200 ensimmäistä riviä.
SAU MỘT LOẠT THẤT BẠI NẶNG NỀ,
CUỘC NỔI DẬY CỦA MỸ CHỐNG LẠI VƯƠNG QUỐC ANH
SẮP THẤT BẠI.
LỤC QUÂN LỤC ĐỊA, MẤT SẠCH NHUỆ KHÍ TRONG CHIẾN TRẬN,
DO THƯƠNG VONG VÀ ĐÀO NGŨ, ĐÃ GIẢM CÒN
CHƯA ĐẦY 3.000 QUÂN, BUỘC PHẢI RÚT LUI.
KHÔNG CÓ QUÂN, KHÔNG CÓ TIẾP TẾ,
KHÔNG CÓ ĐỒNG MINH, THẤT BẠI DƯỜNG NHƯ LÀ ĐIỀU CHẮC CHẮN.
GEORGE WASHINGTON, TỔNG TƯ LỆNH CỦA QUÂN ĐỘI MỸ, VIẾT RẰNG:
"TÔI NGHĨ CUỘC CHƠI SẮP KẾT THÚC".
NGÀY 3/12/1776 BỜ BIỂN BRITTANY, PHÁP
Tìm cái hộp đó đi.
Sao vậy ạ?
Ông chỉ nghĩ thôi.
Về cái gì?
Gà lôi nướng.
Khoai tây sốt bơ. Cà rốt tẩm đường.
Sau đó là một li vang Madeira hảo hạng.
Và tất nhiên, nhiệm vụ của chúng ta.
Để một chàng trai trưởng thành, Paris là thành phố duy nhất.
Không chỉ nuông chiều mọi giác quan, mà còn cuốn hút người hiểu biết.
Cháu tưởng cháu phải giúp ông.
Chắc chắn là cháu giúp, bằng cách này hay cách khác.
Chúng ta phải ở đây bao lâu?
Cho tới khi chúng ta lôi kéo được Pháp về phe mình và gìn giữ được nền độc lập.
Không chúng ta sẽ bị treo cổ.
Có lựa chọn thứ ba không ạ?
Chắc là kiểu gì cũng có mưu phản.
CUỘC CHIẾN ĐANG ĐẾN GẦN
BẢN TUYÊN NGÔN
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH
"A GREAT IMPROVISATION" CỦA STACY SCHIFF
Tránh ra!
Tránh đường! Dẹp sang một bên!
Tránh đường!
Dẹp sang một bên!
Tốt nhất là tiếp tục buông rèm.
Tại sao ạ?
Vì từ khi đến đây, chúng ta bị theo dõi từng bước.
Nên, sự hiện diện của chúng ta không phải là bí mật.
Nhưng ông thích tránh sự hỗn loạn hơn.
Hết đường rồi. Tôi không thể đi xa hơn.
Họ định tấn công chúng ta ạ?
Họ định gặp ông.
Họ tin rằng ông phát minh ra điện.
Ông đâu dám can ngăn họ?
Thưa quý vị.
Cảm ơn các vị đã chào đón nồng hậu.
Và tôi...
Tôi rất vui mừng được đến Paris.
Mời đi theo tôi.
Tôi...
Tôi nóng lòng được gặp các vị... lát nữa.
Cảm ơn ông vì phát minh ra điện!
Một sự xuất hiện kín đáo.
Anh biết tôi ghét ồn ào mà.
Tôi phải công nhận, trông ông khủng khiếp.
Anh nhận xét như là bạn bè hay là bác sĩ vậy?
- Cả hai. - Anh khỏe không, Bancroft?
Khá là khỏe.
Và còn khỏe hơn để đón ông, dù ông đến đường đột.
Chúng ta sẽ nói chuyện đó riêng.
Temple. Temple.
Lại đây.
- Đừng trông kinh ngạc thế. - Cháu...
Đây là cháu tôi.
- Xin lỗi, cháu... - Thỉnh thoảng nó mới nói.
Bác sĩ Edward Bancroft.
Chúng ta đã cùng ở trong Quốc hội Mỹ.
Làm gì có nhà ái quốc nào hoặc người nào tốt hơn để nâng li cùng.
Ở cả hai khía cạnh, tôi còn thua ông của cậu.
Nhưng cho tôi hỏi, cậu nghĩ sao về phụ nữ Pháp, cậu chủ?
Cháu... Dạ, cháu chưa gặp ai ạ.
Ông cháu tập trung vào giáo dục đạo đức ạ.
Đừng nghe ông ấy. Ông ấy toàn nói linh tinh thôi.
Lối này.
Chắc là ông chưa biết tin.
Thảm họa ở Pháo đài Washington.
Một thất bại thảm hại.
- Bao nhiêu? - Sáu mươi người chết. 3.000 bị bắt.
Chúng ta đã mất New York.
Xin thứ lỗi. Ông vừa đến đã bị sốc nặng.
Thế thì càng có động lực để thành công.
Đánh rắm một cái mà quan điểm khác hẳn, thật phi thường.
Một đối tượng nghiên cứu bị coi nhẹ một cách đáng thương.
- Có lẽ tôi nên sửa lại. - Chỉ mang nhiều tiếng tăm hơn cho ông.
Điện là gì mà so sánh với một cú đánh rắm thoải mái?
Cậu chủ không đồng ý à?
Cháu xin lỗi. Cháu đang nghĩ đến chuyện khác.
Cô ấy tên là gì?
Nước Mỹ, thưa ông.
Nó cần cứu nguy.
Vì chúng ta buộc phải nghiêm túc,
tôi có thể tin anh chứ?
Được chứ.
Quốc hội cử tôi tới đây
để lôi kéo Pháp vào cuộc chiến của chúng tôi với Anh.
Thảo nào ông bị xoắn ruột.
Là phái viên không chính thức, không thể tiếp cận trực tiếp điện Versailles
- Ông đang tìm người trung gian. - Người có vị thế trong triều.
Tôi có vài bệnh nhân có thế lực.
Cháu thấy chưa? Ông đã nói ta có thể tin ở ông Bancroft mà.
Họ có được thuyết phục có nghĩa vụ...
Tôi sẽ thuyết phục. Anh chỉ cần giới thiệu là đủ.
Tình hình của Mỹ...
Không lí tưởng.
Tôi coi việc New York thất thủ không là gì.
Quân đội chỉ đang tập hợp lại.
Đến mùa xuân, tổng cộng sẽ có 80.000 quân được huấn luyện.
Anh quốc càng dấn sâu vào lục địa, tình hình của họ sẽ càng xấu đi.
Cậu đồng tình với ý kiến này chứ, cậu Temple?
Thưa ông, chúng ta thua về quân số, hỏa lực và sức lực.
Nhiều người về phe kẻ thù.
Trong đó có vài người mà ít ra cháu yêu quý.
Nhớ nhắc ông dạy cháu về lợi ích của lời nói dối đúng lúc.
Cậu ấy nói thật à?
Trừ phi triều đình Pháp cung cấp quân, tiền và vũ khí cho chúng tôi,
Hoa Kì sẽ kết thúc từ trước khi nó bắt đầu.
Trời.
Thôi, tôi sẽ hỗ trợ ông hết sức.
Dù phải nói là tôi không muốn bị treo cổ.
Tôi cũng thế nếu tôi tránh được.
Dù chắc chắn điều đó giúp làm sạch ruột.
Tiến sĩ Franklin, ông Bancroft và cậu bé
ngồi ở bàn thêm 32 phút nữa.
Cậu bé cáo lui lúc 9:27, tiến sĩ Franklin thì 46 phút sau.
Cây nến cuối cùng được dập lúc 11:55.
Có khách nào nữa không?
Không có ai tham gia cuộc gặp đó nữa.
Điệp viên của tôi đã kiểm tra danh tính của họ và sẽ tiến hành tiếp.
Rất kĩ lưỡng, trung úy.
Cảnh sát giỏi chú ý đến các tiểu tiết.
Còn gì nữa không ạ, bộ trưởng?
Chúng ta không muốn ai nghi ngờ
về cuộc nổi loạn Mỹ này nhỉ?
Bắt bớ vài người thì cũng chẳng chết ai.
Vậy thì...
Ông...
Tốt lắm.
Ông ấy đi chưa?
Ông ấy đang ra xe.
Cà phê của tôi nguội rồi.
Ông cứ vừa ăn vừa làm việc thì sẽ như thế.
Ông nghĩ ông Lenoir tự tiêu khiển thế nào?
Tôi không biết.
Uống nước mắt trẻ con?
Bà có thể bảo Ayaz chuẩn bị bộ gấm kim tuyến đỏ cho tôi không?
Ông sẽ gặp ai vậy?
Bà nghĩ là ai?
Thôi, đừng mặc bộ đó.
Vậy thì bộ nào?
Bộ nhung.
Có lông báo.
Ông mặc bộ đó lúc nào cũng đẹp.
Thưa bệ hạ, thần tin rằng tiến sĩ Franklin đến
để thuyết phục chúng ta tham gia cuộc chiến của Mỹ chống lại Anh.
Cuộc chiến lần trước đã khiến chúng ta mất Canada và tất cả lãnh thổ phía đông...
sông Mississippi, thưa Bệ hạ.
Chưa nói đến tài sản của chúng ta ở Ấn Độ.
Và món nợ 20 triệu livre.
Tại sao ta phải chơi trò đánh thuê chứ?
Để làm kẻ thù của chúng ta tê liệt bằng cách đón nhận quốc gia mới này.
Bằng cái gì?
Nước Anh kiểm soát đường biển.
Hải quân của ta đang được xây dựng lại để đạt được sức mạnh như trước.
Thủ tướng biết điều đó.
Người Mỹ không có cơ hội thắng.
Và bộ trưởng ngoại giao biết điều đó.
Họ có thể thắng.
Với sự hỗ trợ của chúng ta.
Những kẻ nổi dậy này có đáng tin không?
Họ là những kẻ không chuyên về chính trị chẳng biết gì về thế giới.
Họ biết đủ để tìm đến sự giúp đỡ của chúng ta.
Và chúng ta có thể lợi dụng họ.
Pháp phải là bạn của mọi người, chứ không phải đồng minh.
Cứ để Anh và Mỹ tiêu diệt nhau.
Nước Anh mong chờ chúng ta thất bại.
Đây là cơ hội nắm bắt thương mại của nó và khiến nó phải phục tùng.
Có lẽ cuộc nói chuyện về tự do này đã khiến ngài thay đổi quan điểm.
Thần không quan tâm đến tự do, Bệ hạ.
Chỉ quan tâm đến nước Pháp.
Ông sẽ không đại diện cho Pháp để làm việc với tiến sĩ Franklin.
Nếu Bệ hạ có thể...
Ông lui được rồi, Bá tước Vergennes.
Bệ hạ.
Tôi đã đúng! Đó là Bá tước Almaviva.
Tôi nghĩ đó là Figaro ranh mãnh.
Chính là anh ta, thưa ngài.
Figaro bạn tôi!
Giá mà chúng ta có thể đổi chỗ.
Ngài có biết nhiều ông chủ có thể làm người hầu tốt không?
Câu này là, "ai sẽ phù hợp làm người hầu?"
"Ai sẽ phù hợp làm người hầu?"
Nói chính xác câu đó!
Khi tôi muốn anh ứng biến, tôi sẽ bảo anh nói gì!
Lại nào.
Đây là buổi tập kín.
Ra ngay.
Ông là...
Là tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.