200 ensimmäistä riviä.
Con người ai cũng phải chết.
Thực ra, tôi có thể bắt đầu lại được không?
Con người đáng phải chết. Tôi sẽ chết vì tuổi già.
Lẽ ra là thế.
Mitchell bước xuống đồi trong ánh nắng chiều, tay cầm súng
Không hề run rẩy vì lạnh, cô độc hay sợ hãi.
Cậu ấy không nghĩ rằng cái chết sẽ mình cưới với mình.
Cái chết luôn luôn là điều chắc chắn, cú dứt điểm tất cả chúng ta biết là sẽ đến.
Nhưng không phải với Mitchell.
Đối với ma cà rồng, chết không phải là hết...
mà là sự bắt đầu.
Rồi chúng ta ở đây.
Bị bỏ qua và quên lãng.
Không tự nhiên và siêu nhiên.
Xem điệu vũ từ băng ghế dự bị.
Ít nhất tôi đã được bao quanh bởi bạn bè và gia đình.
Tại sao không có ai nhìn tôi?
Ít nhất tôi cũng được chút ít.
Bạn biết điều tồi tệ nhất khi là một hồn ma là gì không? Sự cô đơn.
Bạn sẽ đánh đổi bất cứ điều gì để lấy...
một chút an ủi,
cái cảm giác da thịt chạm vào nhau và nói "Không sao đâu, có tôi đây".
Đó là một sự thèm khát.
Bản năng cơ bản nhất.
Bạn thậm chí có thể kéo những người khác vào thế giới của cái chết.
Thậm chí nếu điều đó có nghĩa là biến họ thành quái vật.
Rồi ta có những người như George.
Những kẻ nên chết đi.
Toàn thân đầy máu me và thương tích, họ bình thản bước ra khỏi một tai nạn xe lửa.
Nhưng cái giá là gì?
Những vết sẹo.
Sự chuyển hóa.
Giờ họ cũng là quá vật...
loạn trí,
sinh vật của những cơn ác mộng.
Con sói xám xấu xa.
Vậy...
chúng tôi còn gì để mong đợi nhỉ, chúng tôi những người tị nạn...
những món hàng không giá trị bị thần chết bỏ đi?
Tôi đùa thôi. Đặt chúng lại bồn rửa đi.
Tôi sẽ đặt chúng về bồn rửa.
Có lẽ, nếu chúng ta vẫn xứng với một thứ như sự thương xót...
Tôi cần phải làm thế.
Chúng ta sẽ tìm thấy nhau.
- Xin chào! - 12-inch Mess of Meats.
- Oh, cảm ơn. - Tuyệt.
Cứ giữ lấy tiền thừa.
Vậy, anh làm nghề giao bánh pizzas bao lâu rồi?
Vài tháng.
Anh biết đi xe máy từ trước hay họ dạy cho anh?
Họ dạy chúng tôi. Chúng tôi đã phải chạy quanh bãi đậu xe.
Cá là anh ghét pizza. Khi về đến nhà, bạn gái anh như kiểu,
"Anh muốn uống trà với gì?" Rồi anh như kiểu "Không phải pizza!"
Tôi sống với bố tôi.
Điên thật. Hẹn gặp lại!
- Anh ta có thể nhìn thấy tôi. - Anh ta có thể nhìn thấy cô.
Giờ nó xảy ra mọi lúc luôn. Không chỉ với những người như các cậu.
mà cả với những người bình thường. Tôi vừa ra bỏ rác
và một chiếc xe tải chạy qua rồi anh chàng tài xế hét lên "Slag!"
Vậy ai muốn uống trà nào?
- Cái gì? - Cô cứ pha trà suốt.
Làm gì còn chỗ nào không có trà với caffee.
Tôi định tự đi pha trà nhưng không thể!
Không có cốc, không có trà! Pha hết luôn rồi.
Và thậm chí cô còn không thể uống!
Cô không uống nhưng mà cô cứ đi pha.
Oh, oh, oh, lạy Chúa, nó làm tôi phát điên!
Ồ, tôi thích thói quen của mình, nó làm tôi cảm thấy bình thường.
Cô là một hồn ma!
Phải, được rồi. Cậu ăn xong chưa?
- Đi nào. - Oh, hai người ra ngoài hả?
Ừ, chúng tôi đi làm, với lại cậu ta đến tháng rồi.
Oh, phải. Tuyệt vời. Nói cho cậu biết, tôi không nhớ cái vụ đó đâu.
Thường phải nằm cuộn tròn trên ghế sofa, với một chai nước nóng,
Xem kiêu hãnh và định kiến. Ai mà nói động cái gì là tôi lại muốn cắn đầu họ ra.
Chúa ơi, tôi cho rằng trong trường hợp của cậu
đó cũng là một khả năng đấy, phải không, cái phần cắn ấy?
- Gặp cô sau. - OK.
Hẹn gặp sau, các cậu.
Cậu biết không, cậu nên vui mừng cho cô ấy.
Giờ người khác có thể nhìn thấy cô ấy. Bước tiếp theo để rời khỏi căn nhà.
Những người khác khi họ chuyển đến nơi ở mới họ gặp những vết ẩm mốc, họ gặp mối.
Tại sao chúng ta lại gặp Caspar con ma thân thiện chứ hả?
Đã nói nhiều lần rồi.
Phải có một cái gì đó chưa được giải quyết về cái chết của cô ấy.
- Nó giữ cô ấy ở lại. - Thật không công bằng...
Chính xác. Bất cứ chuyện gì xảy ra với cổ, đều không công bằng.
Không, không công bằng là cô ấy ở lại đây.
Mấy cái đồ cần phải rửa cô ấy tạo ra...
Vậy cậu định làm gì?
Oh, làm việc chừng một tiếng đồng hồ,
rồi... nói có tình huống khẩn cấp ở nhà
và lỉnh xuống phòng cách ly trước khi trăng lên.
Giỏi. Sáng mai tôi sẽ đến mở cửa cho cậu ra.
Mitchell.
Mitchell.
Lạy Chúa, Mitchell, làm thế nào cậu tìm được đường đi ở trong này thế hả.
Tôi đi theo mấy biển hiệu để đến khu điều trị tăng cường
- vậy mà cuối cùng lại trở lại ngay chỗ bắt đầu. - Anh đang làm gì ở đây, Seth?
Herrick cho rằng "tuyển dụng" cần phải có chiến thuật hơn.
Những người có tiền và ảnh hưởng.
Không cần thêm đám lang thang hay mấy kẻ ngủ quên trên xe bus đêm nữa.
Cậu làm đúng với trường hợp Lauren đấy.
Ít nhất là cô ấy rất bắt mắt.
Sinh vật này, tôi nghĩ rằng hắn có ghế trong hội đồng hay cái gì đó...
- Để ông ta yên. - Cái gì, cậu có muốn chia không?
Không, tôi đã...
Tôi đã thôi rồi.
Phải...
Chúng ta đã có cuộc trò chuyện này rồi, Mitchell.
Dù sao thì hắn ta nhóm máu nào thế?
A+
Một chút Jacob's Creeky cho tôi, cậu thì sao.
Tranh xa cái giường ra, Seth.
Còn nhớ nhóc sinh viên đó không?
Khi nào nhỉ... '58, '59?
Hay là hôm cậu cùng với Herrick và cô gái ở trong khách sạn?
Hay cặp đôi trong công viên?
Cậu không thể dừng lại, Mitchell.
Chúng ta là thế.
Giờ thì đến đây nào.
Nếm thử một chút.
Một ngụm.
- Tôi nói để ông ta yên. - Không thì sao?
Nhìn cậu xem, lần cuối cậu ăn là khi nào?
Cậu đang run rẩy, đổ mồ hôi.
Vào vị trí đi
canh cửa cho tôi.
Tôi có việc phải làm.
Tôi không quan tâm nếu thằng nhóc bảnh nhất trường đột nhiên trở thành bạn thân thiết của anh, Seth.
Nói với Herrick bệnh viện là vượt quá giới hạn.
Một lời cảnh báo.
Gửi đến một người bạn.
Không có bọn tôi sẽ lạnh lắm đấy.
Tôi thích nó, nhưng tôi chỉ nghĩ rằng, nếu tôi không đi ngay bây giờ...
Bởi vì bạn bè của tôi, họ đã kết hôn hoặc họ đã có trẻ em,
và họ đơn giản là cứ ở đó, thật đấy.
- Cô ấy là ai? - Lauren. Làm việc bên A&E.
Cô ấy chết khi nào?
Một vài tháng trước khi cô bắt đầu.
Cô ấy thật xinh đẹp.
Oh. Họ đang làm một đài tưởng niệm. Trồng một cái cây.
- Này, George. - Chào, Mitchell.
- Ừ, chào. - Không phải cậu nên đi rồi sao?
Chết tiệt! Tôi có... Tôi cần phải đi...
- Ngay lập tức. - Tôi được nghỉ trong mười phút.
- Vậy, gặp cô sau nhé. - Còn nhiều thời gian lắm anh bạn.
Xin chào? Các ông đang làm gì vậy?
Đây sẽ là văn phòng tạm khi họ bắt đầu xây dựng khu nhà chính.
Nhìn nơi này xem, đồ nội thật bị đập hết,
dấu vết trên các bức tường...
Họ tiếp tục giữ bệnh nhân tâm thần trong này hay sao thế không biết?
Ồ, không.
Em cảm thấy cô đơn, anh biết ý em là sao không, Mitchell?
Mitchell?
Anh có sao không? Tay của anh đang run kìa.
Oh. Phải, anh... bỏ hút thuốc vài tuần trước.
vậy anh có đang gặp gỡ ai không hay...
OK, đó là em đang cố thử mấy cách tinh vi trên Marie Claire,
nhưng hóa ra lại thành Special Needs, phải không?
Ôi, Chúa ơi, em đúng là ngu ngốc. Em không được phép gần người ta mới phải.
Không sao, không sao đâu.
Để trả lời cho câu hỏi đó, không.
Những mối quan hệ của anh luôn theo một mô hình tương tự. Họ ra đi rất nhanh chóng,
họ... cảm thấy kết thúc không... tốt.
Và phải thay đổi.
Anh không thể cứ tiếp tục làm tổn thương người khác. Anh chỉ muốn một cái gì đó tốt và bình thường.
Nhưng có những người nói rằng anh không thể làm điều đó.
- Ai nói như vậy? - Em chờ anh chút được không?
Phòng cách ly, nó đầy người rồi.
Chúng ta cần phải đến nơi nào đó ngay lập tức.
- Tôi còn 40 phút trước khi biến đổi! - OK, đi nào.
Ở đây được rồi, đây được rồi.
Cái gì, ở đây? Tôi không thể đỗ ở đây, George!
- Dừng xe! - Tôi không thể.
Đây là...
- George, George, chờ đã. - Cái gì?
Cậu không còn thời gian để tìm nơi nào đó đâu.
Cậu không thể cứ chạy vào rừng. Cậu sẽ giết ai đó mất.
- Tôi có thể làm gì khác chứ? - Hãy trở về ngôi nhà.
Tôi không làm điều này trong nhà đâu!
Vì Chúa, cậu không thể cứ giữ nó biệt lập. Chuyện phải đến sẽ đến thôi.
Đây là một phần của cậu! George, ở nhà an toàn hơn.
Chúng ta có thể kiềm chế cậu! George!
Hi, mọi người thế nào?
Oh, oh, oh...
Oh, oh...
Xin lỗi, xin lỗi...
Xin chào, anh bạn.
Cậu đang chạy trốn cái gì vậy?
Không, không, không, đừng khởi động máy.
Không, cậu đúng.
- Về nhà thôi nào. - Cái gì?
Thì như cậu nói, ở đó an toàn hơn.
Vậy đi được chưa?
Ngay bây giờ.
Được rồi, George? Chuyện gì vậy? Tôi tưởng đến kỳ của cậu rồi chứ.
- Đúng thế. Cậu ta sẽ làm thế ở đây. - Tôi vừa mới hút bụi xong!
George, cậu cần những gì?
Đóng rèm cửa để nó không nhìn thấy cửa sổ.
No comments yet. Be the first to leave one.