200 ensimmäistä riviä.
Những gì tôi vừa kể đều chưa được báo chí công bố. Nhưng sẽ sớm thôi.
Cho đến khi hãng Guild tìm được
thì bộ phim chưa có đạo diễn chính thức.
Chúng tôi có lịch chiếu không chính thức ở Venice,
và đáng lý ra là nên rút lui.
Nhưng nếu làm vậy, giữa không có đạo diễn chính thức
và rút lui không chính thức khỏi cuộc tuyển chọn không chính thức ở Venice,
rốt cuộc sẽ dẫn đến một thảm họa chết tiệt chính thức.
Điều đó dẫn chúng tôi đến với anh.
L.A. NĂM 1969
Này! Cậu làm cái quái gì trên đó? Xuống đây ngay!
- Tôi phải đi vệ sinh. - Xuống ngay!
Thằng khốn.
Ike Jerome. Ike viết tắt cho từ gì?
Chỉ là Ike thôi.
- Ike đến từ Ohio. - Pennsylvania.
Ike từ Pennsylvania.
Thế cậu làm gì ở Hollywood? Đến kiếm ít cỏ hả?
- Tôi làm phim. - Phim!
Ồ, làm phim. Cậu làm gì ở trong phim?
Tôi chưa làm gì cả.
Ngày mai tôi sẽ bắt đầu công việc dựng cảnh.
Cô ấy trông quen không?
Nhìn đi. Nhận ra cô ấy không?
Đúng rồi! Thung lũng búp bê ! Cô ấy cưới Roman Polanski!
Lực đẩy! Con dao trong lòng nước! Đứa trẻ của Rosemary!
Cậu đã giết cô ấy đúng không, Ike?
Không!
- Cậu đã giết cô ấy! - Không!
Còn chữ "con lợn" viết bằng máu trên cánh cửa?
- Cái gì? - Muốn sỉ nhục chúng tôi?
- Chúng tôi là lợn? - Không!
- Chúng tôi là lũ lợn đối với cậu? - Không!
Muốn xiên tôi như lợn hả, đồ khốn?
- Thử đi! - Trông các ông không giống lợn.
Thế còn James Dean và Natalie Wood thì sao?
Là… Montgomery Clift.
Montgomery Clift là tên quái nào?
Đây là công xưởng.
Đây là nơi cậu sẽ dành 90% thời gian.
Dưới này không có sao Hollywood nào đâu.
Đây là nơi chúng ta làm việc thực sự. Cậu sẽ dựng cảnh.
Cậu sẽ phải sơn đi sơn lại các cảnh dựng.
Đôi khi các cảnh quay bị rối,
cậu cần dựng lại cảnh ngay.
Cậu học kiến trúc nhỉ?
- Vâng. - Ừ, thì cứ chờ xem.
Chào mừng đến với Hollywood tráng lệ, nhóc.
DỰA TRÊN TÁC PHẨM ZEROVILLE, A NOVEL
CỦA STEVE ERICKSON
Này, tất cả sẵn sàng!
Tốc độ máy quay.
Tốc độ âm thanh. Bảng phân cảnh.
Diễn.
Em quên chìa khóa.
Jenny, anh xin lỗi.
Đừng. Yêu là không bao giờ phải nói…
Cắt!
"Đừng bao giờ". Chứ không phải là "không bao giờ".
- "Yêu là đừng bao giờ"… - "Đừng bao giờ phải nói"… được rồi.
Được rồi. Thử lại nào.
Thật là nhảm nhí.
Được rồi, tất cả sẵn sàng!
Tốc độ máy quay. Tốc độ âm thanh.
Bảng phân cảnh.
Diễn.
- Em quên chìa khoá. - Giống như Nơi dưới ánh Mặt Trời .
- Yêu là không bao giờ phải nói… - Cắt! Cắt!
Đúng rồi. Đó chính xác là Nơi dưới ánh Mặt Trời,
trừ việc anh ta không phải là Montgomery Clift.
Kia không phải là Elizabeth Taylor.
Và Arthur, cầu Chúa phù hộ, chắc chắn không phải là ông Stevens.
Em quên chìa khóa…
George Stevens? Bà quen George Stevens sao?
Một chút.
Dotty Langer.
- Cắt! - Tôi chỉnh sửa phim này.
- Không bao giờ! - Chỉnh sửa?
- Phải là "đừng bao giờ". - Tôi là biên tập viên.
- "Yêu là đừng bao giờ" … - Biên tập viên.
- Được! - Nói cho chuẩn vào!
Rồi! Như nhau cả thôi!
- Chết tiệt! - Im lặng để quay!
Tôi phải tận mắt chứng kiến.
Nơi dưới ánh Mặt Trời , đây là Red River.
Trông cậu như thầy tu vậy. Người ta gọi tôi là Anh chàng Viking.
- Vikar. - Chào cậu, Vikar.
Tên cậu ta là John. Cậu ta đang viết phim về cao bồi cho Huston.
- John Huston? - Cắt!
- Cắt! - Bùm.
Ali! Thoại là "đừng bao giờ".
- Như nhau mà! - Cô cứ nói "không bao giờ".
Tôi không hiểu.
Cô cứ nói lui nói tới là "không bao giờ".
Không, tôi…
Cậu vẫn nghĩ đây là Nơi dưới ánh Mặt Trời ư?
Không.
Đều không ra gì. Tôi sẽ chờ Bob tới.
Bob là trưởng bộ phận sản xuất mới.
Bob cần xơi cô ta đi!
May ra cô ta mới đọc đúng lời thoại.
John có quan điểm rất thú vị.
- Cậu lướt sóng không? - Không, tôi không biết lướt.
Này, Anh chàng Viking!
Cô McGraw muốn cậu biến khỏi đây!
Nói cô McGraw lo học lời thoại đi.
- Biến khỏi đây đi! - Chết tiệt.
Gọi Bob giúp tôi!
Sao không đi mà mua thêm áo khoác màu kem đi, tên mập?
Nói gì đấy?
Yêu là đừng bao giờ phải nói xin lỗi.
Tôi nghe đến thuộc luôn rồi, Chúa ơi!
- Đồ chết tiệt! - Tôi rút khỏi phim này.
Chúc may mắn với con gà tây này nhé!
Ai đó gọi Bob giúp tôi đi!
Cuối tuần tôi đến đón cậu đi biển nhé?
Tôi không lướt sóng.
Đôi khi phải ra khỏi văn phòng đi, Vikar!
Cậu ta đánh hơi được đám rối loạn tâm thần.
Và chọc phá chúng.
Dễ thương quá.
KHÁCH SẠN ROOSEVELT
Cho tôi xin phòng 928.
Được rồi, phòng 928.
Được.
Bốn mươi đô la một đêm.
Bốn mươi đô la.
Tôi thuê một đêm.
Được.
Montgomery Clift đã ở phòng này.
Montguberly Cliff là ai?
Này Vikar, đưa giúp tôi điếu thuốc trong ngăn đựng găng tay ấy.
Ở đây có súng.
Bốn mươi lăm li. Cứ thoải mái dùng. Nhưng đừng chĩa vào tôi là được.
Sao lại là cái đó?
- Cái nào? - Nơi dưới ánh Mặt Trời. Tại sao?
Đó là bộ phim đầu tiên tôi xem.
- Hả, khi cậu còn nhỏ? - Không, 11 tháng trước.
- Cậu đùa tôi đấy à? - Không đùa đâu.
Chúa ơi, Vikar. Phim ảnh là quyền con người.
Tù nhân còn được xem phim.
Cậu lớn lên trong hang động ở Campuchia hay gì?
Không. Một trường dòng ở Philadelphia.
Chết tiệt. Cậu càng ngày càng khá đấy, Vikar.
Vậy đã có chuyện gì?
Cậu xem phim của Stevens và bị sang chấn tâm lý,
nên đến tiệm xăm hình đầu tiên mà mình tìm được?
Tôi thấy đó là một bộ phim hay.
Và tôi có một giấc mơ.
Tất cả đều vậy, Vikar. Ai cũng vậy.
Tôi không thể trở thành Howard Hawks
vì không thể làm phim hài hay nhạc kịch.
Tôi tự biết giới hạn của mình, Vikar.
Nên tôi chấp nhận trở thành John Ford tiếp theo
và mọi sự đã an bài.
Điều mà tôi chấp nhận là điều mà bất cứ gã nào ở đây sẽ sẵn sàng bán mạng để có.
Tôi quá quyền lực. Họ có thể theo tôi đến đâu chứ?
Francis? Marty? Hay gã làm phim rô-bốt vũ trụ khổng lồ này?
Chết tiệt. Ngài Chơi lớn. Hoặc là Hitch như cách tôi gọi hắn.
Hắn ta muốn là Alfred Hitchcock.
- Xin chào, mấy thằng khốn! - Anh chàng Viking!
Đây là Vikar. Anh ấy xây nhà thờ.
Mắc chứng tự kỷ phim ảnh, chỉ biết sống và thở với phim ảnh.
Và tôi khá chắc là còn trai tân.
Bộ phim đó dở tệ. Cực kỳ tệ.
Tôi có cả tá nhà phê bình sẽ nói ngược lại đấy.
Phim rất hay. Có cảnh rô-bốt thủ dâm cho một anh chàng.
- Chúng là người máy. - Là người máy? Không phải rô-bốt sao?
- Ừ. Chúng là sinh vật có tri giác. - Ồ, tôi xin lỗi. Anh im đi!
Mọi người đang làm gì vậy? Dự án tiếp theo của anh là gì?
Tôi mới nảy ra ý tưởng này.
Một Người Dơi thời hiện đại làm tài xế taxi,
lang thang trên phố cứu gái mãi dâm.
Hay hơn là ngủ với gái mãi dâm đấy.
Rồi anh ta giúp họ bỏ nghề và cho họ nơi ở mới?
Làm phim không về chiến tranh thì làm thế quái nào được?
Phải có súng đạn.
- Thế anh đang làm gì? - Gì vậy?
Tôi có ý tưởng về một con cá mập trắng khủng bố một thị trấn.
- Ở New England chẳng hạn. - Cá mập rô-bốt. Cá mập rô-bốt.
Lại là rô-bốt. Các anh bị cái quái gì vậy?
Sao mọi thứ cứ phải là rô-bốt?
Hai anh chẳng thể làm phim cùng nhau đâu. Đừng chia sẻ ý tưởng nữa!
Im mồm đi!
Chúng là người máy! Có tri giác.
Tôi sẽ bắn vào mặt tên khốn này.
Sẽ cần thêm rượu đấy.
- Uống gì không? - Tôi chưa từng uống rượu.
Cậu nên thử đi. Ngon tuyệt.
- Kia là ai? - À. Soledad hả?
Bắt đầu từ đâu nhỉ?
Nghe đồn cô ta là con rơi của Buñuel.
Từng ở trại tâm thần một thời gian.
Thật ra cô ta được chọn đóng vai người phụ nữ biến mất trong L'Aventura ,
nhưng đến phút cuối bị mất vai.
Có người từng nói cô ta là phù thủy.
Và cách chỗ này 20 phút,
cô ta đã thổi kèn cho Jim Morrison, bạn của Coppola, và làm hắn ngất ngây.
Nguồn tin từ địa ngục hay đâu đó gần đấy.
Uống hết rồi sao! Cậu sẽ sớm có cảm giác thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.