200 ensimmäistä riviä.
Khác biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai
Chỉ là một ảo tưởng dai dẳng. Albert Einstein
Chúng ta tin thời gian là tuyến tính.
Rằng nó trôi đi vĩnh viễn, thống nhất.
Đến vô cực.
Nhưng sự khác biệt giữa quá khứ, hiện tại
và tương lai
chẳng là gì ngoài ảo tưởng.
Hôm qua, hôm nay và ngày mai không liên tiếp nhau,
chúng được liên kết thành một vòng tròn không bao giờ kết thúc.
Mọi thứ đều liên kết.
21 tháng 6 năm 2019
KHÔNG MỞ TRƯỚC 4 THÁNG 11 10:13 P.M
NETFLIX GIỚI THIỆU
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
TỰA ĐỀ TẬP 1 (Xin QC xem KNP comment)
4 tháng 11 năm 2019
Chết tiệt.
Mẹ.
Mẹ!
Anh sẽ nghĩ khi đến tuổi 16, chúng sẽ biết cách tự làm bánh mì.
Mẹ!
Lại mất điện rồi.
Mẹ!
Cảm ơn vì bữa sáng.
Tối nay sẽ đến buổi họp chứ?
Em không biết.
- Katharina cũng sẽ ở đó. - Anh cũng ở đó.
Ừ, anh cũng ở đó.
Đúng vậy.
Ulrich.
Em yêu anh.
Em đẹp lắm.
MẤT TÍCH
HANG WINDEN 1 KM
Cháu thấy thế nào?
Hai tháng qua cháu thế nào?
Cháu không cần nói nếu không muốn.
Ta đã đọc ghi chú của các buổi trị liệu.
Cháy đã làm khá tốt, đặc biệt là trong các buổi họp nhóm.
Cháu vẫn thấy ông ta.
Trong mơ của cháu ư?
Cháu nghĩ vì sao mình gặp cha?
Là bác sĩ trị liệu, lẽ ra chú nên biết chứ?
Cháu vẫn uống thuốc chứ?
Cháu đoán ông ấy có gì muốn nói.
Hoặc có lẽ cháu chỉ muốn ông ấy nói với mình.
Cháu đoán điều đó là gì?
Cháu nghĩ điều đó có thể là gì?
Tại sao?
Tại sao cha bỏ đi?
Sao lại thế?
Sao ông ấy lại treo cổ?
Tại sao ông ta không để lại lời nhắn nào?
Không có gì giải thích được chuyện vớ vẩn này!
KHÔNG MỞ TRƯỚC 4 THÁNG 11 10:13 P.M
Nhà máy điện hạt nhân Winden có lịch sử lâu đời.
Kế hoạch xây dựng nhà máy điện hạt nhân quay về tận năm 1953.
Xây dựng cấp phép đầu tiên vào 1960, khi Đạo luật Năng lượng Nguyên tử thông qua.
Là một phần trong kế hoạch của chính phủ nhằm loại bỏ năng lượng hạt nhân,
nhà máy điện hạt nhân Winden sẽ đóng cửa vào năm 2020,
thành một trong những nhà máy điện Đức hoạt động không có sự cố lâu đời nhất.
Mikkel, mẹ nói rồi, con sẽ không đi học như thế.
Một ảo thuật gia giỏi cần một phong cách khác biệt.
Thay quần áo đi. Cảm ơn.
Đây là quần áo làm việc của con.
Còn nữa, trường chán òm!
Mẹ chắc Hodini vĩ đại cũng đi học.
- Houdini! Học không khó như thế nàyđâu! - Martha, ăn sáng đi.
- Ảo thuật gia tuyệt nhất trên đời. - Mẹ chắc nó không phải là con nuôi chứ?
- Và tên anh ấy là Houdini! - Sáng nào cũng vậy.
Mẹ, áo nỉ đen của con đâu?
Không biết. Có lẽ ở chung với áo khoác.
Magnus, đừng giậm chân nữa!
- Chào buổi sáng, Mikkel. - Chào buổi sáng.
Ulrich. Sao lâu vậy?
Ngày đầu đi học. Hàng xếp dài ở tiệm bánh.
Ngày tận thế đến gần rồi! Con có ăn không?
Không có ở chỗ áo khoác.
Úi!
- Có lẽ nó ở trong túi thể dục của con. - Có chuyện gì ở đây? Markus?
- Bữa sáng. - Mẹ, con đang tuyệt thực.
Con không nhồi thức ăn vào miệng đâu, khi cứ mười giây có một đứa trẻ chết đói,
Em thì có.
Cái áo nỉ không có trong túi.
- Mày trộm của tao phải không? - Không có!
- Không thể ngưng cãi nhau một lần à? - Mẹ, con không làm gì cả.
- Ở đâu được chứ? - Để con đọc tiếp được không?
Magnus, có lẽ nó ở trong đồ giặt.
Martha, đói bụng thì sẽ không giúp được ai đâu.
Mikkel, thay đồ ngay. Cảnh báo cuối cùng!
- Không thì trễ mất. - Ý tưởng sinh thêm con là của ai nhỉ?
- Anh mở dùm em được không? - Cản đường quá!
Có hiểu chưa?
Được rồi, Houdini.
Màn diễn cuối, rồi đi học.
Được, vậy thì mọi người muốn làm gì thì làm.
Tìm thấy rồi!
Được rồi.
Ở đây...
và đây.
Tuyệt vời! Sao con làm được vậy?
Cha, câu hỏi không phải là như thế nào,
mà là khi nào.
Này!
Chào mừng quay lại nhà thương điên.
Thật chán khi không có cậu ở đây.
- Nhìn cái gì vậy hả? - Đồ lập dị.
Lũ ngốc.
Cậu có nói với ai không?
Tôi đã nói với mọi người là cậu học trao đổi hai tháng ở Pháp,
chơi trò giấu bánh mì.
Bình tĩnh. Nhanh lên.
Sẽ ổn thôi. Đi thôi.
Nhanh lên.
- Ở đây sao rồi? - Cậu không bỏ lỡ nhiều đâu.
Ngoại trừ chuyện về Erik.
Các người chẳng quan tâm gì.
Sao không có ai làm gì? Con trai của tôi đâu? Erik đâu rồi?
Ông Obendorf.
Với chúng tôi ở đây thì ai cũng vậy. Chúng tôi đã thực hiện 172 cuộc phỏng vấn.
Chúng tôi đã điều tra hàng xóm và bạn bè, rà soát cả khu rừng,
lục soát nhà cửa và tầng hầm của những cư dân gần đó.
23 sĩ quan và hơn 50 tình nguyện viên
đã tìm kiếm con trai ông trong nhiều ngày.
Chúng tôi đang làm việc của mình. Và sẽ làm tốt hơn nếu hai người bình tĩnh.
- Mấy người chả làm cái gì hết! - Này!
Bình tĩnh nào. Dừng lại. Bình tĩnh!
Này! Thôi nào.
Nghe này.
Chúng ta không thể loại trừ khả năng không có tội ác nào xảy ra.
- Thế nghĩa là sao? - Có lẽ Erik đã tự nguyện bỏ đi.
Cậu ta đã từng làm vậy.
Nhưng khi bỏ nhà đi, nó luôn quay về sau hai ngày.
- Nó sẽ ngủ ở tầng hầm hay bất cứ đâu. - Đã 13 ngày rồi.
Đã 13 ngày rồi.
Chúng tôi sẽ tìm con trai của hai người, tôi hứa.
Giờ về nhà đi. Được không?
Về nhà đi.
Franziska.
Magnus.
Không phải em nên ở với bọn lập dị à?
Vậy con trai hiệu trưởng có nên hút cần sa trên sân trường không?
Đặc biệt là cần dở tệ này.
Buổi họp như thế này là dành cho lũ ngốc. Cần phải loại bỏ mấy cái này.
Có lẽ cậu đã bỏ lỡ một số chuyện.
Pháp thế nào?
Tiếng Pháp. Còn thế nào nữa?
Chào đón thật nồng hậu. Cảm ơn.
Lý do tôi gọi mọi người tập hợp ở đây trước giờ học
là vì tôi muốn nói với các bạn một điều quan trọng.
Về Erik Obendorf.
Mọi người đều biết Erik đã mất tích gần hai tuần rồi.
Tôi muốn nói với các bạn rằng, nếu cần nói chuyện với ai,
nếu có thắc mắc hoặc nếu bạn biết gì về sự biến mất của Erik,
các bạn có thể đến gặp chúng tôi bất cứ lúc nào.
Đến với chúng tôi, nói với chúng tôi.
Không có bí mật nào trong chuyện này.
Được chứ?
Không ai thấy cậu ta sau khi buổi tập. Không có dấu vết, không có gì hết.
- Như thể cậu ta biến mất trong không khí. - Có lẽ cậu ta không muốn bị phát hiện.
Tiền dưới giường? Điện thoại? Cậu ta sẽ lấy chúng theo nếu bỏ trốn.
Đôi khi người ta chỉ muốn đi.
49 dấu lốp xe trên đường rừng giữa trường và khu dân cư.
Hai trong số đó là của xe tải.
Chỉ riêng quận Winden, có 21.312 xe đăng ký.
- Đó là tất cả những gì ta có. - Ta chẳng có gì cả.
Cha Erik lái xe tải.
Tôi không nghĩ ông ta có liên quan.
Sao anh chắc chắn Erik bỏ trốn?
Đây là Winden.
- Không có gì xảy ra ở đây cả. - Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.
Điều này chẳng liên quan gì đến em trai tôi.
Hoàn toàn không.
À, mẹ anh đã gọi số khẩn cấp lần nữa sáng nay.
Có lẽ anh nên đến thăm bà ấy.
Cô có bao giờ tự hỏi liệu mình đã rẽ nhầm hướng không?
Khi mà cuộc sống của cô trở nên trái ngược hoàn toàn với những gì cô luôn muốn?
KHÁCH SẠN TRONG RỪNG - WINDEN
Hotel Winden. Regina Tiedemann. Tôi giúp gì được cho bạn?
Tôi hiểu rồi, nhưng chắc chắn ta có thể làm gì đó.
Tạm thời dừng trả góp cho khoản nợ, chẳng hạn.
Chỉ cần hoãn lại một chút cho đến khi mọi thứ lại trở lại bình thường.
Tôi không có tính sai. Anh có nghe tôi nói không vậy?
Ai lại muốn đi nghỉ mát ở thị trấn nơi có một đứa trẻ biến mất?
Anh muốn điều đó không?
Tôi có một phòng gia đình.
Cuối tuần với mấy đứa trẻ? Chúng sẽ thích lắm, phải không?
Ngân hàng các người ngồi trên đống tiền của tôi, nghĩ có thể bắt nạt người khác.
Tôi gầy dựng công ty ở đây. Một mình. Không có sự giúp đỡ nào.
Chồng tôi và tôi là khách hàng của mấy người đã 20 năm!
Và giờ đến nói với tôi vậy hả? Đồ khốn ngu ngốc!
Tôi muốn nói chuyện với quản lý của anh.
Xin chào?
Chết tiệt!
Một lỗ đen hình thành
khi tâm của một ngôi sao sụp đổ sau một vụ nổ siêu tân tinh.
Ngay cả vật chất neutron mới cũng không ngăn được sự sụp đổ.
Cậu biết mình đang tự hỏi gì mấy ngày nay không?
Một hố đen nằm trên ở mông của Franziska Doppler.
No comments yet. Be the first to leave one.