạn ở hiện trường, ngay chỗ giao giữa Greenpoint và Geranium.

Họ tìm thấy một chiếc giày có liên quan sao đó nên họ đã chỉ nó cho chúng tôi.

Tôi đã được cho xem nơi có các vật chứng, ảnh, số liệu đo đạc chứng cứ và băng hình.

Đầu tôi bị ngợp, là lính mới trong đơn vị nữa.

Cảm giác gần như bị quá tải vậy.

Sở Cảnh sát Riverside.

Họ lấy lời khai nhân chứng. Đi từng nhà. Chúng tôi làm việc gọi là rà soát.

- Cô không nghe tiếng súng? - Tối nay tụi tôi ở trong nhà.

- Anh không thấy hay nghe gì? - Tôi đâu ở đây.

- Không, tôi đang ngủ. - Anh ngủ à?

Để xem có ai đã nghe thấy hoặc chứng kiến vụ việc không.

Anh không nghe tiếng súng à?

Vâng. Vợ tôi thì, ừm, kể là cô ấy nghe thấy vài tiếng súng nổ, vâng.

Có thấy gì không?

Có vài thám tử đã tới bệnh viện. Họ đã tìm cách hỏi chuyện gia đình

nhưng họ tỏ ra khá bất hợp tác với các thám tử.

Tôi không ưa họ. Tôi không…

Tôi chẳng ưa họ chút nào và… bạn biết đấy, nên là…

Bà ấy không tin tưởng tôi cho lắm. Bà ấy không biết tôi là ai mà, và…

Dù có gặp chuyện tôi cũng không gọi cảnh sát giúp.

Không hề. Tôi đâu có gọi báo cảnh sát.

Họ hỏi dồn gia đình tôi như thể chúng tôi là thủ phạm vậy.

Dọa, nạt con tôi: "Tôi nhốt mấy cậu đấy.

Hiểu không, nếu chúng tôi nghe được là…" Ừm, việc đó làm tôi rất bực.

Họ còng tôi rồi tống lên ghế sau xe cảnh sát và tra khảo tôi hàng giờ.

Tôi không hiểu, không hiểu nổi.

Tôi gọi mấy thám tử ra và bảo họ là:

"Nhà tôi không liên quan gì vụ này đâu".

Tôi muốn họ rõ tôi đang cố hết sức để giúp họ. Mục đích chỉ có vậy.

Dù họ làm gì, nếu không liên quan tới vụ án của tôi, tôi kệ.

Tôi ở đây chỉ để cố phá vụ án mạng này cho gia đình họ

và tóm kẻ đã sát hại Crystal thôi.

Bấy giờ thì, bạn biết đấy, chúng tôi có cởi mở hơn một chút, nhưng…

Ừm, xung quanh đang có nhiều tin đồn về việc có lẽ đã xảy ra.

Theo bà cái gì…?

Tôi đang nghĩ là có rất nhiều vụ lùm xùm băng đảng với cái đám… 5150.

Khu này gọi là West End.

Cái đường kiểu nhánh này là nơi đã diễn ra vụ nổ súng,

mà nơi 5150 chiếm địa bàn có nhiều vụ hơn.

Nhưng còn có nhiều băng khác, da Đen, gốc Tây Ban Nha, đều tranh địa bàn đó,

tức ở đó có chiến tranh địa bàn và đối đầu nhau. Có xung đột.

Các băng da Đen và La-tinh đối địch dính líu tới nạn buôn bán ma túy…

Băng 5150 đại khái là thu hút sự chú ý của chúng tôi ở Riverside vào khoảng năm 2003.

Họ đã thực hiện một số vụ việc nhằm thể hiện mình

là một băng đảng đặc biệt hung hãn và không ngại chạm trán,

dần tiến tới tấn công, xả súng và rốt cuộc là sát hại ba người

ở phạm vi thành phố suốt hai năm rưỡi tới ba năm.

Họ nổi lên cực nhanh.

Ta đang ở Riverside.

Nơi xảy ra đủ các vụ nổ súng và đêm nào cũng có người bị đâm, bị cướp.

Vừa nghe tới cái tên 5150 là, kiểu, người ta sợ liền.

Ừm, họ gọi chúng tôi là lũ sát nhân, lũ giết người.

Tôi chưa từng nghĩ là, bạn biết đấy, xã hội lại nhìn nhận chúng tôi như thế.

Hồi đầu, Riverside kiểu như là khu vực "cửa sau" của LA.

Những ai không đủ tiền trang trải ở LA hay ở Quận Cam,

họ sẽ tìm tới Riverside. Tức theo tôi là rất nhiều người nghèo.

Chắc chúng tôi thậm chí chưa từng tới biển hay Disneyland.

Chưa từng tới nơi như thế.

Chúng tôi chưa từng trải nghiệm gì ngoài khu đó.

Nên đã nghĩ cuộc sống chỉ có vậy.

Băng 5150 thật ra chỉ có tôi và anh em họ hoặc người trong nhà trông chừng lẫn nhau.

Mục đích chỉ có thế. Một gia đình. Vậy thôi.

Chúng tôi ở dọc đây cả này. Không có biến cố gì mấy.

Ừm, chúng tôi đều chưa tới 18.

Bạn biết đấy, hồi chúng tôi còn bé, ai cũng nhắm vào chúng tôi.

Bà mô tả đầy đủ cho tôi về kẻ…

Hắn trẻ lắm. Hắn chỉ là thằng nhóc thôi.

- Nhưng tôi mà gặp hắn là sẽ nhận ra hắn. - Vâng.

Rồi họ tiếp tục thẩm vấn tôi và cho tôi xem các tấm ảnh chụp.

Tập ảnh gáy đóng này có hình mọi thành viên băng đảng

nên nó, kiểu, giúp tôi theo dõi những kẻ đó.

Tôi còn nhớ Belinda nói với tôi là kẻ đã nổ súng còn rất trẻ,

gốc Tây Ban Nha, trông gần như dân da trắng, mặt trẻ măng.

Nếu thấy mặt, chắc chắn bà ấy sẽ nhận diện được hắn. Chả khó khăn gì.

Đây là bản phác họa đã được vẽ ra dựa theo thông tin mà Belinda cung cấp.

Tôi đã tìm trong các tập niên giám, niên san,

tìm trong số những kẻ là thành viên băng đảng, có ảnh chụp sẵn để tôi xem.

Rồi tôi bảo Belinda: "Tôi có mấy tấm hình muốn bà xem".

Bà ấy xem qua các tấm hình. Rồi xem tới ảnh một cậu thiếu niên.

Và bà ấy dừng lại

và bảo: "Hắn đó".

Một ngày nọ, thám tử Wheeler gọi tới, bảo tôi là

họ tìm được một kẻ mà họ nghĩ là có thể có liên quan

và hỏi họ chở tôi tới đó nhìn mặt hắn được không.

Bà ấy đã nhận diện cậu ta. "Hắn đó. Chính hắn".

Cậu ổn không, nhóc?

Chúng tôi hỏi dồn cậu ta, hỏi là đã ở đâu

và cậu ta đã cung cấp chứng cứ ngoại phạm là cậu ta đã ở đâu và ở với ai.

Cháu không có ở đó.

Kommentit

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left