I Dream of Dance

I Dream of Dance

Lataa Vietnamese -tekstitys

Julkaisutiedot

I Dream of Dance 2017 1080p NF WEB-DL DDP 5 1 x264-KD7
Kommentaari tonthatduc
Phụ đề của An Nguyen

Tunnisteet

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
Julkaistu: 2019-10-01
Lataukset: 44
Kuulovammaisille: No

Vietnamese tekstityksen esikatselu

200 ensimmäistä riviä.

VŨ CÔNG LÀ NHỮNG VẬN ĐỘNG VIÊN CỦA CHÚA. ALBERT EINSTEIN

VIRGINIA BEACH, BANG VIRGINIA

OK, Ngày này đã đến! Chúng ta đã khổ luyện cho thời khắc này.

Có nhiều em đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi.

Cũng có em thì mới chỉ là năm đầu. Cũng không quan trọng.

Tất cả hào hứng chứ, mấy cô nhóc kia?

-Có! -To nữa lên!

Có!

Cũng rất cảm ơn các vị phụ huynh đã cho các con đến đây tập dượt thêm,

để ta có một chương trình lớn thay vì một buổi diễn ao làng.

Chúng ta sẽ đốt cháy cái sân khấu kia. Các em nghĩ sao? Phải không?

Vâng!

Tốt lắm, ta bắt đầu thôi!

Cô bắt đầu thấy rạo rực rồi này!

Âm thanh, ánh sáng sẵn sàng.

Tôi sống là để nhảy. Nhảy là hơi thở, là nguồn sống của tôi.

Tôi yêu công việc dạy học này ngay từ ngày đầu,

thay đổi cuộc sống của lũ trẻ, giúp đỡ chúng.

Vì hầu như, đó là tất cả những gì chúng có.

Mẹ tôi khùng lắm.

TRAVIS WALL BIÊN ĐẠO ĐẠT GIẢI EMMY/VŨ CÔNG

Bà bị ám ảnh, và cũng cực kì tâm huyết,

tất cả chỉ để đào tạo người khác.

Mẹ coi việc giúp ai đó có thể nhảy

là điều mẹ nên làm.

Denise Wall, trong mắt tôi, là một huyền thoại của làng nhảy…

Việc cùng cô Denise trở thành giáo viên và cố vấn đã thực sự thay đổi cuộc đời tôi,

vì tôi tin mình được phát huy hết khả năng vì bà ấy cho tôi cơ hội được như thế,

và vì bà ấy đã đặt một niềm tin đủ lớn rằng tôi có thể thực sự như thế.

Bà là một trong những giáo viên dạy nhảy tuyệt nhất thế giới.

Ngay lập tức, tôi đã hỏi bà ấy đủ thứ, ví dụ như về cơ thể, vân vân…

Không, thằng bé thực sự có chân của vũ công đó.

Nhìn cái gan bàn chân hình cung này đi.

Thật luôn này!

Bà ấy như một cuốn từ điển sống vậy.

Người đã cho tôi sự tự tin chính là cô Denise.

Vì thế, khi tôi thấy Travis tham gia sơ tuyển So You Think You Can Dance ,

và khả năng của chúng tôi thì cũng tương đương.

Tôi đã có động lực để đăng ký sơ tuyển.

Tất cả những điều mà cô Denise đã dạy tôi ... sự tôn trọng,

làm cách nào để bộc lộ bản thân cũng như làm cách nào để trụ vững những lúc đó

tất cả đã giúp tôi thành công hơn trong chương trình.

Những gì bà ấy đã làm được rất phi thường. Quá phi thường,

danh tiếng bà ấy đã gầy dựng nên trong làng nhảy.

Ai cũng biết đến công sức đào tạo và những điều bà đã làm cho lũ trẻ

mọi người từ khắp nơi trên đất nước đổ về đây để luyện tập với bà.

Trung tâm vốn không lớn thế này đâu.

'Tôi luôn tự nhủ, "Có trung tâm riêng làm gì.

Vẽ vời lắm chuyện.

Mọi người đều được trả lương, còn bạn thì không."

Tôi vẫn luôn lo nghĩ về điều đó,

vì bỗng dưng, một ngày đẹp trời, tôi trở thành bà mẹ đơn thân.

Vào thời điểm tôi mở trung tâm riêng,

tôi có ba đứa nhóc.

Chúng tôi không có nhiều tiền lắm.

Tôi đã phải làm ngày làm đêm.

Chỉ mong mấy đứa nhóc được đủ ăn.

Có những lúc tôi còn chả được ăn,

nhưng đó là bổn phận của người mẹ rồi. Làm tất cả vì con.

Mẹ tôi chả bao giờ nhận được gì.

Không ai chỉ dạy. Bà phải tự lần mò tìm kiếm

rồi ráp chúng lại tạo nên chiếc nồi tuyệt đẹp này

xào nấu nó lên, rồi đem chia cho mọi người.

Có nhiều người nhìn tôi rồi phán,

"Cậu giống hệt mẹ cậu." Tôi kiểu, "Thôi đi."

Mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm. Mọi thứ con làm đều vì mẹ.

Tôi kiểu, "Tôi đang cố ngủ đây."

Họ thì, "Cậu thì ngủ ngáy gì. Cậu giống hệt mẹ cậu."

"Cậu thì ăn uống gì. Cậu giống hệt mẹ cậu."

"Cậu thì lúc nào cũng lo cho người khác đầu tiên.

Làm việc thì quần quật. Cậu giống hệt mẹ cậu."

Thế là tôi kiểu, "Im đi!"

Bà ấy dạy tôi phải chăm chỉ.

Rồi thì điều gì là quan trọng…

trong cuộc sống. Bà cùng lúc là một người mẹ, người cha.

Cả nhà tôi phải di chuyển từ nơi này qua nơi khác,

còn mẹ thì kết hôn hết lần này tới lần khác,

còn tôi thì nhảy việc khắp nơi...Kiểu…

Mọi thứ... là một mớ hỗn độn,

duy chỉ có một thứ không thay đổi đó là cái trung tâm.

Bà ấy thế đấy. Bà ấy chỉ làm việc rồi làm việc,

quên ăn quên ngủ vì cái trung tâm.

Bà chỉ ngủ từ một đến hai tiếng mỗi ngày,...

Nếu tôi không dạy nhảy, lũ trẻ sẽ không thể nhảy được.

Chắc vì thế Chúa ban cho tôi cái năng khiếu này.

Tôi nghĩ ngài biết chúng tôi nên sống cuộc đời như thế nào.

Công ty tôi đang có, chính là công sức của tôi trong suốt thời gian qua

và đó cũng chính là niềm vui của tôi.

Giờ tôi có thêm nhiều đứa nhóc thực sự muốn kiếm sống bằng nghề này.

Nếu tôi bảo chúng nhảy lên mái nhà, chúng cũng sẽ nhảy.

Chúng làm tất cả những gì tôi bảo, vì chúng biết tôi yêu chúng.

Tôi yêu lũ trẻ không chỉ vì tôi là giáo viên của chúng,

mà tôi thực sự yêu chúng, chúng chính là tâm hồn tôi.

Bọn trẻ tập luyện. Rất chăm chỉ.

Bất cứ khi nào tôi có ý tưởng mới, chúng sẽ giúp tôi thử nghiệm.

TRUNG TÂM DANCE ENERGY CỦA DENISE WALL

Đây là bước đầu tiên để chinh phục Giải đấu The Dance Awards!

Rồi…

tôi đã nói gì khi kết thúc Giải đấu Quốc gia năm ngoái?

Khi nào các em cần tập luyện cho Giải đấu Quốc gia?

-Từ bây giờ! -Không.

Phải là từ ngày các em rời Giải đấu Quốc gia năm ngoái cơ.

GIẢI ĐẤU THE DANCE AWARDS

Giải đấu The Dance Awards,

Đây chính là nơi các em thể hiện thành quả của cả năm luyện tập.

Các em tham dự Giải đấu Quốc gia đều luyện tập hết sức chăm chỉ,

vì chúng biết rằng đó sẽ là bệ phóng cho sự nghiệp của chúng.

Chúng tôi cố gắng thu hút những tài năng trẻ khắp đất nước,

vì chúng tôi có trong tay,

những người như Travis Wall với giải Emmy danh giá

cùng nhiều giáo viên khác nữa cũng đã từng đạt giải Emmy

và vẫn đang cống hiến rất nhiều,

cũng như tiếp tục đưa nhảy múa lên một tầm cao mới.

Mỗi khoảnh khắc khi bạn đứng trước toàn bộ khán phòng,

tên bạn được xướng lên, gương mặt bạn xuất hiện

nó cho thấy bạn thực sự khao khát điều này thế nào,

vì có hàng ngàn, hàng vạn bạn trẻ

sẽ tham dự Giải đấu Quốc gia này,

và đó chính là sự kiện lớn nhất vào mùa hè.

Bất kỳ trung tâm nào đủ tiêu chuẩn xuyên suốt mùa giải,

đều có cơ hội so tài cùng với các vũ công khác

từ khắp mọi miền đất nước hoặc có thể cả khu vực Bắc Mỹ,

nó là một trong vài Giải đấu danh giá nhất mà bạn khó có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.

Từng lớp Ba lê,

lại từng lớp Ba lê,

Từng lớp múa Đương đại, đến từng lớp Jazz, Hip hop…

Mỗi lớp học là một dấu mốc để các em chinh phục Giải đấu Quốc gia.

Được rồi đấy.

Hớt gọn tóc ra sau chút đi.

Trông bù xù quá cơ.

Hôm nay em tập chăm chứ?

-Có chứ ạ. -Tốt lắm.

Cô bé này, buổi tập nào cũng vậy.

Tập với 200% sức lực.

Dù nó có cảm thấy không khỏe,

hay thể lực không đáp ứng được

thì tinh thần tập luyện đó vẫn là 200%.

Cơ mà đừng cố quá rồi thành quá cố. Được rồi đấy.

Ổn rồi đấy. Cảm ơn em. Em cố gắng sửa dần nhé.

Tôi... Tôi sống ở Texas,

cách đây 23 tiếng lái xe, cũng hơi điên rồ thật.

Bố tôi làm trong Bộ An ninh Nội địa.

Nên bố sống ở Houston với chị tôi

cùng với bà tôi, và cụ tôi, và...

Bố làm cho mẹ con tôi rất nhiều thứ. Thanh toán hết các hóa đơn.

Bố tuyệt vời lắm.

Bố rất yêu mẹ con tôi.

Tôi nghĩ con bé thật sự dũng cảm.

Tôi không hình dung được ở cái tuổi 12,

Mà tôi có thể sẵn sàng sống xa gia đình ở bờ kia đất nước.

Thực sự rất khó xử khi chúng tôi thì ở đây mà con bé lại ở xa đến vậy,

vì chúng tôi còn một đứa con gái lớn nữa, tên là Hannah,

con bé không thể đi đâu được nó còn học rồi hoạt động ngoại khóa.

Tôi không bỏ nó lại được.

Nên chúng tôi đành tạm chia xa…

Chúng tôi tự gọi mình là gia đình hai bờ đất nước.

Khó khăn cho cuộc hôn nhân

Khó khăn cho lũ trẻ và cả những mối quan hệ của chúng,

nhưng chúng tôi đã vượt lên tất cả,

và tiếp tục tiến lên phía trước.

Thống nhất thế này.

Tôi sẽ không đến nhà Hallie dự lễ Tạ Ơn khi con bé 40 tuổi

và cũng sẽ không bàn luận liệu điều gì sẽ xảy ra,

nếu chúng tôi chấp nhận hy sinh,

và nếu tôi đi theo con bé, thì liệu có gì xảy ra không?

Chúng tôi không làm vậy.

Tôi học ở trường K-12. Là một trường công ở Texas.

Mọi thứ đều trực tuyến.

Kể cả các mối quan hệ với thầy cô, bạn bè,

không khác gì bình thường cả, trừ việc nó là trực tuyến.

Tôi nhớ ngôi trường ở Texas, nhưng…

nó giống như, đôi khi tôi cũng trăn trở là,

Tại sao cơ chứ? Sao không như một đứa trẻ bình thường chứ?

Mà thôi, cuộc sống của tôi giờ rất tuyệt,...

Một tuần tôi tập 36 tiếng.

7 ngày một tuần, Từ Thứ Hai đến Chủ Nhật,

tuần nào cũng cái guồng quay đấy.

Tôi gọi con bé là sinh viên năm thứ hai ở Đại Học Denise Wall.

Nhắc đến tên bà, là mọi người biết ngay

Denise Wall là ai, và…

Đúng rồi đấy. Tập trung vào. Căng phần này ra.

Tập trung vào phần đó, được chưa?

-Giờ hình dung đây là mặt của em này. -Dạ.

Nhảy là cả thế giới của tôi.

Cả ngày tôi chỉ nhảy và nhảy. Đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến nhảy.

Thế cơ đấy.

TRINITY, 16 TUỔI NĂM CUỐI, LỨA TUỔI 13-15

Với tôi, nhảy múa là thứ gì đó rất bản năng, như là thở vậy

Denise là người mẹ thứ hai của tôi.

Bà luôn bên tôi mỗi khi tôi cần,

và kể cả lúc tôi không cần bà lắm, thì bà vẫn ở bên tôi.

Nếu có vấn đề gì xảy ra, bà sẽ giải quyết được nó.

Như bây giờ này.

Giống như một giấc mơ, nhưng đây thực sự là công việc.

Đây là việc mà con bé làm.

Tôi chẳng mấy khi gặp được nó.

Con bé chỉ về nhà 1 tiếng mỗi ngày.

Sợ nó quên nên đôi khi tôi phải nhắc là nó mới 15 tuổi thôi đấy.

Kiểu, "Làm mấy thứ bọn trẻ hay làm đi,

đi xem phim cũng được…

I Dream of Dance subtitles in other languages

Kommentit

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left