200 ensimmäistä riviä.
Phụ đề bởi Nguyên Lý
Tôi không biết liệu ông ấy có phải kẻ giết người hay không.
Nhưng đây là điều chồng tôi đã nói.
"Bố tôi đã dùng Adamas để giết người. Và Lee Chang Woo...
là người gánh tội thay.”
Như vậy đã đủ chưa?
Đã đủ chứng cứ để chủ tịch Kwon trực tiếp liên quan đến vụ án này chưa?
Anh muốn bắt ông ấy chứ? Còn chần chừ gì nữa?
Vậy ra không phải là anh không bắt được. Chủ tịch đã thoát tội
là nhờ các anh đắn đo chần chừ.
Khoan đã.
Cậu nghĩ nó sẽ thành công à?
- Tôi vốn khá may mắn đấy. - Và cậu đã có kế hoạch?
Nếu không có thì tôi đã không gặp anh rồi.
- Nếu anh hợp tác với tôi... - Cậu nghĩ sẽ kết thúc sao?
Anh định hỏi cả đêm à?
Câu hỏi cuối cùng.
Sao cậu biết được tôi thật sự là ai?
Sau khi mọi chuyện kết thúc thì anh sẽ có câu trả lời.
Bây giờ không phải là lúc.
Được rồi, cứ vậy đi.
Nhưng như vậy không có nghĩa chúng ta cùng thuyền,
cậu đừng hiểu lầm.
Đặc biệt là Eun Hye Soo.
Tôi không tin cô ta.
Cô ta không được biết tôi là ai.
Cậu hiểu chưa?
Hôm nay là một ngày dài với anh nhỉ?
Đe dọa tôi rồi ngăn không cho chủ tịch đi du lịch.
Và anh đã thành công. Xin chúc mừng.
Tôi sẽ không cảm thấy có lỗi đâu.
Vì lá thư của cô chính là nguyên nhân.
Đồ phiền phức.
Chắc anh nghe câu đó nhiều lắm nhỉ?
Đúng.
Dù sao thì tôi cũng xin lỗi vì để sự việc thành ra thế này.
Đúng là không ngờ tới thật.
Việc anh tới ngôi nhà này.
Adamas đang ở đây nên tôi phải tới.
Tôi cứ nghĩ Song Su Hyeon sẽ hành động.
Theo tôi biết thì anh ta cũng khá đó chứ.
Không, để anh ấy yên đi.
Đừng nói với tôi...
anh trai của anh không biết gì về Lee Chang Woo nhé?
Được rồi.
Quay lại vấn đề đi.
Đây là ai?
Người này...
Tôi không biết.
Vậy tôi sẽ đổi câu hỏi.
Ai đã lấy đi hung khí gây án?
Tại sao cậu lại hỏi câu đó?
Ông không biết luôn sao?
Không. Tôi thật sự không biết.
Ông chắc là tên này không lấy đi chứ?
Không. Tôi không biết anh ta.
Vụ án này xảy ra 22 năm trước, và tôi đã tự thú rồi.
Ông đã nối dối.
Tại sao tôi phải...
làm vậy chứ?
Bởi vì ông muốn bảo vệ tên khốn này!
Chết tiệt!
Vì hắn là đồng phạm!
Ông cứ đợi đi.
Tôi sẽ lần lượt vạch trần từng thứ ông che giấu.
Tôi rất thất vọng về công tố viên Song.
Tôi cứ tưởng ít nhất anh ấy phải giả vờ điều tra, nhưng anh ấy lại chả biết gì.
Đừng nói về anh ấy nữa. Tôi không thích.
Được thôi.
À.
Nếu Lee Chang Woo chết thì sao?
Ý cô là sao?
Ứng cử viên Hwang của Đảng Tương lai mới đã tổ chức họp báo rồi.
Tôi xin tuyên bố cam kết của mình tại đây
rằng việc tái ban hành án tử hình
không chỉ là lời nói chơi.
Nếu tôi đắc cử, tôi sẽ lập tức ký lệnh tử hình ngay lập tức
ngay trong giai đoạn bàn giao!
Nếu anh muốn bắt được hung thủ thật sự thì phải nhanh lên đó.
Thời gian không đứng về phía anh đâu.
Ông ấy...
Ông ấy vô tội.
Ý mẹ là sao?
Ông ấy...
Ông ấy là...
Là bố ruột của con.
Lee... Lee... Chang...
Chang Woo.
Nếu muốn bắt kẻ giết người thật sự thì anh nên nhanh chân lên đi.
Thời gian không đứng về phía anh đâu.
Chắc chắn nó ở đây.
Adamas.
Ứng cử viên Hwang Byungchul của Đảng Tương lai mới
đã tổ chức một buổi họp báo khẩn cấp...
và tuyên bố sẽ áp dụng lại án tử hình...
trong giai đoạn chuyển giao quyền lực một khi ông ấy đắc cử.
Cơ quan quản lý trại giam đang chuẩn bị phương án khẩn cấp...
phòng trường hợp chuyện này làm các tù nhân bị kết án chung thân nổi loạn.
Và Bộ tư pháp đang đưa vài ý kiến...
về việc chuẩn bị cho hệ thống hình phạt tử hình.
(Luật và chế độ được thiết lập dựa trên sự tôn trọng con người)
Phóng viên Kim: Nếu Lee Chang Woo bị tử hình,
thì anh sẽ không bao giờ tìm được thủ phạm thật sự giết chết bố mình đâu.
Không ăn là thầy sẽ bị phạt vì tội để thừa đồ ăn đấy.
Đấm được cậu một cái thì tôi tình nguyện bị phạt.
Lại gắt gỏng nữa rồi.
Đáng lẽ thầy phải cảm ơn em...
vì đã đặc biệt gọi món tốt cho sức khoẻ thế này đó.
Con nít con nôi mà quan tâm cái này rồi à?
Thầy còn nhiều chuyện chưa biết lắm.
Vậy có chuyện gì?
Thật ra là em...
"Đừng quên là tôi đang giữ bức thư cậu đã gửi nhé."
Thư gì ạ?
Đừng nhìn tôi, hỏi thầy Ha của cậu đi.
Hả? Gì vậy thầy?
Bà đi ngang thùng rác trong phòng làm việc à?
Tôi còn thắc mắc không biết ai gửi bức thư đó.
Vậy là bà ghép mấy mảnh giấy lại sao?
Không biết trong lá thư đó viết cái gì nhỉ?
Tôi là nhà văn đấy, quản gia Kwon.
Ý tưởng ập tới thì tôi phải ghi chép lại chứ.
Cảm thấy không thích thì quăng thùng rác thôi.
Vậy sao, ý cậu bảo lần này tôi lại nhầm lẫn nữa à?
Nếu bà không thích tôi...
thì cứ đem nó đưa cho người mời tôi tới đây đi.
Tôi xin phép.
Thầy ơi, chờ em với.
Chắc nhà văn Ha làm bà ấy thấy phiền lắm.
Cái gì?
Ý tôi là quản gia Kwon. Bà ấy nhìn người ta thế này này.
Mắt rắn của bà ta có từ lúc sinh ra rồi.
Ngoài chủ tịch ra...
thì quản gia Kwon chẳng ưa ai hết.
Bà ấy ghét hết loài người.
Ưm, ngon quá!
Không biết sao quản gia Kwon lại ghét thầy tới vậy nhỉ?
Em biết ai rồi cũng ghét thầy thôi, nhưng thế này có hơi sớm.
Ra là vậy à.
Nhưng mà vụ ghi chép là sao? Thầy có bao giờ làm vậy đâu.
Không liên quan đến cậu.
Thầy đi đâu vậy?
Đi phỏng vấn chủ tịch.
Ah.
Em ở trong phòng chờ thầy nhé.
Bà ấy ghen tị sao?
Tại vì chủ tịch thích thầy hơn nên bà ấy ghen à?
Mình chưa nói với thầy là vụ phỏng vấn bị hoãn hả ta?
Sàn nâng lên thế này nghĩa là bên dưới có gì đó.
Chủ tịch đang ở trong phòng ngủ sao?
Tôi định tới phỏng vấn ngài ấy.
À, quên mất, tôi biết rồi.
Vậy cô có biết khi nào ngài ấy trở về không?
Bốn giờ?
Ngài ấy không đưa cô ta đi theo vậy chắc là đi gặp cậu Hyun Jo.
Lẽ ra chủ tịch nên đưa cô ta đi cùng mới phải.
Mọi chuyện thế nào rồi?
Ừm!
Vậy thì mình sẽ phải đợi rồi.
Hắn sẽ cắn câu chứ nhỉ?
Liệu mày sẽ là ai đây?
Vậy à?
Làm tốt lắm.
Là của hoạ sĩ Baek Dong Sun đấy.
Chắc bức hoạ đắt lắm.
Tiền anh kiếm cả đời cũng chẳng mua được.
Tôi đã cố tìm kiếm người đã tiến cử anh, nhưng không tìm được.
- Vậy nghĩa là... - Đã bị che đậy rồi.
Ồ, dấu hiệu xấu nhỉ.
Như vậy là có động cơ phía sau.
Tôi sẽ nghĩ cách để tìm ra người đó là ai.
Vì anh không có nhiều thời gian.
Cô đang lo cho tôi đấy à?
Chuyện vô lý.
Đẹp thật đấy.
Ngôi nhà giống hệt như...
một viện bảo tàng lớn.
La Mã thời kì đầu.
Tôi cá là tác phẩm này còn đắt hơn nữa.
Anh muốn biết về giá sao?
Ngoài ra tôi muốn biết chuyện này nữa.
Căn phòng bí mật trên tầng 3.
Tại sao căn phòng đó lại bị khoá? Có gì đó bên trong à?
Bị lộ thông tin ạ?
Đó là một tình huống trớ trêu.
Nhà văn mà bố thuê để viết tiểu sử về bố.
Học trò của cậu ta biết ngôn ngữ ký hiệu.
Con gọi cho đội trưởng Lee luôn nhé?
Nếu chuyện hợp pháp hoá súng ống bị lộ ra bên ngoài
thì sẽ không dễ thu xếp đâu ạ.
Hyun Jo à.
Đừng dựa dẫm cậu Lee quá nhiều.
Dù là thuốc bổ, nếu dùng quá nhiều cũng sẽ hại thân.
Họ sẽ không thể đi đâu cho đến khi kết thúc cuộc bầu cử.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
- Nhưng mà... - Nhưng nhị cái gì?
Bố cần phải được sự đồng ý của con à.
Con xin lỗi bố.
Chuyện đó không cần con phải lo.
Nhưng mà... hình như bố rất quý nhà văn đó
No comments yet. Be the first to leave one.