Departures (Okuribito)

Departures (Okuribito) (おくりびと)

Lataa Vietnamese -tekstitys

Julkaisutiedot

Departures 2008 1080p BluRay x264-[YTS AM]
Kommentaari vnlovers86
Departures.2008.1080p.BluRay.x264-[YTS.AM] Have fun!

Tunnisteet

bluray
Julkaistu: 2025-10-26
Lataukset: 33
Kuulovammaisille: No
FPS: 23.976

Vietnamese tekstityksen esikatselu

200 ensimmäistä riviä.

Edit: ivy68-HDVietnam

Những mùa đông không có cảm giác lạnh như vậy...

Khi tôi còn là một đứa trẻ.

Đã gần được 2 tuần kể từ khi tôi chuyển từ Tokyo về Yamagata.

Giờ đây tôi đang suy ngẫm về điều này tôi đã sống một cuộc sống khá tầm thường

Xin mời lối này.

Xin phép cả nhà.

Xin chia buồn với ông bà.

Chúng tôi sẽ tiến hành thủ tục khâm liệm.

Chúng tôi có thể thắp nhang chứ?

Vâng.

Cảm ơn ông đã tới đây.

Nhìn như thể cô ấy còn sống vậy.

Có thể đây là một ca tự tử bằng khói than.

Sao ông biết vậy?

Do tử thi còn nguyên.

Điều này thường xảy ra khi nạn nhân được phát hiện ra

ngay sau khi chết ở trong một chiếc ôtô để ngoài trời lạnh

Thật lãng phí, cô ta đẹp quá.

Cậu làm nhé?

Vâng.

Để người quá cố về nơi an nghỉ cuối cùng,

Tôi sẽ tiến hành nghi lễ khâm liệm.

Mọi người làm ơn dịch lên một chút để tiễn đưa cô ấy.

Tôi sẽ bắt đầu tiến hành tẩy uế.

Có chút vấn đề rồi.

Chuyện gì?

Cái "đó".

Cái gì?

Ông biết đấy, cái "đó"...

Ồ... Tôi có thể có đôi lời với ông?

Vâng, có việc gì thế?

Sau khi tẩy uế,

chúng tôi sẽ trang điểm cho người quá cố...

Chúng tôi trang điểm cho nam giới khác với nữ giới...

Oh... xin chờ chút.

Vâng.

Chị muốn trang điểm cho Tomeo theo cách nào?

Theo cách của nam giới hay của nữ giới?

Cách nào ạ?

Nếu tôi sinh ra một đứa con gái ngay từ đầu,

thì điều này sẽ không bao giờ xảy ra...

Nhưng nhờ có hạt giống của ai đó...

Vậy cách của nữ giới chứ ạ?

Yep.

Cách của nữ giới.

Vâng.

Tomeo...

"Okuribito"

KHỞI HÀNH

Hôm nay lại không có mấy khán giả rồi.

Ừ, họ nên quảng cáo nhiều hơn nữa.

Tôi biết!

Chúng ta hãy làm trang chủ cho giàn nhạc giao hưởng đi.

Vợ tôi là nhà thiết kế trang web.

Tôi sẽ nhờ cô ấy làm một trang web miễn phí cho chúng ta.

Anh nghĩ sao?

Quan trọng hơn nữa, cậu sẽ ổn chứ?

Về điều gì?

Tiếp theo, cái tiếp theo ý.

Cái gì tiếp theo?

Cậu đã tiêu quá nhiều tiền vào nó, hãy bắt đầu tìm cái kế tiếp.

Mọi người lại có một buổi trình diễn tốt nữa.

Mọi người làm việc tốt lắm.

Mặc dù hàng ghế không có khán giả...

Tôi nghĩ rằng các buổi trình diễn của chúng ta đều thành công.

Um... thực ra...

hôm nay...

ông chủ giàn nhạc, Ngài. Sonezaki...

có đôi lời muốn nói với các bạn,

vì thế xin chú ý lắng nghe.

Các bạn được... giải thể.

Hẹn gặp lại.

Tôi cuối cùng cũng trở thành thành viên của một giản nhạc giao hưởng.

Nhưng điều này trở thành dĩ vãng trong thoáng chốc.

Cây đại vĩ cầm này vô tội.

chỉ vì nó được mua bởi một kẻ thất bại như tôi,

nó đã không được chơi nữa.

Theo nhiều cách khác nhau...

Cây đại vĩ cầm này quá nặng đối với tôi.

Cảm ơn nhiều.

Nấu nó ngay nhé.

Vâng.

Tạm biệt.

Em về rồi đây.

Chào em.

Bà hàng xóm đã cho em một con bạch tuộc.

Ngay khi em gặp bà ý.

Họ vừa mới bắt được nó sáng nay.

Chuyện gì vậy?

Tan rã rồi.

Cái gì?

Dàn nhạc của anh.

Em hiểu...

Anh phải tìm một dàn nhạc tiếp theo.

Sẽ không có chuyện đó đâu.

Ai đó với trình độ của anh chỉ có thể tiến rất xa...

và có một khoản nợ với cây đại vĩ cầm này.

Bao nhiêu tiền vậy?

Đừng lo lắng, nếu nó chỉ khoảng $10,000...

em có thể trả nó bằng tiền lương của em.

$180,000.

$1... $180,000?

Tất cả những người chuyên nghiệp đều tiêu từng đấy...

nó khá rẻ mà.

Tại sao anh giấu em chứ?

Anh biết em sẽ phản đối chuyện này.

Tại sao anh không nói cho em biết...

chuyện quan trọng như vậy?

Anh xin lỗi.

Em sẽ làm bữa tối.

"Tất cả các thành phố trên thế giới đều là ngôi nhà mới của hai ta.

Hãy sống cùng nhau trong chuyến lưu diễn nhé"

Đây là những từ trong lời cầu hôn của tôi.

Nhưng thực tế thật phũ phàng.

Không, tôi đã không nhận ra giới hạn tài năng của mình sớm hơn.

Chuyện gì thế?

Con bạch tuộc này còn sống!

Em nói đúng. Nó còn sống.

Này, Dai...

Chúng ta nên làm gì đây?

Đừng bị bắt lại nhé.

Huh?

Anh nghĩ anh sẽ bỏ.

Bỏ cái gì?

Cello.

Anh sẽ làm gì sau đó?

Trở về quê ở... Yamagata.

Em tán thành!

Huh?

Em không phiền chứ?

Chà, ngôi nhà mẹ để lại cho anh mà...

chúng ta không cần phải trả tiền thuê nhà, đúng không?

Nhưng em thực sự không thấy phiền chứ?

Vâng.

Đây là một nhạc cụ tuyệt vời.

Tôi nghĩ nó là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời tôi,

nhưng vì một vài lý do, tôi cảm thấy thanh thản khi để chiếc đại vĩ cầm này ra đi.

Như thể đột nhiên tôi được phóng thích

khỏi bị ràng buộc.

Điều mà tôi đã tin là giấc mơ đời tôi...

hóa ra không thực sự là điều tôi mơ ước.

Đây là thứ duy nhất mẹ để lại cho tôi,

khi bà mất cách đây 2 năm.

thoạt đầu bố tôi đã mở một quán cà phê,

nhưng tôi hầu như không có chút ký ức gì về chuyện đó.

Sau khi ông bỏ nhà theo một người phụ nữ khác,

mẹ tôi đã điều hành quán cà phê nhỏ này,

và một mình nuôi tôi khôn lớn.

Ăn cơm thôi.

Ừ.

Anh nghĩ em sẽ ghét vùng nông thôn nhiều hơn cơ.

Không, không khí khá trong lành mà.

Em không biết có phải do nước hay gạo ở đây có vị ngon hơn.

thật sao?

Oh, có lẽ em sẽ mở cửa hàng.

Em định bán gì vậy?

Có rồi đây!

Đây, cái này!

Không yêu cầu tuổi tác, lương cao?

Thêm vào đó, thời gian thực sự làm việc ngắn?

như một người lao động toàn thời gian!

"Dịch vụ TL"? Đây là loại công ty gì vậy?

"Một công việc giúp cho các chuyến đi"

Một công ty lữ hành?

Oh, có thể là hướng dẫn du lịch?

Đây cũng ghi là "không đòi hỏi kinh nghiệm"

Anh sẽ đi hỏi thông tin chi tiết.

Yeah.

Đây rồi.

Xin lỗi.

Đây có phải là "Văn phòng TL"?

Vâng...

Tôi là Kobayashi, trước khi đến tôi đã gọi điện.

Oh, anh đến đây để phỏng vấn!

Ông chủ sẽ sớm chở về thôi, mời ngồi.

Vâng, cám ơn.

Tôi...

đã phản đối chuyện này khi ông chủ muốn đang tin quảng cáo trên báo.

Oh...

Cực kỳ khó hấp dẫn mọi người tham gia ngành công nghiệp này.

Um... công ty hoạt động gì vậy?

Gì vậy? Cậu đến đây mà không biết chút thông tin gì sao?

Quảng cáo nói là giúp cho các chuyến đi mà...

Uh... đó không phải là cái mà cô làm à?

Ông chủ, cậu ta đến đây để phỏng vấn.

Chào ông, tôi là Kobayashi. Tôi đã gọi cho ông sáng nay.

Oh, chính là cậu rồi.

Cậu có vẻ mạnh mẽ hơn khi nói chuyện điện thoại.

Cám ơn ông.

Thấy chưa? Đăng báo là một ý hay mà. Pha chút trà cho chúng tôi nào.

Vâng.

Tôi đã mang theo bộ hồ sơ trong trường hợp ông cần.

Được rồi, mời ngồi.

Cám ơn ông.

Cậu có thể dành nhiều thời gian ở đây chứ?

Huh? Dạ... vâng.

Cậu được tuyển.

Eh? Tên cậu là gì nhỉ?

Tên tôi là Kobayashi Daigo.

More Vietnamese subtitles for Departures (Okuribito)

Kommentit

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left