200 ensimmäistä riviä.
NHỊP ĐẬP TRÁI TIM
MỌI NHÂN VẬT, ĐỊA DANH, CƠ QUAN, ĐOÀN THỂ, SỰ KIỆN VÀ BỐI CẢNH
ĐỀU KHÔNG LIÊN QUAN THỰC TẾ. TUÂN THỦ QUY ĐỊNH QUAY CÙNG ĐỘNG VẬT
- Hôm nay là ngày mấy? - Cái gì?
Không phải ngày 9 tháng 12 năm Đàn Quân thứ 4355 sao?
Không phải ngày 9 mà là ngày 8!
Ngày 8?
Ngày 8?
Chưa đủ 100 năm.
Hụt mất một ngày.
Mình tỉnh dậy sớm một ngày mất rồi.
Alô? Cảnh sát phải không?
Tôi muốn báo một vụ đột nhập ở phường Gongcheon.
Có một tên biến thái...
Thật là.
Anh đang làm trò gì vậy?
Cô muốn gì?
Tại sao lại đánh thức tôi dậy?
Sao lại hét vào mặt tôi thế?
Cô...
đã thất hứa rồi.
Hứa gì đâu mà thất?
Cô có biết...
tôi đã phải chịu đựng cỡ nào...
trong quan tài đó không?
Cô đã phá hỏng mọi thứ.
Tất cả là tại cô.
Cô sẽ phải trả giá
vì đã đánh thức tôi.
Này anh.
Không sao đấy chứ?
Anh kia.
Này anh!
Sao...
NHỊP ĐẬP TRÁI TIM TẬP 2
...ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.
Hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.
Hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy,
- tám, chín, mười, mười một. - Đừng mà.
- Một, hai, ba, mốt. - Làm ơn thôi đi giùm tôi.
- Một, hai, ba, bốn... - Lần này hơi thốn rồi đó.
- ...năm, sáu... - Thôi đi mà, cái cậu này.
Hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười.
Bệnh nhân đã tử vong lúc 20:48.
Tử vong?
- Không thể nào. - Cô không sao chứ?
- Cô sang đây một chút nhé? - Không...
Không thể nào thế được.
Sao... Sao lại...
Quan hệ của cô với bệnh nhân là thế nào?
Anh ấy bị đánh.
- Bằng cục gạch à? - Vâng.
- Anh ngồi đây nhé. - Bên này.
Đây là đâu vậy?
Cái mùi này là...
Lấy tôi găng tay.
Được rồi.
Y tá Kim, cầm máu giúp tôi...
Gượm đã.
Phải rồi.
Mình chưa hóa thành người.
Khỉ gió!
Trước tiên phải về nhà đã.
BỆNH VIỆN ĐẠI HỌC DONGWOO
Anh có ổn thật không vậy?
Không cần kiểm tra gì thêm chứ?
Đã nói không cần rồi mà.
Thật không đó?
Anh thật sự ổn chứ?
Tôi bảo mau chóng về nhà đi mà.
Chờ chút. Tôi thanh toán đã.
- Chào cô. - Chào cô.
- Cô lấy số rồi chứ? - Đây ạ.
"Thu tiền tự động"?
Vâng. Tổng chi phí của cô hôm nay là 310.600 won.
Sao mà...
Sao lại đắt thế này?
Vì chúng tôi không xác nhận được danh tính của bệnh nhân
nên không thể áp dụng bảo hiểm.
CHI PHÍ TỔNG CỘNG 310.600
Cô có muốn thanh toán chưa?
- À, vâng. - Vâng.
Cô muốn thanh toán một lần hay trả góp ạ?
Tôi sẽ thanh toán một lần.
Mời nhét thẻ vào đây.
THẺ
Tôi đã trả viện phí rồi.
Vì anh bảo không cần kiểm tra gì thêm nên coi như tôi hết trách nhiệm.
Sau này đừng có trở mặt đấy.
Hiểu chưa?
Chỉ vì bị con người cắn mà ngất xỉu sao? Thật là nhục nhã.
Đáng ra anh phải lên phường uống trà vì tội đột nhập
chứ không phải đến bệnh viện đâu.
Dẫn đường đi.
Trước tiên phải về nhà đã.
Về nhà rồi tôi sẽ hỏi tội cô vì đã đánh thức tôi.
Sao tôi phải dẫn đường? Đường ai nấy đi thôi chứ.
Trong thời gian tôi ngủ đông, thế giới đã thay đổi quá nhiều.
Tôi không quen đường, mau chóng dẫn đường đi.
Anh vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn à?
Còn nữa, sao nãy giờ anh cứ nói trổng với tôi vậy?
Tôi đã nói rồi còn gì.
Tôi đã ký hợp đồng với Quản gia Joo, tổ tiên của cô, từ 100 năm trước,
thời hạn là đến khi tôi thành người.
Ấy thế mà chỉ còn một ngày...
Chỉ còn đúng một ngày thôi,
cô lại đánh thức tôi dậy.
Lại là chuyện đó.
Tôi đã nói là chẳng biết gì cả mà.
Không tin thì anh đi mà hỏi tổ tiên của tôi đi!
Ơ hay...
Cô trợn mắt với ai đấy hả?
Bỏ đi, nhịn nào.
Thấy phân thì phải né chứ ai lại giẫm lên làm gì.
Cái gì? Phân?
Này!
Cô từng thấy đống phân nào đẹp trai thế này chưa?
Có đẹp trai cỡ nào thì cũng là đống phân thôi.
Không chịu đi hả? Biến đi.
Tôi bảo anh đi mà. Đi!
Trời đất ơi...
Người đâu mà hung hăng tợn.
Ơ hay.
Tài xế, đi nhanh giúp tôi.
Này, khoan đã!
Đúng là điên hết biết.
Cô đi đâu đấy? Đưa tôi theo với!
Cô muốn đi đâu?
Mọi thứ loạn cả lên rồi.
Rốt cuộc đây là chốn nào?
Thế giới đã thay đổi hoàn toàn sau 100 năm.
Tuy tôi có thể nhìn thấy bóng mình mờ ảo,
nhưng bản năng hút máu vẫn như xưa.
Có lẽ bây giờ...
tôi đang ở lưng chừng giữa con người và ma cà rồng.
Mấy người này đi đâu vậy?
Thế giới đã chẳng còn ranh giới giữa ngày và đêm.
Ban đêm vẫn sáng trưng như ban ngày.
Sáng đến lóa cả mắt.
Ra vậy.
Gì thế này...
Chắc chắn phải có cách.
Trước tiên phải quay về dinh thự.
Trời ạ, bừa bộn khủng khiếp. Biết vậy đến thường xuyên hơn.
Thật là.
Đáng ra nên mua bánh to hơn nhỉ?
Chọn đại cho rồi.
Ồ, nhưng xinh mà? Tôi thích cái này.
Nhưng có phải làm lố vậy không?
Đã 100 năm rồi anh ấy mới tỉnh dậy mà.
Đúng nửa đêm là chúng ta phải bật nắp quan tài rồi chúc mừng anh ấy chứ.
Coi kìa, vậy mà đến sinh nhật thằng em lại chẳng khao nổi một giọt máu.
Biết rồi mà. Chà, Sang Hae, cậu chuẩn bị nhiều phết nhỉ.
Gì nữa đây? Nhìn ngầu vậy?
- Cái này của em. - Vậy hả?
Sao nó lại mở?
Chuyện gì thế này...
Chiếc gương tôi đưa anh ấy đây mà.
Hình như vừa có chuyện gì đó xảy ra.
Chiếc gương bị bể à?
Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?
Có khi nào anh ấy soi gương rồi bị sốc nặng không?
- Gì cơ? - Anh ấy nhận ra
mình xấu trai hơn so với mong đợi.
- Lý nào. - Chắc chắn trăm phần trăm!
Ngay sau khi trở thành người, anh ấy đã soi gương
và giật mình thảng thốt vì bản mặt xấu ê chề.
Thế là anh ấy vừa ôm mặt khóc vừa ù té chạy,
trong lòng hối tiếc khôn nguôi vì đã hóa thành người.
"Tôi muốn quay trở lại!"
Thôi mình về đi anh.
Không phải nên đi tìm anh ấy sao?
Tìm cái gì mà tìm?
Thành con người rồi, anh ấy còn chịu giao du với mình à?
Anh Woo Hyeol không như thế đâu!
Anh ấy đang làm gì ở thế giới hiểm ác này vậy?
Ôi, đói bụng quá.
Trời ạ.
Đói quá.
Thiệt tình.
HỘI CHỮ THẬP ĐỎ HÀN QUỐC
TRUNG TÂM HIẾN MÁU
Không được, mình phải về nhà đã.
Về nhà đã nào.
Về nhà...
Ồ.
Phải rồi.
Này cậu, cho tôi hỏi đường một chút.
Phải đi hướng nào để đến được Nhật Miễn Tức?
Này cậu, tôi đang nói với cậu đấy.
- Em xin lỗi. Em đến muộn lắm nhỉ? - Em đến rồi à?
- Không sao. Mình đi thôi. - Ừ.
ĐÃ ĐẶT
Ơ?
XE TRỐNG
À, phải rồi.
Chắc leo lên cái đó là được.
Ơ kìa, làm trò gì thế hả?
Xe taxi này là tôi đặt mà.
Gì cơ?
No comments yet. Be the first to leave one.