200 ensimmäistä riviä.
Da Li đâu rồi?
Còn ở đâu được nữa?
Sao Giám đốc ám ảnh với Da Li thế nhỉ?
Vì hết lần này đến lần khác,
Giám đốc có được những bài nghiên cứu tốt nhất từ Da Li
mà không cần động một ngón tay.
Không những vậy, nhà Da Li còn giàu có.
Ta đều biết Giám đốc thích người giàu thế nào mà.
- Đúng vậy. - Hiểu rồi.
Chào Giám đốc Koch.
Cô thế này bao lâu rồi?
Khoảng… ba ngày rưỡi thì phải.
Cô có ăn gì chưa?
À, phải rồi.
Cô lại ăn đồ ngọt trừ cơm à?
À, khoa học đã chứng minh rằng
cơ thể con người chứa khoảng 160,000 calo.
Nếu trung bình một ngày,
một người cần 1,600 calo,
ta có thể sống ít nhất ba tháng bằng năng lượng có sẵn trong người.
Trên hết,
nếu nạp đủ nước và muối…
Tôi phải nói với cô bao nhiêu lần
rằng phòng tranh không phải thư viện đây?
Là giám đốc của phòng tranh,
tôi không muốn mọi người buộc tội tôi
mặc cho nhân viên của mình
làm việc quá sức đến chết.
Về nhà, ăn uống đàng hoàng rồi đi ngủ đi.
Nhưng Giám đốc Koch…
Không sách. Không giấy. Không máy tính bảng.
Chỉ ngủ thôi.
Dù tôi không hề buồn ngủ?
Đúng vậy đấy.
Thật quá, quá sức bất công.
Thật là…
Ngày mai đừng đi làm. Đến buổi tiệc này đi.
Tôi phải đón một vị khách quý ở sân bay
nên tôi sẽ đến muộn một chút.
Nhà tài trợ VVVIP của chúng ta chủ trì buổi tiệc này,
nên năn nỉ cô đấy, thể hiện cho thật tốt vào.
Tôi chắc chắn Sylvie muốn đi hơn tôi.
Không phải cứ muốn đến
là được đến dự bữa tiệc này đâu.
Đây là bữa tiệc được chủ trì bởi một quý bà giàu có.
Bà ấy sẽ mời bạn bè giàu có đến để khoe cho họ thấy,
"Xem tôi có gì này".
Ồ.
Mà biết đâu được?
Có thể cô sẽ thấy Modigliani cô yêu
ở nơi cô chán ghét đó.
Thật sao? Chị nói thật không?
Phu nhân Bronckhorst có một bức Modigliani?
Nhưng Modigliani không xuất hiện trên thị trường nhiều năm rồi mà.
Bà ấy lấy nó ở đâu?
PHÒNG TRANH ST. MILLER KUNST
Nếu không vì Modigliani thì còn lâu con mới dự buổi tiệc đó.
Người ta toàn đến khoe của. Tiệc tùng gì chứ.
Kể cả thế…
con phải tiếp xúc với nhiều người
thì mới mở mang tầm mắt được chứ.
- Bởi vì sự thật - Bởi vì sự thật
- ẩn giấu trong thế giới này. - ẩn giấu trong thế giới này.
Nhưng mà này.
Từ nãy đến giờ con cứ ăn cái gì vậy?
Lại ăn bim bim à?
Da Li, con lại bỏ bữa để học à?
Lần này con nhịn đói mấy ngày rồi?
Đâu có. Con không nhịn đói.
Còn chối cái gì nữa.
Phải ăn ngủ đầy đủ thì mới là người lớn.
Bố đã nói bao nhiêu lần
là đặt báo thức nhắc để không bỏ bữa rồi mà?
Cái danh tiến sĩ trẻ tuổi nhất có ích gì
nếu tự lo ăn uống còn không nên thân?
Không có gì để ăn à?
Tìm kỹ vào.
Chắc chắn bà Prinsen đã mua sẵn đồ ăn.
Cứ như con đang ở Hàn Quốc ấy.
Cái gì?
Nghe bố cằn nhằn, con lại thấy giống như đang ở nhà.
Cái con bé này, lại đánh trống lảng.
Con nhớ bố lắm.
Lâu quá rồi mình chưa gặp nhau nhỉ?
Ôi trời. Không tự lo ăn cho đủ bữa nổi
mà còn giả vờ nghĩ đến bố. Thật tình.
Bố cũng đang định dành chút thời gian sang thăm con.
Bố muốn gặp và chào hỏi Giám đốc Koch,
nhưng trên hết là muốn xem con sống thế nào.
Khi triển lãm lần này kết thúc…
Ơ?
Alô?
LỢN HÀN QUỐC
LỢN BERKSHIRE
LỢN DUROC
LỢN YORKSHIRE
DONDON F&B TRIỂN LÃM THỰC ĐƠN THU ĐÔNG MỚI
Đây là canh khoai tây hầm xương cao cấp được làm ra để phục vụ
trong khách sạn năm sao.
Tôi tin món ăn này sẽ thỏa mãn phân khúc khách hàng cao cấp
đến trăm phần trăm.
Tôi tin chắc là vậy.
Thịt có vị khác biệt đấy.
Chà.
Chuẩn không cần chỉnh. Anh rất nhạy bén.
Để xứng với khách sạn năm sao và hai chữ "cao cấp",
tôi chỉ chọn những phần ngon nhất của thịt lợn Iberia,
một trong bốn loại thịt lợn thượng hạng của thế giới,
để nấu ra món ăn này đấy ạ.
Quả nhiên là vậy.
Thảo nào khi mút xương lợn,
tôi cảm nhận được sự cô độc của người đấu bò đang quyết đấu sinh tử
dưới cái nắng như đổ lửa của mặt trời Tây Ban Nha.
Chuẩn không cần chỉnh.
Món này.
Đây là cơm rang để thưởng thức sau khi ăn canh khoai tây.
Nó hoàn toàn khác với cơm rang thông thường.
Thay vì dùng trứng cá chuồn,
tôi đã dùng trứng cá muối của Nga
và rang trên lửa lớn phừng phừng!
Trời đất ơi.
Ý anh là món cơm rang này dùng trứng cá muối quý hiếm
chỉ được dâng lên Tzar ư?
Chẳng phải món này đã khiến ẩm thực Hàn Quốc cao cấp hơn, toàn cầu hơn sao?
Nói nhăng nói cuội.
"Nói nhăng"…
Sao ạ?
Vậy…
món này được định giá bao nhiêu?
Giá của nó…
Để xứng với hai chữ "cao cấp" và khách sạn năm sao,
một phần ăn cỡ trung bình
có giá 180,000 won.
Nghe mà muốn chém…
Muốn chém?
Chém giá 180,000 won?
Tôi nghĩ… chắc là anh không biết.
Thịt lợn Iberia và trứng cá muối Nga vốn khá đắt…
Canh khoai tây là gì?
Là món ăn bình dân tiêu biểu, có thể ăn no chỉ với ít tiền.
Đó mới là canh khoai tây.
Ăn rẻ, ăn nhiều, và ăn no!
Nhưng gì cơ?
Lợn Iberia? Trứng cá muối?
Mút xương lợn mà đào đâu ra cảm giác của người đấu bò Tây Ban Nha cô độc?
Tôi chỉ miêu tả mùi vị theo kiểu văn thơ thôi.
Toàn nói nhăng nói cuội.
Lúc nãy anh có nói rồi…
Thật là…
Tôi phải hoãn chuyến công tác để nghe mấy thứ vớ vẩn này à?
Đó là chuyến công tác để ký hợp đồng 20 tỷ won đấy.
Hiểu không?
Làm ơn làm gì đó ra tiền đi!
Tiền đó!
Trời ạ.
Hết chịu nổi.
Đến nơi sẽ có người đợi sẵn
nên sẽ không có vấn đề gì đâu ạ.
Các nhân viên và tôi sẽ xuất phát ngay khi tư vấn pháp lý xong.
Mà này.
Lúc nãy có nhắc đến "Tzar" .
Rốt cuộc đó là thằng nào mà lại được ăn trứng cá muối một mình?
À…
"Thằng đó" là Sa hoàng, hoàng đế của nước Nga đấy ạ.
À, hoàng đế của nước Nga.
Vậy cứ nói "Hoàng đế Nga" là được, nói tiếng Anh để thể hiện cái gì?
Không phải tiếng Anh, là tiếng Nga ạ.
Tôi biết. Tôi biết mà. Tôi nói chung chung vậy thôi.
Nếu là hoàng đế Nga thì tất nhiên là tiếng Nga rồi, là tiếng Anh được sao?
" Tzar "! Nghe là biết tiếng Nga rồi.
Tiếng Anh cũng là Tzar luôn ạ.
Nhưng mà…
anh sẽ đeo cái đồng hồ đó đi à?
Sẽ phải khai báo hải quan đấy. Nó đắt quá mà.
Cô nói linh tinh gì vậy?
Tôi mua đồ hiệu để dùng những lúc như này đấy.
Không thì mua đồng hồ đắt tiền làm gì?
Điện thoại cũng có đồng hồ mà.
Vâng.
Nhìn đây.
Tôi phải đeo cái này thì họ mới choáng ngợp.
BỐ
Vâng?
Con lại giấu bố cho vay tiền đấy à?
Tự dưng bố nói gì vậy? Con cho ai vay tiền?
Ừ. Con cho phòng tranh hay bảo tàng gì đó vay tiền à?
Đâu có, con chưa từng…
Bố nghĩ con thừa tiền để đốt à?
Con có điên đâu mà cho chỗ đó vay.
Vậy sao Phòng tranh Cheongsong lại gửi cho bố cái bô này?
Họ bảo gửi để cảm ơn vì con cho họ vay tiền.
Thật là. Ai mượn họ gửi quà chứ?
Thôi, con không biết đâu. Chắc là có nhầm lẫn gì rồi.
Nhưng bố đừng đập vỡ bô của người ta nhé.
Để thư ký Yeo lo đi. Con sẽ bảo cô ấy đến lấy.
Đừng nhiều lời. Con đang ở đâu?
Hôm nay có buổi thử thực đơn mới. Vẫn ở công ty đúng không?
Ở công ty gì chứ.
Con đang ở sân bay. Hôm nay con đi công tác mà.
Để ký hợp đồng với Hiệp hội Nuôi lợn Hà Lan.
No comments yet. Be the first to leave one.