Dig Deeper: Das Verschwinden von Birgit Meier
200 ensimmäistä riviä.
Vụ thứ hai ở Lüneburg xoay quanh số phận một phụ nữ
đã mất tích từ ngày 14 tháng Tám.
Cô ấy là Birgit Meier, cao 1,65 mét.
Cô ấy gầy, tóc vàng và mắt màu xanh xám.
Khi một gia đình trải qua một tội ác khủng khiếp,
thế giới của họ sụp đổ.
Mọi thứ không còn như trước nữa, và họ sẽ không bao giờ như trước nữa.
Việc người con gái, người mẹ, người em của chúng tôi bị mất tích
tác động sâu sắc lên tất cả.
Tất nhiên, đôi khi tôi xua đi những suy nghĩ về chuyện có thể đã xảy ra.
Tôi nghĩ: "Mình có muốn biết không?
Mình có cần biết không?"
Trong lúc đọc hồ sơ, tôi nhận ra một điều
là tôi phải làm gì đó.
Vì đột nhiên tôi nhận ra có những bước nhất định đã được thực hiện theo cách
không hợp lý về mặt pháp y.
Có những điều khó tin đến mức ta nghĩ: "Chúa ơi.
Mình có bỏ qua gì không? Chuyện gì đây?"
Và rất nhiều điều cần giải thích thêm.
Phải nói rằng, đó là sự thật cay đắng
mà về sau nhìn lại, càng khó chấp nhận hơn với gia đình, nhỉ?
Ý tôi là, từ năm 1989 đến 2017,
chúng tôi không biết đã có chuyện gì hay Birgit ở đâu.
Lẽ ra có thể tránh được điều đó nếu mọi thứ được làm đúng.
Nhưng không có lúc nào chúng tôi bỏ cuộc.
LOẠT PHIM TÀI LIỆU NETFLIX
Thứ Hai, ngày 14 tháng Tám năm 1989,
khoảng mười giờ tối là lần cuối cùng tôi nói chuyện với mẹ.
Lần cuối cùng.
Birgit và tôi đã hẹn gặp nhau vào khoảng,
sáu giờ chiều gì đó.
Chúng tôi muốn bàn
cách thu xếp cuộc ly hôn sắp tới
và chia tài sản.
Bố mẹ tôi hẹn gặp nhau để nói chuyện,
và sau đó tôi muốn gọi cho mẹ nói chuyện.
Cuộc gọi có vẻ hoàn toàn bình thường với tôi.
Tôi không để ý có điều gì bất thường.
Mặc dù phải thừa nhận rằng, do sang chấn tâm lý,
tôi chỉ nhớ mang máng về cuộc nói chuyện.
Điều chủ yếu tôi nhớ là câu hỏi cuối về việc mẹ muốn làm gì tiếp theo.
Mẹ nói mẹ đang mặc đồ ngủ và sắp đi ngủ.
Mẹ cũng nói là điều đầu tiên mẹ muốn làm ngày hôm sau
là gọi cho tôi.
Tôi hình dung chúng tôi sẽ ngồi đây,
chỗ ta đang ngồi bây giờ.
Chúng tôi đã ngồi đây.
Lúc đó tôi có uống nước không, tôi không nhớ.
Cuộc gặp kéo dài khoảng 20 phút.
Tôi đi, về căn hộ của mình,
rồi sau đó đi ngủ.
Tôi ngủ được một lúc
cho đến đúng nửa đêm…
Tôi hoàn toàn chắc chắn về thời gian vì tôi có đồng hồ điện tử,
và nó chỉ "00:00"
khi tôi giật mình tỉnh giấc.
Cứ như có một quả bom vừa phát nổ ngay cạnh tôi.
Tôi lập tức nghĩ: "Có chuyện gì không ổn à?"
Tất nhiên, tôi tìm cách gọi cho mẹ vào sáng sớm hôm sau.
Dù đổ chuông, nhưng không ai nhấc máy.
Không hề giống mẹ chút nào. Mẹ đáng tin cậy như đồng hồ vậy.
Tôi lên taxi đến Brietlingen.
Ngổn ngang suy nghĩ, không hề tốt đẹp.
Tôi đến nhà. Tôi luống cuống và run rẩy.
Tôi vẫn bấm chuông như bình thường.
Nhưng tôi thấy có một tấm rèm
mà mẹ thường mở ra sau khi thức dậy buổi sáng.
Hôm đó nó đóng chặt.
Tôi đi vòng quanh nhà và qua cửa sổ, tôi thấy một con mèo
đang nhìn con mèo khác, bất thường.
Như mẹ và tôi, chúng như hình với bóng.
Candy và Kimby, chúng không bao giờ tách rời nhau.
Dần dần, tôi bước vào nhà
và lên tiếng gọi mẹ.
Tôi lục tung…
Tôi lục tung ngôi nhà lên.
Dĩ nhiên cứ mỗi khi mở một cánh cửa, tôi lại sợ
sẽ thấy mẹ trong tình cảnh kinh khủng.
May thay, điều đó không xảy ra, nhưng thế nghĩa là sao?
Cứ như có gì đó không ổn.
Buổi sáng, Yasmine gọi cho tôi và nói:
"Bố biết mẹ ở đâu không? Con không liên lạc được với mẹ".
Tôi đáp: "Bố không biết mẹ ở đâu.
Hôm nay mẹ muốn đến Bad Segeberg, đó là tên thành phố,
để đến một hiệu nội thất. Bố chỉ biết có thế".
Tôi có thể nối máy cho bạn. Xin hãy giữ máy nhé?
Thư ký của tôi nói: "Cháu gái ông gọi".
Rồi tôi nhấc máy, đó là Yasmine,
con bé nói: "Mẹ mất tích".
Nó không đến Bad Segeberg vì xe vẫn để ở đây.
Xe vẫn ở nhà khiến tôi rất nghi ngờ.
Đó là lúc tôi gọi cho đội điều tra tội phạm ở Lüneburg.
"Ông Rollert, ông có biết tin em gái tôi mất tích không?"
"Vâng, tôi có biết".
Thế là tôi nói: "Tôi có một yêu cầu.
Hãy coi ngôi nhà mà em gái tôi mất tích…
Hãy coi ngôi nhà đó là hiện trường vụ án.
NGÀY 15 THÁNG TÁM NĂM 1989
Sau sự biến mất của bà Meier,
anh Döhnert đẫy đà và tôi đây cố làm cho ra nhẽ vấn đề.
Đầu tiên, chúng tôi đến thăm ngôi nhà ở Brietlingen
để xác định xem
có thể tìm được manh mối nào giải thích sự biến mất của bà ấy không.
Tôi nghĩ bạn có thể cho rằng, nếu bạn nhìn thấy ngôi nhà ở thời điểm đó,
rằng chủ nhà không phải người ăn xin trên phố.
Không có dấu hiệu bạo lực nào.
Không hề.
Không có vật lộn, không có vết máu, không có dấu hiệu đánh nhau.
Đó là ngôi nhà trống trải bình thường.
Tôi vẫn nhớ một…
dấu chân…
trên cỏ ướt.
Nhưng chúng tôi không lý giải được.
Tôi không biết gì thêm… Tôi nghĩ nó dẫn đến ngôi nhà.
Ta cố lần theo mọi manh mối
để làm sáng tỏ vấn đề.
Khi một người lớn mất tích, có bốn…
nguyên nhân hay động cơ.
Đầu tiên là: "Mình đi mua bao thuốc lá",
thế rồi bạn đời của mình đi mất cho đến 30 năm sau hay mãi mãi.
Chúng tôi gọi đó là "từ bỏ".
Thứ hai là tai nạn, thứ ba là tự tử, và thứ tư là tội ác.
Khi tôi đến,
có một hộp tiền màu xanh lá, lúc đó đã mở,
và có vài bức ảnh đen trắng thời xưa trong đó.
Có tàn thuốc lá trên đó
cứ như nó được dùng tạm làm gạt tàn.
Đến hôm nay, tôi vẫn nhớ nhìn thấy thứ đó trên bàn ngủ.
Nhưng theo như báo cáo và hồ sơ của cảnh sát,
lẽ ra nó ở dưới đất.
Tôi cũng nhớ có một cái chai
nhưng không nhớ có gì trong đó, kèm theo hai ly sâm-panh.
Một cái có dấu son môi.
Điều này cho thấy mẹ có khách.
Tôi vừa nói chuyện với bố.
Tôi chỉ biết có thế.
Vậy đã có ai ở đó? Ai lẽ ra nên ở đó?
Tôi nghĩ có khi gọi cho một nhà ngoại cảm
để kể lại chính xác sự việc còn tốt hơn.
Nhưng chúng tôi phải
bám sát theo sự thật,
theo những thứ để thanh tra có thể điều tra.
Vụ án của em gái tôi nằm trong khu vực Lüneburg,
và Lüneburg thì cách Hamburg 60 cây số về phía Tây Nam.
Không xa nhau là mấy.
Mùa hè năm 1989, tôi là giám đốc Cảnh sát Hình sự Bang ở Hamburg
và trưởng phòng điều tra hình sự,
và khi em gái tôi mất tích, mẹ tôi nhờ: "Con làm gì được không?"
Và tôi luôn nói: "Chà…
về cơ bản là không được vì con không phụ trách vụ án đó".
"Làm gì đó" tức là "Con là trưởng phòng điều tra hình sự Hamburg".
Theo lẽ thường, người ta nghĩ vì tôi trong ngành,
tôi phải biết điều tra đến đâu,
đang có những lựa chọn nào và đại loại thế,
nhưng mỗi bang có phòng cảnh sát riêng.
Họ điều tra vụ án ở Lüneburg với sự trung thành và tin tưởng.
Không có lý do nào để cho rằng họ sẽ không làm đúng phận sự.
"Lễ Đức Mẹ Lên Trời, ngày 15 tháng Tám năm 1989.
Đi xe đạp đến công viên Niendorf cùng Claudi.
Mua kem ở hàng Correl.
Ngồi trên ghế dài.
Cô Birgit mất tích.
Bố ở Lüneburg.
Tìm kiếm bằng chó và trực thăng.
Yasmine ngủ ở nhà chú Harald.
Ingrid và tôi đi đón bà nội. Bà đang cực kỳ quẫn trí".
Rồi tôi viết: "Birgit sắp đến với bà",
rồi chấm, chấm, chấm.
Bà tôi, trong lúc cực kỳ sốc, có lẽ đã nói: "Nó sắp đến".
"Sắp đến nhà tôi. Nó chưa đi đâu".
Tôi vẫn còn nhớ. Chúng tôi ngồi nhìn về phía sân bay
chỗ nhìn thấy máy bay.
Chúng tôi nhìn và nghĩ: "Cô Birgit ở đâu nhỉ?"
Không phải cô ở trên máy bay, mà là cô đang ở đâu?
Cô đã làm gì? Cô đã đi đâu?
Có những thống kê,
từ Phòng Cảnh sát Hình sự Liên bang,
về người mất tích
không bao giờ xuất hiện trở lại nữa.
Không nhất thiết là những vụ án liên quan đến tội phạm bạo lực.
Nhiều người biến mất và không muốn ai biết họ đi đâu.
Tất nhiên, để loại trừ mọi khả năng và lần theo mọi manh mối,
và với sự giúp đỡ của gia đình,
chúng tôi tìm dấu vết của Birgit ở Mexico vì nó có bạn ở Mexico City.
Không thu về manh mối gì củng cố phương án đầu tiên.
Cái kiểu…
"Chào, tôi bắt đầu cuộc sống mới ở nơi khác đây".
Hoàn toàn vô căn cứ.
Tôi nghĩ không thể có chuyện
cô ấy đến Mexico.
Cô ấy là người tử tế đến nỗi
khó mà tính đến chuyện như thế được.
Không phải vì lũ mèo. Tất nhiên, cô ấy cũng yêu chúng.
Nhưng cô ấy sẽ không bao giờ làm thế vì lo cho Yasmine.
Không bao giờ.
Người ta bảo…
hãy đợi đến khi đồng ngô thu hoạch xong
vì tôi cứ hỏi mãi về cuộc điều tra.
Có dấu hiệu rõ ràng cho thấy ông ấy nghĩ em gái tôi đã tự tử.
Tôi không thể hình dung chuyện con gái tôi tự làm hại mình
No comments yet. Be the first to leave one.