200 ensimmäistä riviä.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
Dậy đi, đi nào. Ta đã tới Milan.
Dậy đi, Luca, ta tới rồi.
Bến cuối!
Đi nào, mẹ.
Mẹ có mệt không?
Rocco, giỏ này.
Mẹ mang đủ hết chứ, mẹ?
- Mệt không? - Mẹ chắc đã mang hết đồ?
- Vincenzo đâu rồi? - Con không biết.
- Tại sao nó chưa tới đây? - Có lẽ anh ấy chờ ở ngoài.
Tại sao Vincenzo không đón chứ?
- Tại sao Vincenzo không đón? - Mẹ không nhìn được, con tìm đi.
Giữ lấy!
Muốn con tìm anh ấy không?
- Khéo lạc nhé. - Con không đâu.
Chẳng có ai cả.
Đẹp quá!
- Ciro, nhìn đẹp nhỉ! - To nữa, phải không?
Rocco, đúng là phố nhớn!
Nhìn cửa hàng và đèn đóm kìa.
Y như giữa ban ngày.
Xin lỗi...
Gần địa chỉ này nhất thì xuống bến nào?
- Bến cuối. - Bến cuối?
Bến cuối cùng, hết tuyến. Là Lambrate.
- Lambrate? - Xuống xe tại Lambrate.
- Nó là con trai tôi. - Con trai của bà?
- Lớn nhất. - À, con cả.
Chúng tôi lên thăm nó.
Mừng cô dâu chú rể nào!
Chúc tốt lành! Mọi điều toại nguyện!
Luôn uống quá nhiều ở những bữa tiệc kiểu này.
Ta đây rồi!
Cảm ơn, cảm ơn.
Chúng đã tự quyết định.
Cha mẹ ngày nay không phải lo nữa.
Vâng, đến lúc bọn con tự bắt đầu.
Ngoài ra, con không muốn quay lại nơi đó.
Con muốn nuôi gia đình mình ở đây.
Tại sao cậu không cưới vợ nhỉ?
Tôi? Chỉ có em gái tôi đủ ngốc để làm thế!
Anh ấy lo hỗ trợ chúng tôi,
nhưng chúng tôi sẽ tự xoay sở.
- Đúng rồi. - Phải không, Vincenzo?
Cảm ơn.
- Chúng ta không tìm kiếm gì. - Chúa ơi! Làm ơn...
Đó sẽ là Aldo.
Tôi đi xem phim đây. Tạm biệt.
- Chúc vui vẻ! - Tạm biệt mọi người!
- Tạm biệt, mẹ. - Tạm biệt. Chúc vui vẻ.
Cảm ơn.
Luôn đến rạp chiếu phim! Anh ấy sống bằng bánh mì và phim ảnh!
Đó là sự cố định với anh ta.
Tôi cũng đi cùng, hôm Chủ nhật và ngay lập tức ngủ thiếp đi!
Chào buổi tối. Giannellis có sống ở đây không?
Tôi là bà Parondi.
Vincenzo, lại xem ai này.
- Mời vào. - Cảm ơn.
Mẹ!
Ôi, con trai tôi, con trai tôi...
Này, Luca, em có khỏe không?
Rosaria, Rosaria yêu quý!
Và gia đình của chị? Ôi, Chúa phù hộ chị!
Đây là Rosaria, mọi người.
Thế đây là anh em của anh?
- Đây là Luca. - Chào.
- Simone. Hôn thê của anh. - Chào.
- Rocco... - Chào.
-... và Ciro. - Chào.
Để đồ ở đây và vào trong đi.
Mời vào.
Vào trong đi.
Đó là mẹ của Vincenzo!
Chuyến đi dài làm sao. Rót vang cho bà ấy.
Đi nào, các chàng trai! Vào đi!
Rót vang cho họ, họ lạnh cóng mất rồi.
Chúng đẹp trai phải không? Giống mẹ mình.
Ginetta, chia bánh cho mọi người.
Các chàng trai thật là đẹp. Chị mệt nhỉ.
Đúng thế thật, chúng rất giống nhau.
Họ phải kiệt sức sau chuyến đi dài như vậy.
- Một bất ngờ thú vị! - Cái gì đó ạ?
Bất hạnh thay, con trai yêu dấu.
Nhưng cái này là gì? Con không để tang cha mình?
Không... à, chỉ là...
Đây là Ginetta. Con đã viết cho mẹ về lễ đính hôn.
Mẹ đến vừa kịp để ban cho bọn con phước lành của mẹ.
Cưới? Con đủ giàu để cưới?
Đặc biệt lúc này cả một gia đình phụ thuộc vào con?
- Giá như anh viết cho em biết. - Bọn ta đã viết!
Vâng, nhưng đó là khi cha vừa mất.
Con đã nói với mẹ rồi "Đầu tiên con phải tìm việc cho chúng"
Ở Milan thì không dễ...
- Xin mời ngồi. - Thoải mái đi.
- Kể bọn cô nghe về bản thân mình. - Nghe mọi người nào.
Cứ coi như ở nhà.
- Ah, cậu ấy mắc cỡ! - Có lẽ cháu mệt.
- Không. - Không à? Tuổi trẻ khỏe mạnh!
Với cháu Milan có lạnh không.
- Không. - Tự lấy kẹo đi.
Cháu có gì?
- Cam. - Cam à?
Amelia! Cam từ quê ta!
- Cô có muốn một quả không? - Cảm ơn.
Ôi, thơm! Thơm quá!
Cảm ơn.
Nghe này, Rosaria, tôi nghĩ chị đến dự lễ đính hôn.
Vincenzo không nói gì vì nó muốn làm bọn tôi ngạc nhiên.
Nhưng tôi quá buồn để suy nghĩ về các chuyện khác.
Nhưng nghe này, chị đi thẳng từ ga đến đây?
Đúng.
Tối nay các vị sẽ ngủ ở đâu? Chúng tôi ở đây không đủ phòng.
Con trai tôi sẽ không bỏ rơi chúng tôi ngoài đường.
Nó sẽ chăm sóc tốt cho chúng tôi.
Nghe này, Rosaria. Tôi sẽ thẳng thắn với chị.
Tôi hiểu chị lo cho các con trai của chị,
nhưng tôi phải nghĩ cho con gái của tôi. Cô ấy đến trước!
Bà ấy nổi cơn lên như thế và phá hỏng mọi thứ!
- Mẹ ơi, mẹ nói gì vậy? - Mẹ em nói đúng đấy.
- Anh không hiểu. - Tôi không ngốc đâu!
- Đừng có hét lên! - Mẹ nói đúng!
Hãy ra khỏi ngôi nhà này! Rocco! Simone!
- Mẹ ơi, không! - Các vị điên rồ!
- Lại với mẹ nào. - Tôi không bị điên. Tôi hiểu, được rồi.
Họ muốn ngăn con giúp đỡ mẹ của mình.
Họ không tôn trọng người cha mới mất của con! Vô đạo!
"Vô đạo"?
- Ra khỏi đây thôi! - Không, không.
- Im nào, cháu, cháu là một trong số bọn họ. - Mẹ...
- Đi nào con trai. Mang cái này đi. - Không, làm ơn...
Chúa sẽ trừng phạt các vị, vì Ngài phán xét mọi người.
Không, chờ đã ạ. Họ không có ý xúc phạm bác.
- Gina, thôi nào. - Buông em ra! Đi nào!
- Để chị ấy yên. - Ta không sợ cậu!
Đi đi, ra khỏi nhà ta!
Nghe chưa? Con còn chờ gì nữa? Đi nào!
Cút và ở ngoài đó!
Armando!
Armando!
Ề? Ai thế?
Vincenzo đây. Mở cho tôi.
Chuyện gì vậy? Cậu làm gì ở đây muộn vậy?
Tôi sẽ giải thích sau.
Nhanh lên! Lạnh lắm!
Giờ này cậu tới đây làm gì?
Để ngủ, nếu có thể. Trời sắp sáng rồi.
Hãy nghe nào, cậu đã làm gì?
Không có gì. Tôi có thể giải thích mọi thứ.
Yên nào, nhóc, yên!
Vào đi. Cậu không sợ chó mà, phải không?
Có củi, bếp lò, đủ tiện nghi.
Nào kể chuyện của cậu đi.
Cả nhà tôi bất ngờ lên đây, như một trận động đất!
Và rồi họ bắt đầu cãi nhau với nhà vợ tương lai của tôi.
Tôi phải bỏ phòng của tôi, vợ chưa cưới của tôi và tất cả mọi thứ.
Dành cho cậu, phòng và hôn thê là một thứ na ná nhau?
- Không đùa đâu. - Không.
Tôi có thể giúp nhà tôi như thế nào?
Họ sẽ ở đâu?
Tôi đã tìm nơi nào đó cho họ tối nay,
Nhưng ngày mai, Chúa biết!
Có vấn đề gì vậy? Milan đầy nhà trống.
Các tòa chung cư mọc như nấm!
- Tiền thuê thì sao? - Nghe tôi,
làm những gì mọi người miền Nam làm.
- Biết ý tôi là gì không? - Không chính xác...
Cậu thuê một chung cư công cộng
và nếu có thể, cậu trả vài tháng sau cậu ngừng.
- Làm sao? - Đợi một lát...
Một tháng sau, họ đuổi cậu.
- Làm sao tôi có thể...? - Từ từ đã...
Sau đó, cậu gia nhập cộng đồng vô gia cư cậu không phải trả tiền nhà
và có hệ thống sưởi trung tâm, điện, v.v.
Ủy ban Milan sẽ không để ai nằm đường.
- Ta không thể đi thẳng đến đó à? - Không, cậu phải bị đuổi ra trước.
- Tôi hiểu rồi. - Đó là bí mật, hiểu chứ?
- Chúc ngủ ngon. - Đừng như thằng ngốc thế.
Canh cổng!
Canh cổng!
Bà Parondi đây, mở cửa ra!
- Tôi đến đây! Chờ tí! - Mở cửa đi.
Tôi đến đây.
- Sốt gì đâu chứ? - Có phải chỗ này không?
- Các vị vào đi. - Tôi là Rosaria Parondi.
Vâng, Parondi, đằng kia.
- Tầng dưới, ở tầng dưới. - Đi nào.
Chào buổi sáng, cô Maria.
Chị có thấy đám đáng sợ đó không? Dân nhập cư!
- Họ đến từ đâu? - Lucania.
- Lucania? Nơi lạ nhỉ! Ở đâu thế? - Dưới miền nam.
Ồ, thật không? Vùng đất của dân lười biếng!
Dậy đi!
Ciro, có tuyết rơi!
Rocco! Sẽ có việc cho mọi người.
Simone, tuyết đang rơi!
Chuyện gì thế?
Nhìn qua cửa sổ. Hôm nay sẽ có việc.
Tuyết... Nó dính chặt xuống đất.
Luca, nhìn kìa, tuyết đang rơi.
No comments yet. Be the first to leave one.