What We Wanted

What We Wanted (Was wir wollten)

Lataa Vietnamese -tekstitys

Julkaisutiedot

What We Wanted WEBRip Netflix vi
Kommentaari NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Minh Khang. Thời lượng: 1 tiếng 33 phút (93 phút)

Tunnisteet

webrip
web
BRip
Julkaistu: 2021-07-05
Lataukset: 22
Kuulovammaisille: No

Vietnamese tekstityksen esikatselu

200 ensimmäistä riviä.

NETFLIX GIỚI THIỆU

Chúng tôi đang ở đảo. Có một cơn bão.

Gió thổi bụi và cát vào mắt chúng tôi.

Tôi không thể nhìn rõ con bé.

Như thể tôi đã quên đeo kính áp tròng.

Một cơ thể nhỏ gọn. Tông da ngăm. Tối hơn da tôi.

Chân con bé chỉ chạm đất trong chốc lát, rồi nó chạy mất.

Con bé nhìn tôi thắc mắc.

Mặt con bé vẫn mờ ảo.

Tôi nhận ra bé từ ngôn ngữ cơ thể. Là của anh ấy.

Tôi thử gọi bé, nhưng lại quên mất tên.

Các giấc mơ là thế. Mọi thứ thay đổi không hề logic. Ta chấp nhận thế trong mơ.

Chúng ta bất lực và làm như được bảo.

Trứng được thụ tinh

đã được cấy rất hoàn hảo... nhưng không may là giờ không còn nhịp tim.

- Nhìn đi. - Tôi biết. Gần đây tôi không cảm thấy gì.

Phôi thai chỉ có bốn milimet thôi.

Quá trình vật lý cơ bản là không thể cảm thấy được.

- Tôi vẫn nghĩ là tôi cảm nhận được. - Đây.

Ít nhất ta có thể dự đoán một sự sảy thai tự nhiên

ở giai đoạn đầu này.

Lần này không phải nạo thai.

Tôi rất tiếc vì không có tin tốt hơn cho hai người.

Đâu phải lỗi của bà.

Xin mời vào.

Ngoài tác động tâm lý

còn có sự căng thẳng lớn từ việc điều trị nội tiết tố.

- Đừng đánh giá thấp điều đó. - Tôi ổn.

Giờ cơ thể cô ấy cần nghỉ ngơi.

Tôi gợi ý điều này nhé?

Sau lần thử thứ tư mới đây nhất,

tôi luôn đề nghị tạm dừng lại. Và xem lại kế hoạch cuộc sống của cả hai.

Cả hai đều biết

các lần thử kế tiếp không được tài trợ bởi quỹ Thụ tinh Trong Ống nghiệm, nhỉ?

Có lẽ cả hai có thể cùng nhau làm gì đó tốt đẹp.

Có thể là đi nghỉ mát.

Mức khấu trừ là 954 vì là bệnh nhân IVF đặt trước,

50 cho phí tư vấn,

thêm 250 là phí bảo quản và lưu trữ tinh dịch.

Vậy là 1.254 euro.

- Nay thẻ này không hoạt động. - Alice, dùng thẻ của em đi?

- Giới hạn thẻ quá thấp. Chuyển khoản nhé? - Tôi sẽ đưa cô hóa đơn.

Xin chào.

Xin chào.

- Xin chào. - Xin chào.

Em sẽ đến ngay.

DỰA TRÊN TRUYỆN NGẮN " DER LAUF DER DINGE" CỦA PETER STAMM

Biển báo. Phà đi lối này.

Anh chắc chứ?

Ừ, kia...

- Kìa. Đó là lối ra cảng. - Em nghĩ là lối ra kế tiếp.

Có một biển báo với con tàu trên đó.

Lỡ mất rồi.

Ừ, nhưng ở đó ghi "porto". "Porto" nghĩa là "cảng", phải không nào?

Em không thấy gì, quên kính áp tròng rồi. Anh muốn lái không?

Có nên không?

Nó có chân vịt.

Sao thuyền có thể ra khơi với một cái chân vịt ạ?

- Họ chuyển quầy bán vé đi rồi. - Ừ.

Cái lều sao rồi?

Em vứt nó rồi à?

Lúc mình dời đi.

Nó cũng gãy rồi.

Nó là đường đến khu cắm trại mà?

Không, chỗ khác cơ.

Ông Janaceck.

Ông Janaceck? Vâng?

Phải.

Nhưng không phải nó... nó chống thấm hết mà nhỉ?

Phải. Phải, vậy thì...

ta chỉ đành chờ vậy. Ngày mai sẽ tốt hơn.

Ở Viên đang mưa.

Rồi, dù sao cũng cảm ơn. Tạm biệt.

Anh quên nói đây cũng là một trung tâm liệu pháp tiếp xúc.

Ta nên hỏi xem có đúng nhà không.

Thế hơi nhanh nhỉ?

Chắc chắn rồi.

May là chúng ta không đi xe của em. Nếu đi thì phải sạc điện rồi.

Nó cứ xem Iphone mãi.

David, mau. Bỏ máy xuống, ra đi. Đến rồi.

Cảm ơn đã giúp.

- Chà, ta có một ngôi nhà tuyệt vời. - Thế hả?

Ồ, nhìn kìa. Biển số xe của Viên.

Nơi nào chả có.

Phải có một cửa hàng. Bên hàng xóm đã mua gì đó.

Gần lối vào.

Phải rồi. Em...

- Mình nướng thịt nhé? - Vâng!

Vậy đấy, giờ anh thích nhiều carbonhydrat, dầu ô liu và rượu grappa.

Và chia sẻ món tráng miệng của anh vì em không muốn ăn tất,

rồi cuối cùng em lại ăn hết.

Anh này...

- Mình đủ tiền trả chứ? - Anh nghĩ ta đủ tiền mua tiramisu.

- Ý em là kỳ nghỉ. - Hỏi sai rồi. Giờ ta cần nó.

Anh đi tắm.

Gì vậy?

Anh ăn tham à?

Em sẽ nói anh thưởng thức đồ ăn. Thật tuyệt.

Bà anh đã luôn nói: "Nó đâu cần vợ, cứ món tráng miệng mãi".

- Ồ, anh hoàn toàn sai rồi. - Giờ bà sẽ thấy khác.

- Thấy anh với một cô vợ xinh đẹp. - Mẹ, con không ngủ được.

Con im lặng chút được không?

Gần 10:30 rồi.

Mùi tỏi của anh rất tuyệt.

Nó giữ cho em trẻ.

Bà anh từng ăn nguyên một tép tỏi mỗi ngày.

Con muốn ngủ với bố mẹ!

Mẹ ơi!

Chả phút nào yên cả. Thậm chí lúc 10:30. Kể cả lúc đó.

Không ai đắp chăn cho con. Kể cả đã 10:30 rồi. Kể cả lúc đó.

Không đủ để uống. Kể cả vào 10:30. Kể cả lúc đó.

Làm trò thế đủ rồi.

- Lúc nào cũng ồn ào. Đi ngủ đi. Mau! - Chúng ta phải mang thứ đó theo.

Mẹ, cho con ăn kem nhé?

- Trước bữa trưa thì không, cưng ạ. - Khi nào ăn trưa ạ?

Chỉ vừa qua chín giờ thôi.

Ông Janaceck, chào buổi sáng. Tôi vừa định gọi cho ông. Hả?

Trời đẹp hơn chưa? Có lẽ vào buổi chiều. Nói về tầng hầm đi, vâng.

Với tầng hầm trong tình trạng này, nó vô dụng với chúng tôi.

Điều đó thật bất tiện vì chúng tôi có nhiều tài liệu cần lưu.

Sẽ rất tuyệt nếu ông làm xong các bức tường

trước khi chúng tôi trở về từ kỳ nghỉ và ít nhất là lát gạch căn phòng lớn.

Cháu cắn một miếng nhé?

Ừ, chắc rồi.

Vâng?

Đâu ai thấy tầng hầm, và chúng chỉ tốn một nửa.

Ăn hết đi cháu. Cô mời.

- Thật ạ? - Ừ.

Cảm ơn cô ạ!

- Anh ấy vẫn ngủ. - Xin lỗi.

Xin lỗi, hàng xóm ơi, đây là bánh sừng bò của cô à?

- Ừ, đừng ngại. - Cảm ơn nhé.

- Ừ. - Cô tốt bụng quá. Xin lỗi nhé.

Ừ. Tôi sẽ chuyển tiếp cho ông bảng báo giá gạch,

để ông có bằng văn bản.

Phải.

Denise, lại đây! Để mẹ còn tập bananayama...

- Mẹ phải tập pranayama. - Mẹ con đang tập banarama nhé.

Tạm biệt.

Denise, để mẹ yên. Mẹ còn phải tập bananarama...

Giờ cứ bỏ dở cái gác mái cũng chả sao cả.

Ta có thể xây một phòng lớn trên đó sau. Rất thông thoáng, không vách ngăn, nhỉ?

- Em sẽ rất vui nếu vừa kịp có mái nhà. - Chà...

Bố đến bể bơi với con nhé?

- Mình sẽ ra biển, ngày đầu luôn thế mà. - Tại sao ạ?

Thì là như vậy đấy.

Làm sau đi. Dù sao em đâu thể tập trung nữa.

Mình bơm phồng con cá chấu nhé?

Là "cá sấu", không phải "cá chấu".

Ồ, hai bạn người Viên cũng dậy rồi.

- Chào. - Chào.

Chào buổi sáng.

Christel, bơm đâu?

Ở nhà.

Không thể tin được. Ai đã đóng đồ?

- À, không phải anh. - Giờ anh phải tự mình thổi à?

Bỏ cái giọng đó đi.

Bố làm được mà. Bố làm được.

Bố là người mạnh nhất!

Không tệ đến thế. Đó là cái đuôi.

Nhìn có vẻ to hơn vốn có.

David. Ra khỏi đó đi.

- Con đang học! - Con sẽ dị ứng bóng râm đấy!

Biết sao không? Em đi trước đi và anh sẽ xem có thể đổi nhà không.

Được chứ?

- Thưa ngài ? - Tôi... một... câu hỏi.

Dạ, chắc rồi.

Liệu có thể...

...đổi cái...

Cô biết đấy... đổi nhà ấy?

Ta nói tiếng Đức nhé?

Ồ, được, tuyệt.

Tôi tự hỏi liệu có thể đổi nhà được không.

- Có vấn đề gì à? - Có, tôi...

- Chào buổi sáng. - Xin chào!

Chào hàng xóm.

Xin chào.

Chúng tôi thích...

- có thêm ánh nắng vào buổi sáng. - Không sao. Tôi sẽ kiểm tra lại hệ thống.

- Khoan. Có phải vì nhà tôi không? - Không. Vì muốn thêm nắng sáng thôi.

- Vậy để nhà tôi chuyển. - Ấy, không được.

Với chúng tôi, không có... thứ gì... giường trẻ em khác.

Không có giường trẻ em, nên...

Ồ. Giường trẻ em ở nhà chúng tôi.

Nhà hai người?

Chúng tôi có một căn đẹp đây. Nhỏ hơn chút, mà rất nhiều nắng.

Như ý ngài.

Cô biết không? Quên đi. Chúng tôi sẽ ở nhà đó.

Được rồi. Thế tôi sẽ cử người đến lấy giường.

Không. Ta làm được mà nhỉ?

Được.

- Romed. - Niklas.

- Chào. - Chào.

- Anh ổn chứ? - Ừ, tôi ổn.

Có đau lưng không?

Xin lỗi?

Có phải lưng anh đau do khuân cái này không?

Không. Nó không đủ nặng để gây đau.

Dân thành thị các anh sao biết được, nhỉ?

Là cô đấy. Người phụ nữ buồn bã.

Kommentit

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left