200 ensimmäistä riviä.
Có tin gì chưa?
Chưa. Mọi người vẫn ở trong đấy với bác sĩ.
Nhưng thế là may rồi.
Bác sĩ bảo lẽ ra còn nguy hiểm hơn.
Trời ạ, sao chuyện này lại xảy ra chứ?
MỘT VÀI NGÀY TRƯỚC
Đây rồi. Ngày trọng đại sắp đến rồi đấy.
Con muốn gì vào ngày sinh nhật nào, con trai?
Không sao đâu ạ.
Thôi nào. Không có giới hạn đâu.
Cứ nói đi đừng ngại ngùng.
- Thế thì con đang cần một cái thắt lưng. - Thắt lưng à?
Mẹ nói đúng đấy. Con chẳng cần đâu.
Cái dây nối nguồn này cũng tốt rồi.
Năm nào, sinh nhật của Luke
cũng tổ chức ngay gần Lễ tạ ơn,
nên chúng tôi cứ mải lo làm lễ nên không quan tâm lắm.
Có năm chúng tôi còn quên luôn,
cho nên cả nhà phải bịa ra một cái bánh nhồi bông.
Mà thằng bé cũng thích phết.
Thằng bé là kiểu, nếu ai đưa quà cho nó,
thì nó chỉ cần chơi với hộp quà thôi.
Đúng rồi, có năm bọn tôi chỉ tặng nó một cái hộp thôi...
Một cái hộp rất đẹp.
Rồi bọn tôi lại sai lầm khi cho cái hộp vào túi quà.
Thế là thằng bé chơi với cái túi quà.
- Chúng tôi chẳng bao giờ làm đúng cả. - Phải.
Anh thấy tệ quá. Mình phải làm gì thôi.
Thì cả gia đình
sẽ tập hợp để làm lễ Tạ Ơn,
em còn không biết bao lâu rồi cả nhà mới làm thế,
Anhh rất đồng ý với em. Chúng mình phải quyết tâm
tổ chức bữa tiệc sinh nhật hoành tráng nhất mọi thời đại cho Luke.
Đúng đấy. Nhà mình sẽ đặt một đống pizza,
xong rồi lắp cả bàn dạy làm thủ công mỹ nghệ.
- Cái gì hả em? - Bàn dạy làm đồ thủ công ý.
Mọi người sẽ đứng quanh và bam,
họ có thể làm quà tặng cho những người khác.
Xin lỗi, anh ngủ gật
trong lúc em mô tả bữa tiệc nhàm chán nhất mọi thời đại.
Hẹn anh vài tiếng nữa.
Cảm ơn hai cậu vì cái máy karaoke nhé.
Tôi sẽ trả lại ngay sau khi bữa tiệc kết thúc.
Thế là tốt rồi.
Em xin anh, đừng trả cái này lại.
Đừng mang trả nó.
Phil, hôm nay anh có thuê hề không?
Không, Luke không thích hề cho lắm.
- Thế à? - Thằng bé chẳng thích hề tí nào.
Thế nó đã xem anh hề nào thật hay chưa?
Có người xem rồi à?
Dù sao thì cảm ơn hai người nhé.
Gặp anh sau.
Không có hề à?
Thôi mà anh.
Ai mở tiệc mà không có hề chứ?
Kể từ cuối những năm 30 thì hầu hết mọi người.
Này, bon mình vẫn chưa có quà cho Luke.
Có khi tặng anh hề lại là ý hay.
Cameron, Cameron, nếu Phil với Claire
muốn thuê hề thì họ đã thuê rồi.
Đây không phải tiệc của nhà mình.
- Nhưng mà... - Đây không phải tiệc của nhà mình.
Thôi được rồi.
Thế theo em mình tặng thằng bé cái gì bây giờ?
Cho thằng bé phiếu tặng quà đi.
- Phiếu tặng à á? - Ừ.
Ai đã khiến em bị tổn thương thế?
Gloria, em có biết cách
gói quà thứ này không?
Đấy là cái nỏ à?
Ừ. Chẳng phải anh là ông ngoại vĩ đại nhất thế giới sao?
Mình không thể tặng cái nỏ này cho Luke được.
Chỉ cần kéo nhẹ là thằng bé bị chọc vào mắt ngay.
Em đùa à? Bằng tuổi nó anh đã có một cái rồi.
Bố anh còn thưởng 25 cent nếu anh bắn được một con quạ cơ mà.
Em cũng từng có một con dao rựa, nhưng thời thế đã thay đổi rồi.
Thằng bé sẽ ổn thôi. Anh sẽ dạy nó cách dùng.
Con trai. Mọi việc sao rồi?
- Con có quyến rũ không? - Trời ạ.
Tất nhiên là con quyến rũ rồi. Đứa nào bảo con không quyến rũ hả?
Chẳng ai cả. Nhưng có một bạn gái ở trường,
con rất muốn bạn ấy thích côn.
Con cần lời khuyên của bố.
Thế cơ à?
Bạn ấy sẽ đến dự tiệc của Luke.
Bố hơi ngạc nhiên đấy.
Bình thường con có tìm bố để nghe lời khuyên đâu.
Nhưng lĩnh vực này thì bố lại rất xuất sắc.
Thằng bé có lý đấy.
Con đã thử mọi cách để thu hút sự chú ý của bạn ấy...
Mở cửa hộ hay là chuyển sữa cho bạn ấy trong căng tin.
Nhưng chẳng có tác dụng gì cả.
Vấn đề là thế này.
Con gái không thích Nmấy thứ lãng mạn.
Họ thích sức mạnh và thành công hơn.
Và vì con chẳng có gì trong hai thứ đấy,
nên con phải là một người vui tính.
Không, không.
Chú muốn con bò sát nguy hiểm nhất của cháu cơ.
Cháu có một con rông đà biết ăn dế.
Thế cũng đáng sợ đấy, nếu đây là sinh nhật của bọn dế.
Nghiêm túc nào, Tanya Rừng Già,
cháu phải đạt được đỉnh cao mới.
Có thứ gì làm cháu sợ đến tè quần không?
Không hẳn ạ.
Cháu có một con kỳ đà đấy.
- Thế nó có... - Nó không thở ra lửa đâu.
Thế thì lại trở về điểm xuất phát rồi.
Tôi không thể ngừng nghĩ về Luke.
Dù đã hứa với Mitchell,
nhưng có những điều còn lớn hơn cả lời hứa.
Fizbo sẽ có mặt ở bữa tiệc đó.
Xin chào, anh bạn cũ.
Chuyện xảy ra nhanh quá.
Bố cứ nghĩ chuyện này do bố gây ra.
Bố đừng tự trách mình nữa.
Ai mà biết chuyện này sẽ xảy ra chứ?
NGÀY HÔM ĐÓ
Anh yêu, có cả bức tường đá à?
Liệu có an toàn không? Trời ơi.
Em yêu, bĩnh tĩnh đi.
Đã có ai bị thương khi trèo lên cái này chưa?
Tôi không rõ nữa. Hôm nay là ngày đầu tôi đi làm.
Thấy chưa em? Nếu nguy hiểm thì họ đã không cho người mới làm rồi.
- Anh nói thế không làm em đỡ lo hơn đâu. - Đừng lo, anh đã ký khoảng
100 hợp đồng rồi.
Vợ chồng mình quyết định mở tiệc thế này từ bao giờ thế? Em thấy hơi quá rồi.
Anh biết thể nào em cũng nói thế. Nên anh không nói với em.
Cứ thư giãn đi. Ăn một cái kem ốc quế nào.
- Có cả máy làm kem ốc quế à? - Ừ.
Mẹ, thông tin thêm nhé, Dylan không thể ăn được may yon nê.
Sao con lại kể cho mẹ làm gì?
Vì anh ấy cũng đến dự tiệc.
Có cần thiết phải thế không?
Có ạ, vì chị ấy không thể sống 10 phút
mà không có lưỡi của bạn trai trong mồm mình.
Nhìn anh ấy không khác gì đang bón cho chim non.
Đừng có ghen tị đi.
Chị chắc chắn em cũng gặp được một bạn trai nóng bỏng ở trại hè máy tính thôi.
Nào mấy đứa này.
Em cầm gì thế kia?
Đây là đồ dùng của bàn làm đồ thủ công.
Cuối cùng em cũng biết phải làm gì.
Bọn trẻ con thấy chán à?
Anh đùa thôi.
Trông hay mà. Cái gì đây?
Bao đựng lược.
Em biết anh nghĩ gì rồi.
Nhưng bọn em làm cái này từ hồi 11 tuổi
ở tiệc sinh nhật của Donna Rigby.
Ban đầu, bọn em cũng tưởng nhạt lắm,
nhưng hoá ra lại vui ra phết...
Sao lại không vui được?
Em kết hợp hai thứ trẻ con thích nhất...
Lược và vỏ bọc.
Anh đùa thôi mà.
Lược của tôi đâu rồi?
Ồ, đây rồi.
Ở trong cái vỏ lược có hạt cườm rất thuận tiện
mà tôi làm ở bữa tiệc sinh nhật tuyệt vời của Luke.
Quá tuyệt, Cô Dunphy ạ. Quá là tuyệt.
Em về rồi đây.
Em mua cho Lụke trò chơi điện tử giải toán
nên có lẽ bọn mình lại là mấy ông chú chán đời rồi.
Cam?
Đừng giận anh nhé.
Cam, em...
Tôi biết mình muốn làm thằng hề
kể từ khi tôi nhận ra hề chỉ là một người sau khi trang điểm.
Thành thật mà nói, khi tôi còn là một thanh niên,
nếu tôi không phải đi học, hay đi câu cá, thì tôi làm hề.
Có bốn loại hề...
Hề rầu rĩ, hề mồm trắng, hề mặt trắng và hề nhập vai.
Tôi là hề mồm trắng được huấn luyện bài bản tên là Fizbo.
- Làm sao? - Không có gì.
Làm hề rồi câu cá,
em ngạc nhiên là anh có thời gian để đi học đấy.
À, còn có loại hề thứ năm là hề mặt buồn.
Hề mặt buồn là hề rầu rĩ còn gì.
Thế nên chỉ có 4 loại thôi.
Cam, em tưởng mình đã bàn bạc rồi mà.
Thì thế, nhưng anh đã nghĩ lại.
Chuyện này không phải vì anh hay em.
Anh làm vì một đứa bé xứng đáng được hưởng hạnh phúc.
Và nó sẽ có hạnh phúc từ một ông chú nửa gay nửa hề à?
Fizbo không hề gay. Cậu ấy vô tính.
Cậu ấy rất ngây thơ và mục đích duy nhất
là mang niềm vui và nụ cười và những con vật bằng bóng bay đến với mọi người.
Cậu ấy là sinh vật ít có nhục dục nhất trên Trái Đất.
Ít nhất chúng ta cũng đồng ý một điểm.
Nếu cuộn băng này được tìm thấy trong tương lai,
thì đây là cách con người tổ chức sinh nhật.
Bố ơi!
Con trai bố kia rồi,
trượt trên một đường thẳng...
Bố không sao.
Bố không sao nhé. Bài học đã được tiếp thu.
Đừng có đứng ở đấy.
Mọi người hãy quây chỗ này lại đi.
No comments yet. Be the first to leave one.