200 ensimmäistä riviä.
Kính thưa quý bà và quý ông,
xin mời tiến vào Đại sảnh.
Cháu trông tuyệt lắm. Đẹp trai lắm.
Cháu không làm được đâu Dottie. Mình nhận lúc khác được không cô?
- Họ giao tới nhà cũng được mà. - John à, đây là Huân chương MBE, không phải pizza.
Cháu đang chuẩn bị nhận một trong những tước hiệu
cao quý nhất đấy.
Xin lỗi anh bạn, lối ra ở đâu thế?
- Đi thẳng cuối hành lang. - Rồi. Tôi chuồn đây.
- John. - Cháu sẽ tự làm nhục mình mất cô ơi.
Cháu sẽ nói ra thứ gì đó hối hận mất.
Có cái gì mà bà ấy chưa từng nghe qua đâu.
Bà ấy là người từng trải. Là một người mẹ. Một người bà.
Bà ấy là Nữ hoàng của Vương quốc Anh.
Davidson, dừng lại ngay và nghe cô nói đây.
Hôm nay cháu ở đây vì cháu xứng đáng.
Cháu xứng đáng với tước hiệu này
như bất kỳ ai khác trong cái cung điện xa hoa này.
Bắt đầu rồi kìa.
Rồi, anh đi giữ chỗ cho hai ta đi.
- Không, cháu không làm được đâu. - Davidson!
- Thưa các lãnh chúa, phu nhân... - Vác mông vào đó ngay,
và làm chúng ta tự hào đi.
Đi đi.
Nếu cháu lỡ mồm, thì là lỗi của cô đấy.
Được rồi, lúc nào chẳng là lỗi của cô.
Đm Nữ hoàng!
- Cháu ổn mà. - Xin lỗi mọi người. Xin lỗi Nữ hoàng.
- Chào chú Kenny. - Chào John. Lại trễ à.
Đường kẹt xe chú ạ.
Kẹt cứng luôn. Cho cháu một gói Opal Fruits.
Một gói Opal Fruits, ghi nhận.
Chào buổi sáng!
Dạo này khỏe không?
- Chào cháu, John. - Cháu chào ông.
Cẩn thận hỏng lưng đấy cháu.
Đánh giày chuẩn bị cho trận lớn à, John?
Vâng, bôi mỡ bò đánh bóng các thứ đầy đủ rồi ạ.
John, mẹ dẫn con đi mua sắm sau trận bóng đấy.
Mẹ chỉ làm ca ngắn thôi.
Mẹ sẽ đợi ở trạm xe buýt lúc trận đấu kết thúc.
- Phải đi ạ? - Đúng, con phải đi.
Hai tuần nữa con lên cấp hai rồi đấy.
Sáng nay bố làm ở căn nhà gần công viên.
- Tí nữa bố có thể qua xem con đá. - Ôi, tuyệt quá.
Lên nào, lên nào! Cứ lao vào! Di chuyển đi.
Chạy chỗ đi. Đúng rồi.
- Chúa ơi! - Trọng tài! Trọng tài!
Đừng có xoạc trong vòng cấm!
Ngoài vòng cấm mà! Làm cái quái gì thế?
- Thằng hề. - Chào Billie.
Napier lại bóp team, cho không một quả pen rồi.
Không sao, John sẽ cản được.
Bất công thật.
Cố lên, John!
- Cố lên, Johnny. - Cố lên, Johnny.
Hay lắm! Hay lắm, John!
Bắt hay lắm con trai, tuyệt vời!
Tốt, tốt lắm. Đúng rồi. Tập trung lại nào các chàng trai.
Chúng ta vẫn còn thời gian.
Lên nào.
Billie bảo đó là
pha cản penalty hay nhất chú ấy từng thấy.
Chú ấy bảo có người quen ở đội Berwick Rangers.
Bỏ áo vào quần đi, John.
Có khi con được thử kèo thủ môn pro luôn không chừng.
Chỉnh lại cà vạt đi, John.
Bố có thấy đấy. Bố phấn khích lắm.
Bố vung tay ăn mừng loạn xạ luôn.
Nhanh lên nào.
Con thấy sao?
Hơi kỳ. Hơi...
- rộng quá mẹ ạ. - Mua trừ hao cho con lớn chứ.
Đứng yên một chút xem.
Thế này được rồi.
- Con thay đồ được chưa? - Ừ.
Giờ chỉ cần mua thêm đôi giày nữa thôi, John.
- Lát nữa con định đi câu cá. - Nghe được đấy.
Thư giãn một chút.
Cảm giác chuẩn bị lên cấp 2 thế nào, John?
- Hơi lo ạ. - Con sẽ ổn thôi.
Cứ ngoan ngoãn, đừng gây rắc rối.
Học hành chăm chỉ nhé, John.
Đương nhiên rồi ạ. Trước giờ con vẫn thế.
Chào mừng các em đến với ngày đầu tiên tại trường Trung học Galashiels.
Hôm nay đánh dấu một cột mốc.
Khởi đầu của một hành trình sẽ định hình con người các em.
Nó sẽ quyết định những gì các em đạt được
trong suốt phần đời còn lại.
Và nhiệm vụ của tôi là đảm bảo khi rời khỏi đây,
các em đã phát triển tối đa tiềm năng của mình.
Về vấn đề phép tắc và đạo đức cá nhân,
tôi không yêu cầu gì ngoài những tiêu chuẩn cao nhất.
- Các em rõ chưa? - Rõ rồi thưa thầy.
- Khỏe không, Murray? - Khỏe, John.
- Dạo này sao rồi? - Vẫn tốt.
- Tớ được thêm khoai tây chiên này. - Số hên vãi.
Chào mấy quý cô.
Ngày đầu đi học thế nào?
Cũng được.
- Cậu tên gì? - Sao tôi phải cho cậu biết?
Vì sao à? Thì...
Vì có thể cậu muốn đi xem phim với tớ.
Tiền đâu mà cậu khao?
Tớ có công việc giao báo. Giàu nứt vách.
Lượn đi.
Thật đấy. Nó giàu lắm.
Thôi nào William. Ăn thêm chút đi con.
Trưa nay con ăn gì thế John?
Dạ... khoai tây chiên.
Chỉ khoai tây chiên thôi à?
- Dạ. - Một ngày ăn khoai tây chiên hai lần à?
Ăn thế không được đâu.
Phải để ý mới được. Mẹ không muốn con nổi mụn đâu.
- John. Nước sốt kìa. - Dạ, con xin lỗi mẹ.
À, nay anh có nói chuyện với Billie.
Chỗ bạn cậu ta ở Berwick Rangers ấy, gã tuyển trạch viên,
ông ta sẽ đến xem con bắt gôn.
- Thật ạ? - Ừ.
Quả cản pen đó đúng kiểu 10 điểm không có nhưng.
Tuyệt đỉnh.
"Tôi mơ về một thân hình tựa nàng Leda"
"Cúi mình trên bếp lửa tàn..."
"Câu chuyện nàng kể... về lần bị khiển trách gay gắt."
"Hay một chuyện nhỏ nhặt…"
"Đã biến chuỗi ngày ấu thơ thành bi kịch."
Ờ, nàng kể, và dường như...
- Nàng kể, và dường như... - John, em ổn chứ?
"Dường như... bản ngã hai ta đã hòa làm một..."
Trở... trở thành...
- Trở thành... - John, em sao vậy?
- Ai đó chích điện vô ghế nó rồi. - Suỵt! John.
Thưa cô, cho em xin phép đi vệ sinh.
Ừ. Đi ra ngoài giải quyết cho ổn thỏa đi.
Nhanh lên!
- Để tao yên. - Làm đi. Làm đi.
- Cút đi! - Co giật cái coi nào.
- Thôi, dừng lại đi. - Từ từ, tao quay được rồi.
Tao cũng quay được rồi.
Nhìn thằng John kìa.
Cút đi.
- Không. - Lượn đi cho khuất mắt.
Nhìn nó kìa.
- Trường học thế nào, Sharon? - Dạ tốt ạ.
Con vẫn học chung với bạn cũ chứ, hay sao?
Cũng có chút khác biệt ạ.
Môn Thể dục là thay đổi nhiều nhất. Nhưng con vẫn...
John.
- Con đang làm gì vậy? - Dạ...
Không có gì đâu. Bố đừng bận tâm.
Cái trò vớ vẩn gì đây?
Con không biết.
- Đừng có giả ngốc. - Con không muốn nói chuyện này.
- John. - Con...
- John, con đi đâu đấy? - John.
Đừng để bữa tối nguội ngắt.
Rồi, mọi người, tiếp tục ăn đi.
Nó đang giở trò gì vậy?
John, con bị sao vậy?
- Không sao ạ. - Rõ ràng là có sao.
Làm trò con bò ngay trên bàn ăn.
À thì...
Con bắt đầu bị giật giật ở cổ và mắt.
Nhảy dựng. Co giật.
Nhưng giờ con đâu có bị.
Con chỉ tưởng tượng thôi, John.
Tắm nước nóng rồi đi ngủ sớm đi.
Sáng mai con sẽ ổn thôi.
- Chào Kerry. - Chào John.
- Đây là mẹ tớ. - Cháu bạo dạn nhỉ, hửm?
Mới ngày đầu đi học đã rủ con gái cô đi hẹn hò.
- Bọn cháu chỉ đi xem phim thôi. - Hmm. Có phù hợp không?
- Có hợp với tuổi các cháu không? - Dạ, cháu nghĩ là có.
Phim có nói bậy không?
- Dạ... Cháu nghĩ là không. - Cháu nghĩ là không à?
Vậy phim đó nói về cái gì?
Phim kể về một người đàn ông mặc đồ phụ nữ.
Khởi đầu không tốt rồi nhỉ?
- Con không được xem phim đó. - Mẹ. Lạy chúa!
Chú ý ngôn từ, Kerry.
Này. Cô không muốn có trò mờ ám nào đâu nhé, nghe chưa?
Kính thưa quý vị,
người chiếu phim tối nay là Eric,
một công việc nóng nực, khát khô nhưng anh ấy làm rất tốt,
và không như các vị, anh ấy chẳng có thời gian để…
tự lấy một ly Kia Ora mát lạnh. Xin cảm ơn
Bú c tao đi!
Tớ xin lỗi. Kerry.
Tớ xin lỗi, Kerry. Tớ không nhận ra mình vừa làm gì.
Bỏ tôi ra! Bỏ ra, đồ biến thái!
- Xin lỗi. - Tôi đã bảo cấm trò mờ ám mà!
Thật lố bịch.
- Cút ra. - Cháu xin lỗi.
Cảm ơn.
Thầy ngồi đây được không?
Dạ được, thầy ngồi đi.
Thầy đoán các em đều là học sinh năm nhất phải không?
Dạ vâng.
- Mọi thứ ổn chứ? - Dạ vâng.
Các em thấy bữa trưa ở trường thế nào?
No comments yet. Be the first to leave one.