200 ensimmäistä riviä.
Coi mặt đám chó Paris ngu ngốc này kìa.
Nhìn thân hình èo uột với bản mặt lũ hề Marseille tệ hại này đi.
Cầm lấy. Để tôi đánh từng tên một.
Chúng sẽ không biết mình bị gì.
Ta sẽ không đánh nhau. Ta đến vì bạn bè.
Các cậu, ta đã nói gì hả?
Ta đến, lấy lại cái cúp và đi khỏi đây.
Chiếc cúp là lịch sử của bọn tôi.
Là bản sắc của bọn tôi.
Ngôi sao của bọn tôi.
Bọn tôi không đi khi thiếu nó.
MƯỜI LĂM
NGÀY
TRƯỚC
ĐÓ
CÚP VÔ ĐỊCH CÁC CLB CHÂU ÂU
Tất nhiên họ đã làm hư tôi...
Thưa quý vị, khoảnh khắc lịch sử.
OM vô địch châu Âu. Đây là đội trưởng Didier Deschamps.
Anh tiến đến cúp, bắt tay với quan chức.
"Chào bà. Chào ông. Chào mừng". Đúng thế. Gần đến rồi.
Anh ấy sẽ nâng nó lên.
Anh ấy đang nâng lên. Anh ấy sẽ hôn nó.
Đúng rồi! OM là nhà vô địch châu Âu!
Trên mặt người hâm mộ chỉ toàn niềm vui!
Sau 38 năm,
OM là nhà vô địch…
- Chào ông, Chủ tịch. - Chào cậu.
Họ đã thay đèn neon thành loại 30 watt.
Đang xem nó còn sáng không.
Còn sáng chứ?
Ừ, giống mọi buổi sáng, Sami.
- Tôi có thể ăn mừng mãi mãi. - Ừ.
Sami này, tôi đã gọi bạn tôi.
Thật tệ khi cậu không đi xem căn studio.
Cảm ơn ông, nhưng tôi thích ở chỗ mái ấm hơn.
- Bọn trẻ cần tôi. - Bọn trẻ cần cậu.
- Vâng. - Ừ.
- Chúc ngày lành. - Cậu cũng thế.
Hôm nay trông mày rất đẹp.
Tôi sẽ email cho anh. Anh sẽ nhận được. Tạm biệt.
Chào các cậu. Dani, có vé cho cậu đấy.
Tuyệt!
- Chú Sami! - Các cháu!
Mấy chú quái nhỏ này thế nào?
Thế nào? Khỏe chứ?
- Khỏe chứ? - Ổn chứ?
- Ừ. - Đây, bốn vé anh hỏi.
- Tuyệt. - Sami là bảo mẫu của bố à?
Chú Sami không phải bảo mẫu.
- Chú ấy như người nhà. - Tất cả về nhà à?
- Ừ. - Mai gặp nhé.
- Mai gặp! - Tạm biệt.
- Đi nào. - Dim, cẩn thận!
Giống y cú đá góc.
Vô địch châu Âu! Đây là ngày tuyệt nhất đời anh!
Em có thai!
- Em có thai à? - Vâng!
Tiến lên, OM!
Tiến lên, OM!
Tiến lên, OM!
Tiến lên, OM!
Thấy không, Sami?
Máu con không phải đỏ.
Máu con là trắng và xanh.
Bố yêu con, con trai.
Bố yêu con, con trai!
Hai fan nổi tiếng của Olympique de Marseille
đã mất tối qua trong một tai nạn bi thảm.
Khi đó họ lái xe đến Bordeaux xem một trận sân khách.
Họ để lại cậu con trai sáu tuổi Sami.
Xin chia buồn với cậu bé.
OLIMPIC MARSEILLE
SIÊU KINH ĐIỂN
Sami!
Ta bắt đầu công thức bằng cách cắt phần phổi ra,
rồi trộn nước sốt...
Cậu ấy đây rồi!
Ông Ernest, ông thế nào?
Khỏe.
Tôi sẽ khỏe hơn khi bọn nhóc lấy bóng khỏi sân nhà tôi.
Ernest này rộng lượng,
nhưng đừng ép nhau quá.
Cũng sẽ tốt đẹp nếu ông thôi làm xì bóng của chúng.
Chúc buổi tối tốt lành.
Tôi đưa Thanos đi ị.
Gã này thật không tin nổi.
Cô ổn chứ Thérèse?
- Cần cháu giúp chứ? - Khỏi, cảm ơn.
Cháu vừa gặp Ernest. Cháu sẽ đấm ông ta mất.
Kệ lão cáu kỉnh đó đi. Ta cứ là hàng xóm tốt.
- Chúng đang chờ gặp cháu. - Vâng.
Thôi giả vờ ngủ đi, mấy nhóc.
- Sami! - Hoan hô!
Cậu quái nhỏ thế nào?
Vui được gặp anh, Sami.
Thôi đi, Macron Nhỏ. Em chán ngắt.
Ừ, thôi đi, Macron Nhỏ.
- Sami, sao anh luôn đem thứ này? - Gì cơ?
- Cúp vô địch đâu? - Anh đâu thể cứ lấy cái cúp.
Anh đã hứa ta sẽ đi xem nó nhưng chưa phải lúc. Kiên nhẫn đi.
Sofiane, em ổn chứ?
- Vâng. - Với áo choàng tắm lụa?
- Sao? - Và kính râm nữa?
- Và sao? - Giờ là 9:00 tối.
Vâng, và sao?
Em sặc mùi nước hoa. Em không ra ngoài đấy chứ?
Sao? Buổi tối em thơm cũng không được à?
- Không thể làm như em muốn à? - Đi ngay.
Mai đừng muộn đấy. Em phải chải chuốt cho trận Classico.
Cá đấy.
Em muốn xem cúp vô địch đó.
- Ừ, em nữa! - Em cũng muốn.
Để được nhiều lượt thích, như Bastien.
Xem ai là ngôi sao nhỏ này.
Đừng lo, các em sẽ được thấy. Mà giờ thì đi ngủ!
Đâu phải tại bọn em. Anh đã hứa sáu tháng rồi.
Ừ, rồi, đi ngủ đi!
Chúng tôi đến từ Marseille!
Chúng tôi đến từ Marseille!
Chúng tôi sẽ đi ngủ!
Chúng tôi sẽ đi ngủ!
Tiến lên, OM!
- Cả nhà ngủ ngon. - Ngủ ngon!
Sofiane, tim nằm ở bên trái em.
Và đó là cách mà OM trở thành đội bóng Pháp đầu tiên
giành được một ngôi sao trên áo đấu.
Sami, vẽ cái cúp có đôi tai to đi.
Rồi em sẽ ngủ, được chứ?
Tắt đèn đi ngủ!
Gì kỳ vậy? Chúng đang thiếp đi rồi.
Này! Cậu làm gì đó?
Đừng chọc chó của tôi.
- Đâu phải đồ chơi. - Phải.
- Đâu phải. - Phải.
- Đâu phải. - Phải.
Không phải.
Một tháng nữa cậu sẽ rời đi à?
- Ý ông là sao? - Cậu không biết hả?
Xem như tôi không nói gì. Bí mật.
Cậu biết đó, vì...
Tôi nghe nói chủ đất sẽ phá sập hết chỗ này để làm bãi đỗ xe.
Nên Ernest nói: "Tại sao không?"
Đi nào.
Tấn công!
Ngoan lắm.
Cô không muốn làm cháu lo.
Họ sẽ tống cổ ta trong một tháng.
Ta chậm tiền thuê bao lâu rồi?
Để xem... Gần ba tuần.
Thế không tệ lắm.
Có thế thôi. Một năm và ba tuần.
Cô phải bảo cháu chứ, Thérèse!
Thật điên rồ.
Chúng ta làm việc thiện, mà họ đuổi ta đi.
Cô đã nhận quá nhiều trẻ, Sami.
Cô đã thử mọi thứ. Từ thiện, phúc lợi chính phủ, người bảo trợ...
Cô chẳng biết làm gì nữa.
Nên...
- Nên sao? - Chà...
Cô đã xem tin tức với Sofiane và chúng ta nhất trí.
Không phải ý tệ. Sẽ chỉ mất 48 giờ.
Một chuyến khứ hồi giữa Marseille và Marbella.
Không cần làm gì cả.
Chỉ cần đem một gói hàng về.
Cô điên à?
Đó là buôn lậu. Có thể đi tù đấy.
Cô có rất nhiều ý tưởng khác.
- Xem này. - Mình lo quá.
- "Gucci"! - Ôi.
Cô lo được hết. Không tệ, nhỉ?
"Reebok". Có đủ mọi màu.
Cô có hết. Có cả một cái đồng hồ.
Nhìn cái này đi.
Đẹp nhỉ?
"Psartek Philippe" à?
Từng nghe rồi à?
- Ghê thật! - Tránh ra.
Để cháu lo. Cô quên hết vụ này đi.
Cháu tìm đâu ra tiền trong một tháng? Nói cô nghe.
Cô Thérèse.
Hãy tin cháu đi.
Tên "Rentes & Shaton" sao ấy?
THÔNG BÁO TRỤC XUẤT
Nếu không làm gì, họ sẽ đóng mái ấm.
Không đâu. Thật tốt là cậu đến gặp tôi.
Nhưng khoản nợ này lớn đó.
Tôi biết. Kiếm đâu ra tiền giờ?
Tôi sẽ hỏi Quỹ OM.
Lo cho trận Classico đi.
Ta sẽ đánh bại Paris!
Cảm ơn ông, Chủ tịch. Tiến lên, OM!
Classico của các huyền thoại cùng Ravanelli!
Phạt đền do truy cản. Nhớ chứ?
- Nhớ. - Laurent Blanc.
- Ừ. - Nhớ anh ấy chứ?
- Chào Jeff. - Ổn chứ, Jeff?
Nhớ Laurent Blanc ở trên khán đài với ai chứ?
- Ai? - Tôi đấy.
Gì? Khi đó cậu còn chưa ra đời!
No comments yet. Be the first to leave one.