The Sunset Limited

The Sunset Limited

Lataa Vietnamese -tekstitys

Julkaisutiedot

The Sunset Limited 2011 720p HDTV x264-HDxT viet
Kommentaari ryanpham

Tunnisteet

HDTV
hdtv
x264
720p
720
HD
Julkaistu: 2011-04-17
Lataukset: 59
Kuulovammaisille: Yes

Vietnamese tekstityksen esikatselu

200 ensimmäistä riviä.

GIỚI HẠN HOÀNG HÔN

Dịch: Ryan Pham®

Vậy tôi phải làm gì với anh đây, Giáo sư?

Sao anh phải làm gì chứ?

À, như tôi đã nói, chúng chẳng phải việc của tôi.

Khi tôi rời khỏi đây để đi làm việc sáng nay

anh đâu có nằm trong dự định của tôi chứ,

nhưng giờ anh lại ở đây đấy.

Chẳng có nghĩa gì cả. Mọi chuyện cứ thế xảy ra

không có nghĩa là có gì đó.

Vậy thế nghĩa là gì?

Chẳng có nghĩa gì cả. Anh chạm mặt người ta thôi.

Và có khi vài trong số đó lại là vấn đề hay gì đó ấy chứ,

nhưng không có nghĩa là anh phải chịu trách nhiệm về họ.

Cũng phải.

Dù gì, người ta vẫn hay thường kiếm tìm những người lạ hoàn hảo

hơn là những người chẳng kiếm tìm ai cả.

Họ chỉ làm việc phải làm, đó là ý kiến của tôi.

Nếu anh chỉ làm việc mà anh phải làm,

anh chẳng phải người hùng đâu.

Và đó là tôi?

Tôi không rõ. Có thể thế chăng?

Tôi có thể thấy là trong đó có thể chứa đựng sự thật ra sao,

nhưng trong trường hợp đặc biệt này, phải nói là tôi chịu.

Tôi phải là người ra sao để người ta kiếm tìm chứ?

Hoặc là tôi phải làm gì khi mà tìm được họ?

Trong trường hợp đặc biệt này, thì chỉ một điều thôi.

Và đó là?

Là họ đang đứng ngay đó,

và tôi thì nhìn họ và nói,

"Trông anh ta đâu có giống anh em mình, nhưng mà có đấy,

nên có lẽ tốt hơn là nên kiếm tìm lại đi."

Và đó là cách anh làm?

Chà, công nhận mà nói,

anh đúng là kiểu người khó mà có thể phớt lờ đấy.

Cách tiếp cận của anh rất là trực diện đấy.

Tôi không tiếp cận anh. Thậm chí tôi còn chưa gặp anh.

Điều tôi không hiểu là sao anh lại đẩy mình vào tình huống như này chứ?

Phải.

Anh ổn chứ? Đêm qua có ngủ không vậy?

Không.

Chà,

vậy thì khi nào anh đã quyết định hôm nay là ngày đó?

Có gì đặc biệt về nó sao?

Không.

À, hôm nay là sinh nhật tôi nhưng tôi hoàn toàn không coi nó đặc biệt.

À, Chúc mừng sinh nhật, Giáo sư.

Cám ơn.

Vậy ra là anh thấy là sắp đến sinh nhật mình

và có vẻ như đó là một ngày tốt?

Ai mà biết chứ? Có thể vài sinh nhật lại nguy hiểm

như là Giáng sinh...

Đồ trang trí treo trên cây, vòng thánh treo trên cửa

và các hình thể từ các đường ống hơi trên khắp nước Mỹ.

Không đặc trưng lắm cho Giáng sinh nhỉ?

Giáng sinh không phải từng như thế.

Giờ tôi tin đó là lời tuyên bố thật sự đấy. Hoàn toàn chắc chắn.

Tôi phải đi đây.

Anh luôn mặc áo khoác thế sao?

Có gì sai với cách tôi mặc áo khoác chứ?

Tôi không nói là không có gì sai với nó.

Tôi chỉ hỏi là đó có phải cách bình thường của anh không.

Tôi không có cách bình thường. Tôi chỉ mặc nó vào thôi.

Nó là... Ẻo lả? Sao?

Tôi chỉ học tập cách của các giáo sư thôi.

Tôi phải đi đây.

Đợi tôi lấy áo khoác đã.

- Áo khoác của anh? - Phải.

- Anh định đi đâu? - Đi với anh chứ đâu.

Ý anh là sao? Đi với tôi đi đâu cơ?

Đi cùng anh tới bất cứ chỗ nào anh muốn tới.

- Không, không đâu. - Phải, có đấy.

- Tôi về nhà. - Được thôi.

Được thôi? Anh sẽ không về nhà với tôi.

Chắc chắn là có đấy. Để tôi lấy áo khoác đã.

- Anh không thể về nhà với tôi. - Sao lại không?

- Anh không thể. - À, vậy ra

anh có thể về nhà với tôi nhưng tôi lại không thể về nhà với anh?

Không. Ý tôi là, không, không phải thế.

Tôi chỉ cần về nhà thôi.

- Anh sống ở chung cư à? - Phải.

- Sao, họ không cho da đen vào sao? - Không.

Ý tôi là, có, họ có cho vào chứ.

Nghe này, thôi đừng đùa nữa. Tôi phải đi đây. Tôi mệt rồi.

Được rồi, miễn là anh khỏi cần tranh luận để tôi vào đó là được.

- Anh nghiêm túc? - Tôi nghĩ anh biết là tôi nghiêm túc đấy.

- Anh không thể nghiêm túc thế. - Tôi nghiêm túc như lên cơn đau tim đấy.

- Sao anh lại làm thế chứ? - Tôi á? Có lựa chọn nào khác đâu?

- Tất nhiên là anh phải có chứ. - Không, không có.

Ai bổ nhiệm anh làm thiên thần hộ mệnh của tôi chứ?

Anh biết ai bổ nhiệm tôi làm thiên thần hộ mệnh của anh mà.

Giờ nghe này, tôi không định nói việc anh đã nhảy bổ vào tôi

- ở bến tàu điện sáng nay đấy. - Tôi đâu có nhảy vào vòng tay anh.

- Anh không ư? - Không.

À, vậy thì sao anh lại ở đó được?

Gì nữa? Thế ta không đi nữa à?

Anh có thật sự cho là Chúa có ở trong phòng này không?

Không.

Tôi không nghĩ là Người có ở trong phòng này.

Tôi biết là Người có ở trong căn phòng này.

Đó là cách anh đặt ra, Giáo sư.

Kiểu như tôi hỏi là anh nghĩ mình đã mặc áo khoác chưa.

Nó không giống thế. Mà đây là vấn đề đồng tình.

Nếu anh và tôi cùng nói tôi đã mặc áo khoác rồi

còn Cecil lại nói tôi chẳng mặc gì, có làn da xanh tái cộng với 1 cái đuôi,

ta có thể muốn nghĩ về việc nên "đặt" Cecil ở đâu

để anh ta không thể tự làm đau mình đấy.

Cecil là ai thế?

Không ai cả. Chỉ là một giả thuyết thôi.

Không có Cecil nào cả. Đó chỉ là một nhân vật

mà tôi dựng lên để minh họa cho vấn đề thôi.

- Dựng lên? - Phải.

Nên quan điểm của anh ta là không tính?

Không. Thế nên tôi mới dựng lên anh ta.

Tôi có thể thay đổi mọi thứ xung quanh. Tôi có thể biến anh thành người

không nghĩ rằng tôi đang mặc áo.

Với nước da xanh tái và mấy thứ vớ vẩn anh vừa nói?

- Phải. - Nhưng anh không.

- Không. - Anh đổ hết chúng vào Cecil.

Phải.

Nhưng Cecil không thể phản biện

cho việc anh ta không đồng tình với mọi người ở đây,

nên lời anh ta nói không tính, theo như thực tế là

anh đã dựng lên anh ta, Xanh tái và mọi thứ.

Anh ta không xanh tái. Là tôi. Định lái đi đâu vậy?

Tôi chỉ cố biết thêm về Cecil.

Tôi không nghĩ vậy.

Anh thấy được Chúa không?

Không, tôi không thể.

- Nhưng anh nói chuyện với Người. - Đừng rông dài nữa.

- Và Người nói chuyện với anh. - Phải, tôi có nghe thấy Người.

Anh nghe thấy Người, mà nói to rõ hẳn ra không?

Không không, không phải. Tôi không nghe được giọng nào cả.

Không phải tôi tự nghe, đó mới là cái chính.

Nhưng tôi đã nghe được Người.

Nhưng sao Chúa không thể cứ ở trong đầu anh ấy?

Người ở trong đầu tôi mà.

Thú thực, tôi vẫn không hiểu được điều anh đang cố nói với tôi.

Tôi biết là anh không, cưng ạ. Coi này,

điều đầu tiên anh phải hiểu là,

Tôi không có một suy nghĩ lập dị ở trong đầu mình.

Không phải là để "cơi nới" niềm tin thánh thần trong đó.

- Tôi chẳng hứng thú. - "Cơi nới" niềm tin thánh thần.

- A, anh thích vậy? - Cũng không tệ.

Có lần nghe trên đài... một nhà thuyết giáo da màu.

Quan trọng là, tôi đã từng cố thử nó theo nhiều cách khác.

Tôi không có ý là cũng không định chết.

Ý tôi là bịt mắt,chạy băng qua rừng, đặt hàm thiếc cho răng...

Chúa ơi, tôi chưa từng thử nó!

Nếu anh có thể tìm được người nào viện dẫn tốt hơn cả tôi,

tôi sẽ rất muốn gặp anh ta. Chắc chắn đấy.

Và anh nghĩ cái gì sẽ tóm được tôi?

Tôi không biết. Thế anh nghĩ là gì?

Chính là cuộc sống trong cái chết.

Cuộc sống trong cái chết.

Quá "đát" để có thể biết khi nào nên nằm xuống.

Tôi hiểu.

Tôi không nghĩ vậy.

Để tôi hỏi anh một câu.

Được chứ.

Anh đã từng đọc cuốn sách này chưa?

Tôi có đọc vài chương. Có đọc rồi.

Anh từng đọc nó chưa?

Đọc sách về công việc.

Anh từng ĐỌC nó chưa?

Chưa.

- Nhưng anh đã đọc rất nhiều sách? - Phải.

- Bao nhiêu vậy, anh nói xem? - Tôi cũng không rõ.

Làm gì đến mức.

Hai lần một tuần.

Có lẽ khoảng 100 lần 1 năm trong gần 40 năm qua.

Hai lần một tuần...

40 lần 100 là 4000.

Tôi chắc là loại gà mờ so với anh thôi, Giáo sư.

Cho anh biết... Cho tôi một con số,

bất cứ số nào anh thích, tôi sẽ cho anh kết quả nhân 40.

- 26. - 1040.

- 118. - 4720.

- 4720? - Phải.

- Đáp án chính là câu hỏi. - Sao cơ?

- Đó là số mới của anh. - 4720?

- Một con số lớn đấy, Giáo sư. - Phải.

- Anh biết đáp án? - Không.

188,800.

Để tôi xem.

Sao anh làm được thế?

Các con số là bạn của một người da màu...

Bơ và trứng, cái bàn rẻ rách.

Anh rất nhanh với các con số, anh nên giúp anh em mình về sổ sách

"tịch biên" các khoản vào trong sổ tay của anh ta.

Vào trại rồi thì anh tha hồ mà tính với chả toán.

Tôi hiểu.

Hãy quay lại với anh và tất cả số sách anh từng đọc.

Anh nói mình đã đọc 4000 quyển sách?

Có thể, mà có lẽ còn nhiều hơn thế.

Nhưng không phải quyển này.

Ừm, không, không phải toàn bộ...

- Sao lại thế? - Tôi không biết.

Vậy, cuốn sách hay nhất anh đã từng đọc?

Tôi cũng không rõ.

More Vietnamese subtitles for The Sunset Limited

Kommentit

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left