最佳福星
200 ensimmäistä riviä.
Sếp.
Ngồi xuống đi.
Các anh được yêu cầu tham dự cuộc họp này
để thảo luận một vấn đề quan trọng.
Nội gián số một của chúng ta, anh Thẩm Thăng Y,
đã hy sinh.
Nhưng anh ấy đã để lại một manh mối quan trọng.
Là cái hộp đen này.
Trong này có một cuộn phim.
Giờ sẽ chiếu lên.
Gã người Mỹ này là Cá Đút Lưỡi,
kẻ môi giới trứ danh cho tội phạm quốc tế.
Gã người Nhật này là Yukio Fushime, lính Hồng quân.
Đây là thủ hạ của hắn, Toyota. Không rõ lai lịch.
Họ gặp nhau để tiến hành một phi vụ.
Hồng quân mua vũ khí từ các phần tử cách mạng Palestine
thông qua kẻ môi giới.
Thanh toán ở Hồng Kông, hàng được chuyển ra nước ngoài.
Hồng Kông hiện là nơi mậu dịch tự do, thả nổi tỷ giá.
Trả tiền ở đây không phạm pháp.
Chúng ta không có quyền bắt họ.
Nhưng Interpol muốn chúng ta chặn đứng phi vụ này.
Ý các anh sao?
Sếp.
Nói đi, Reagan.
Tôi muốn ghé 7-Eleven mua đồ ăn vì tôi đói quá.
Không được, không có gì khẩn cấp bằng vụ này.
Trước khi tìm ra giải pháp, không ai được rời khỏi đây.
Chúng ta cứ cướp hết tiền đi, xem chúng tiến hành kiểu gì.
Đồ ngốc. Cảnh sát làm sao có thể ăn trộm tiền?
Cảnh sát sao có thể phạm pháp?
Chỉ làm phí tiền của người nộp thuế.
Có thế thôi. Giải tán.
Mở đèn.
- Ở lại đi. Tôi muốn nói chuyện với anh. - Vâng, thưa sếp.
Anh nghĩ giống tôi đấy.
Ta nên cử ai đi trộm tiền đây?
Anh nói cảnh sát không nên phạm pháp mà.
- Nên nhờ ai đó không phải cảnh sát đi đi. - Đúng.
Vụ trước anh có người như vậy mà.
Cứ tìm tên mập đó là được.
- Anh nói cậu Liêm à? - Vâng.
Chào sếp.
Anh Liêm!
Ngồi đi sếp.
- Khỏe không? - Để tôi nói rõ.
Khỏi cần dông dài.
Vương Hoa tóm tắt nhiệm vụ cho tôi rồi.
Bọn tôi cũng đã đồng ý tỷ lệ giảm giá. Chỉ còn một câu hỏi thôi.
Là câu hỏi gì?
Tôi không muốn tiến hành kín đáo. Tôi muốn như cảnh sát đàng hoàng.
Thế thì dễ thôi. Tôi đã xem anh là cảnh sát rồi.
Tôi muốn có thẻ cảnh sát, súng, ghế của ông và ai cũng gọi tôi là "sếp".
Được.
Thẻ cảnh sát, súng lục.
Sếp.
Nếu đồng phục của tôi hợp với anh, anh lấy nó cũng được.
Tào Cảnh ty, ông bị gì vậy?
Nghe nói ông tìm người ngoài làm nhiệm vụ.
Chúng ta không làm được à?
- Hiểu lầm thôi. - Hiểu lầm?
- Phải, một sự hiểu lầm. - Hiểu lầm ư?
Đúng vậy. Hiểu làm thật mà.
Văn Tư?
Anh Liêm.
- Văn Tư. - Anh Liêm.
Anh gầy đi rồi này.
- Em đã thẩm mỹ à? - Một ít, từ lúc rời cô nhi viện.
Lúc đó em làm ở Trung Hoàn.
Thấy cô nào cũng xinh đẹp, thân hình hấp dẫn.
Em thấy rất mặc cảm khi so với họ.
Có gì to tát đâu.
Nó còn tệ hơn chết, nên em đã lựa chọn.
Em đã dành ba tháng lương làm phẫu thuật thẩm mỹ
để lấy lại tự tôn phụ nữ.
Giờ em tự tin tiếp cận đàn ông
và họ sẽ thấy được tiếp đón nồng hậu nhất.
Sau rất nhiều ca phẫu thuật,
em đã thành người khác rồi.
Em không quan tâm. Em rất hạnh phúc.
Anh thì sao?
Rời cô nhi viện, anh cứ như cừu non. Quá rụt rè và ngu ngốc.
Anh bị lừa suốt.
Tất cả tuổi trẻ, đam mê, tiền bạc, mối tình với các cô gái đều biến mất,
chỉ trừ trinh tiết.
Có cho cũng không ai muốn lấy.
May mà gặp được La Hán Quả và Sandy,
anh mới có chút hy vọng.
Họ phá trinh anh?
Không phải, họ dạy anh cướp bóc và làm chuyện xấu.
Có tiền thì mua súng cướp nhà băng, nữ trang, chỗ ký gửi an toàn.
Giờ họ gọi anh là Cừu Đực, không phải Cừu Non.
Anh không sợ bị bắt à?
Không, anh không sợ.
Anh được cảnh sát giúp rồi.
Em hỏi Tào Cảnh ty đi.
Đừng hỏi tôi cái gì hết.
Chúng ta không cùng suy nghĩ mà.
Tôi nên về nhà thay đồ thì hơn.
Để hai người một mình.
Bậy bạ đang là mốt đó mà.
Không được đâu anh.
Em kết hôn rồi.
Đúng rồi. Cô nam quả nữ ở với nhau không được hay lắm.
Ta tìm nơi đông hơn đi.
- Phải đấy. Mình xuống nhà ăn đi. - Được.
- Bia. - Coca chanh, trà sữa của ai?
Ai kêu hai ly này hả?
Tôi.
- Để anh. - Thôi khỏi.
Để anh.
Nữ cảnh sát kìa.
Qua kia đi.
- Ở đây thì sao? - Được.
Anh nghĩ sao?
Lần đầu thấy cô ta tốt với đàn ông vậy.
Có thể họ chỉ là bạn tốt. Bạn bè thôi mà.
- Đồ ngốc. - Đồ ngốc.
- Gọi Đầu Trọc đến đây đi. - Anh thì sao?
Tôi sẽ gọi xe cứu thương.
Tôi sẽ gọi tất cả anh em.
- Đúng. - Đúng.
Sao cô có thể làm vậy?
Cô thương hại tôi à?
- Sao hả? - Vụ gì vậy?
- Cãi nhau ấy mà. - Anh nói đi!
Cô cắm sừng tôi. Tôi sẽ giết chết cô.
Anh có thấy sao?
Tôi mà thấy thì sẽ giết nó luôn.
Chỉ biết nói thôi.
Này, thôi đi. Hai người ở với nhau lâu rồi mà.
Đầu Trọc thối! Anh bị cắm sừng à?
Dĩ nhiên là nói vậy!
Đó không phải vấn đề. Tôi nói anh nghe.
Nếu bị cắm sừng, tôi sẽ điều tra xem anh ta là ai
và tự vấn điểm yếu.
Thấy chưa? Anh biết điểm yếu của anh mà.
Quan trọng là phải chịu đựng lẫn nhau.
Anh học hỏi đi!
Hôn nhân của tôi rất hạnh phúc.
Nhưng tôi luôn mang theo cái mũ xanh này và thường xuyên đội nó
để nhắc nhở bản thân phải tốt với vợ.
Một phần ba đời người là ở trên giường.
Vợ anh chiếm phân nửa cái giường rồi đấy.
Thôi đi. Anh ta dở toán lắm.
Được.
Nói cách khác đi.
Chúng ta nói đạo đức luân thường đi.
- Ta biết rằng… - Sếp.
Vợ anh tán gẫu vui vẻ với một gã béo.
- Vậy tôi lại đội mũ xanh à? - Vâng, đúng thế.
Nghe này, những gì tôi vừa nói chỉ toàn vớ vẩn.
Anh là đàn ông mà. Anh nên đấu tranh và đá hắn đi đi.
Làm tốt lắm.
Bà vợ hư. Tôi tới đây.
Đến rồi.
Đến rồi.
Anh ấy thường không về nhà đúng giờ.
Gian phu dâm phụ đâu rồi?
Sếp, nhìn chỗ có nhạc đi. Họ ở đó kìa.
Họ đang nói chuyện bên đó.
Tới bắt họ đi!
Có câu: "Đừng khuyên người ta bỏ vợ" đấy.
Đúng rồi, tôi chỉ bảo anh đánh gã kia thôi.
Đi đi.
Tôi tự có tính toán.
Không đời nào.
Gì mà vui vậy? Nói tôi nghe nữa.
Anh không đi trực à?
Có, nên anh mới mang súng theo đây.
Những hai cây đấy.
Sao anh lại để súng trên bàn? Cất vào đi.
- Để em giới thiệu, anh ấy… - Ta qua bàn khác đi.
- Anh ghét ngồi với người lạ. - Người lạ nào?
Là Eric mà em thường nhắc đến đấy.
Anh Liêm.
Vâng.
Tuyệt quá.
Anh bất cẩn quá đấy.
Bánh mì nướng để ăn, có phải để cầm đâu.
Để em lấy đồ cho anh lau.
Thằng béo, tao là chồng cô ấy, Albert Au. Số đăng ký kết hôn là 26261111.
Đầu Trọc ngốc, tên tôi là Ngũ Gia Liêm.
Thẻ căn cước số E726541. Văn Tư là tình đầu của tôi.
Tình đầu sao?
- Lúc đó mày bao nhiêu tuổi? - Tám.
Đó không phải tình đầu, mà là cảm nắng.
Mày có biết tình yêu là gì không?
Không, nên mới hỏi cô ấy.
Hai anh hợp nhau ha?
Phải, bọn anh thân nhau dễ lắm.
Anh làm gì vậy?
- Không có gì. - Không có.
- Này. - Của tôi!
- Anh bị sao vậy? - Sếp ổn chứ?
- Sao vậy? - Ổn chứ?
Không bị gì hết. Em yêu à,
em gọi cà phê với trà sữa đi.
Phiền quá.
- Hạnh phúc. - Không chỉ có thế.
No comments yet. Be the first to leave one.