200 ensimmäistä riviä.
MỘT TÁC PHẨM ĐẶC BIỆT CỦA NETFLIX
NHÀ HÁT RADIO CITY BEN PLATT: ĐÃ HẾT VÉ
Ra sau lần nữa nào.
Thả lỏng đi.
Thế này là hoàn hảo.
Rồi, ta còn một bài tập nữa.
Xin chào, Radio City!
Cảm ơn các bạn đã tới!
Nếu các bạn thuộc thì hát cùng tôi.
Chào New York, các bạn khỏe không?
Tôi thấy ngợp vì đây là Nhà hát Radio City.
Vâng, câu này các bạn đã nghe rồi.
Chuyện này thật khó tin.
Bình thường khi tôi lên sân khấu,
từ năm 6, 7 tuổi gì đấy,
tôi toàn cải trang thành gì đó.
Chẳng hạn, một ảo thuật gia mọt sách.
Phải.
Hay nhà truyền giáo Mormon lập dị,
hay là, vâng, một thằng nhóc bị gãy tay.
Ôi trời ơi!
Mừng là các bạn thích tôi trong Ricki And The Flash.
Nhưng năm nay là năm đầu tiên tôi được bước lên sân khấu
là chính tôi,
vì các bạn ở đây với tôi tối nay.
Cảm ơn vô cùng vì đã cho tôi điều này.
Nó thật tuyệt vời.
Tôi lớn lên trong một gia đình Do thái đông con, yêu nhạc.
Mọi người gọi chúng tôi là các ca sĩ nhà Von Platt
Nhiều người có mặt ở đây tối nay.
Henry anh tôi, Hannah chị tôi, và Avery em trai tôi,
và bố mẹ tôi nữa.
Năm lên 12 thì tôi quyết định công khai,
thật ra chỉ là biết mình gay, không hẳn công khai.
cũng không phải chuyện to tát.
Để tôi kể cho.
Năm đó tôi lớp tám, đang đi Israel,
chuyện bình thường,
với dân Do thái.
Thì một thằng nhóc cùng lớp tôi, ngồi cùng xe,
nói một câu đại khái là:
"Thằng Ben sướng nhỉ, nó gay nên đi chơi với con gái thoải mái,
được chúng cho vào phòng, chẳng buồn quan tâm..."
Đó không phải một điều xúc phạm.
Không phải bắt nạt. Vì đúng mà.
Tôi toàn bạn con gái, tôi đi chơi với họ.
Nhưng thầy quản giáo lại nghe thấy
nghĩ tôi bị bắt nạt,
định mách bố mẹ tôi, tôi nghĩ:
"Lần đầu tiên nói chuyện này phải khác.
Mình không muốn công bố theo cách này, phải chủ động".
Tôi quay lại khách sạn ở Tel Aviv.
gọi cho bố mẹ,
chả biết là mấy giờ nhưng chuyện này quan trọng hơn.
Tôi bảo:
"Con có chuyện muốn nói".
Mẹ tôi: "Về giới tính của con hả?"
Tôi kiểu: "Để con nói hết đã".
Mẹ tôi bảo,
"Biết rồi, hồi bé con mặc đồ Dorothy trong Phù thủy xứ Oz suốt.
Chẳng ai ngạc nhiên".
Tôi kiểu: "Thế thì tốt".
Mẹ: "Mẹ mua sách để tủ đầu giường rồi, để mẹ đọc dần".
Tôi thấy hơi kỳ.
Xong mẹ tôi đưa máy cho bố,
bố hỏi: "Con an toàn đấy chứ?"
Tôi: "Con mới 12, không hiểu bố nói gì!"
Đấy, cơ bản chỉ có thế thôi.
Tôi thật sự mong với cả thế giới này,
người xem ở nhà, khán giả ở đây,
chuyện cũng nhỏ như thế.
Chẳng cần sự kiện hay thông báo long trọng gì...
Cảm ơn các bạn.
Cảm ơn nhiều.
Tôi đồng ý. Hẳn rồi, đây là New York cơ mà.
Mà ở đây có ai đồng tính không?
Năm 18 tuổi, tôi có bạn trai, chưa công khai giới tính.
nhiều người đồng giới coi đó là một nghi lễ trưởng thành.
Kiểu, thích thử thách hay gì đó.
Sự hổ thẹn và ngại ngùng của anh ấy lây sang tôi,
tôi không thích vậy.
Nhiều năm sau, ngẫm lại trải nghiệm đó,
lúc viết album này, và ca khúc sau đây,
nó nói về tôi ước mình đã làm gì hồi đó,
đã nói gì với anh ấy
nếu tôi có đủ hiểu biết và sự tự tin
mà tôi lúc trưởng thành tôi có đây,
ca khúc "Người Chân Thật".
Nghe này...
Hơi Beyoncé quá nhỉ, hoặc là không...
Như trong bài vừa nãy đó,
tôi thích chìm đắm trong cảm xúc,
mượn âm nhạc để đối phó với chuyện buồn,
đấy là việc ai cũng nên làm,
nhưng với tôi, âm nhạc còn để cảm nhận chính mình.
Tối nay các bạn có cảm thấy là chính mình không?
Tốt, tôi cũng vậy!
Radio City mà.
Có lần, tôi hẹn hò một người,
họ không tốt với tôi, thiếu tôn trọng tôi.
Nên tôi viết ca khúc này, và cảm thấy khá hơn nhiều.
Dù người đó ở đâu,
hy vọng anh ta thật cám cảnh.
Đùa thôi, chúc sống vui... Vị tha mà.
Ừm...
Chắc các bạn cũng thấy đây...
với bài trí sân khấu phòng khách thân thuộc thế này,
tôi muốn càng ấm cúng, càng chào mời càng tốt,
để các bạn thoải mái, thấy vui vẻ,
và ta hiểu thêm về nhau.
vì khi tôi đóng người khác thì không thể.
Xin lỗi, ợ nước.
Tôi muốn chia sẻ vài thông tin về bản thân
mà có thể các bạn chưa biết,
vì ta đã tới đây,
để khi về, các bạn đã thấy một phần tôi là ai.
Tôi cho rằng mèo là con của quỷ dữ.
Chà!
Chà chà.
Có người không thích mèo.
Can đảm đấy.
Chúng chỉ ngồi một chỗ và làm tôi hắt hơi.
Còn gì nữa nhỉ?
Có lần hồi lớp tám,
trung tâm thương mại, quầy Discovery Channel,
không biết các bạn còn nhớ nó không.
Tụi tôi hay tới ngồi ghế mát-xa,
ở đó có một cái vạc Halloween thủy tinh,
tôi thấy giống trong Wicked, nên làm trò Elphaba,
nó rơi xuống, vỡ tan tành, tôi bị đuổi ra ngoài.
Có lần tôi đi trại hè Do thái...
Ở đây ai từng đi chưa ạ?
Harry Potter mới hay ra vào mùa hè,
phần sáu vừa ra,
quyển của tôi vẫn chưa tới, Bố và Mẹ,
mà bạn bè thì có hết rồi,
tôi bị nghe trước nội dung,
và rất bực mình,
thế là giữa đêm hôm,
cùng giường tầng với tôi có một cậu cũng tên Ben,
tôi lấy quyển của cậu ta, ghi họ tôi vào.
Và thế là có quyển truyện.
Vậy nên, Ben họ-Do-thái gì đó ơi, xin lỗi nhé.
Gì nữa nhỉ?
Có lần tôi đi chơi xa với Molly, cô bạn thân của tôi.
tôi ăn mấy viên kẹo cỏ,
kẹo cỏ hình vuông ấy,
trông như một hình vuông,
lẽ ra phải chọn một góc mà cắn dần,
nhưng tôi bỏ cả miếng vào mồm.
Với đạo Do thái và bệnh căng thẳng vốn có, tôi đã không vui vẻ gì.
Thế là không ổn, tôi bắt đầu hoảng loạn,
luôn mồm hỏi: "Bao lâu rồi?"
Cô ấy đáp: "30 giây kể từ lần hỏi trước".
Rồi... Rồi thì sao nhỉ?
Xong tự nhiên tôi nói: "Tớ muốn ăn chả cua".
Thế là cô ấy gọi về. Tôi kiểu: "Tớ không gặp gã mang nó đến đâu."
Thế là tôi trốn trong nhà vệ sinh.
Và khi họ đến giao,
viên kẹo cỏ làm miệng tôi khô đến nỗi,
nó cứ thế rơi khỏi mồm tôi, còn không kịp nuốt.
Tuy vậy, giờ tất cả vẫn là bạn bè.
Cuối cùng là, tôi chưa bao giờ thích thể thao.
Hồi bé tôi có đi đá bóng.
Bố mẹ tôi thích toàn diện,
động viên tôi thử cái mới,
họ dụ dỗ tôi đi tập
bằng kem McFlurry mỗi lần đi.
Nhưng hầu như buổi nào
tôi cũng ngồi tung phấn kẻ vạch sân
vào không khí vì trông giống bụi tiên.
Đấy... cũng là những manh mối.
Khi có một mình ở nhà,
tôi thích hát nhạc của người khác,
giờ tôi làm vậy đây.
Nghệ sĩ tôi thích,
cũng là một thần tượng của tôi, Brandi Carlile...
Vâng, tôi nhất trí.
Cô ấy viết một ca khúc tuyệt vời
mà tôi nghĩ ai cũng có thể đồng cảm.
Nó tên "Trò Đùa", và tôi sẽ hát đây.
David, anh bắt đầu nhé?
Xin cảm ơn.
Vừa rồi lại là ca khúc
về một mối tình đã cháy hết. Không, chỉ là...
Không phải tình huống tôi thích.
Nhưng dù sao, sau mỗi lần như thế,
tôi gượng dậy ngay, trở lại ứng dụng hẹn hò.
Hinge này...
Giờ hẹn hò trên mạng hơi khó,
vì ai cũng hỏi, "Anh mạo danh à?"
Tôi thì: "Tôi chỉ muốn tìm một người."
Nhưng mà...
Có ai xem Sex and the City không?
Tốt, ai chưa xem thì tự xem lại mình.
Tôi giống Charlotte, tức là hẹn hò khả quan về xong,
một buổi hẹn thôi, mà thấy khả quan,
là tôi chọn hoa văn bát đĩa, chọn tên con,
chọn sẵn chỗ chôn...
Nói chung là trăm phần trăm rất nhanh.
No comments yet. Be the first to leave one.