200 ensimmäistä riviä.
Khi tôi nghe tin Manny muốn đấu kiếm,
tôi nghĩ: "Được thôi,
một thằng bé không biết phối hợp, cùng với vũ khí chết người...
làm sao mà có rắc rối được?"
Thế bây giờ anh nghĩ sao?
Tôi tự hào về hiệp sĩ Zorro bé nhỏ của mình.
Tôi cũng đã tập với thằng bé một ít,
nhưng phải công nhận nó rất có kỹ năng.
Tài năng ở trong máu rồi.
Bố của thằng bé là một kiếm sĩ bậc thầy.
Anh ta là một nghệ sĩ với thanh kiếm.
Cái cách anh ta vung kiếm...
Đúng là huyền thoại.
Cái giây phút tuyệt vời giữa anh và con trai của em ý mà...
Em đang... làm hỏng đấy.
Em xin lỗi.
Chị có biết đấu kiếm bắt nguồn từ tận thế kỷ 12 không?
Thế em có biết cái gì nhạt hơn cả đấu kiếm không?
Là biết được đấu kiếm bắt đầu từ bao giờ.
Em thấy chị không nhạt tí nào.
Im đi, thằng ngu.
Giỏi lắm! Thế mới là con tôi chứ!
Em treo anh lên cần trục để quay cho dễ nhé?
Bất kỳ thằng ranh nào cũng có thể quay phim gia đình.
Tôi tự hào vì có thể quay được những thước phim gia đình.
Nhưng anh lúc nào cũng đẩy mọi việc đi quá xa thôi.
Còn lâu.
- Thế còn sinh nhật đầu tiên của cháu anh thì sao? - Thế là không công bằng.
Anh mua cho nó máy tạo hiệu ứng gió trên sân khấu đấy.
- Công bằng mà nói, tầm nhìn của tôi... - Máy tạo hiệu ứng gió.
Ai lại gắn bánh xe vào cũi trẻ con chứ?
Xin lỗi, xin lỗi.
Không sao đâu.
Ôi không! Điện thoại hỏng rồi!
Không sao đâu.
Pin của chị chỉ tạm thời bị chết thôi.
Là sao?
Nghĩa là chị có thể sạc pin bằng điện tích tĩnh.
Có xoa vào tóc là được.
Trước đây tôi hay đến nhà mấy ông bạn chơi,
và nhìn thấy cúp của bọn trẻ mấy nhà đấy,
và tôi rất ức chế, mấy đứa con của họ, anh hiểu không?
Bởi vì trong nhà của tôi lại chẳng có cái cúp nào cả.
Mãi cho đến khi cái cúp này xuất hiện.
Mình đổi chỗ được không em yêu?
Cam, mọi người đang nhìn đấy.
Làm cha mẹ thì không nên quá quan trọng,
nhưng nếu gia đình có một đứa trẻ giỏi một môn nào đấy
thì cũng hay, anh hiểu tôi nói không?
Lũ trẻ nhà tôi rất tuyệt vời.
Tuyệt vời nhất ý chứ.
Vợ chồng tôi đã được phù hộ.
Đúng thế. Nhưng...
Nhưng bọn trẻ có giỏi môn nào không?
Em phải suy nghĩ thêm.
Alex thử môn nào cũng giỏi môn đấy.
Cho nên con bé sẽ tự tìm ra chuyên môn của mình.
Tất nhiên rồi.
Còn Haley thì...
Haley xinh lắm.
Quá lộng lẫy luôn. Trời ơi.
Người đâu mà đẹp thế.
Xinh thế thì nó có thể gặp được một anh chàng giỏi một môn nào đấy.
Đúng thế.
Vậy thì chỉ còn Luke.
Chúng tôi có lẽ đã phạm sai lầm với thằng bé.
Hơi sai lầm thôi.
Xin hãy vô tay thật to cho người thắng cuộc,
Manny Delgado.
Manny sẽ tiến vào vòng chung kết.
Cậu bé sẽ thi đấu với Caroline Markum.
Chúng ta hãy quay trở lại vào lúc 4:30.
Bố cũng nói y hệt như mẹ.
Vụ này có ý nghĩa với bố nhiều hơn cả với Manny đấy.
Thì đây là cơ hội để bố làm phụ huynh của nhà vô địch mà.
Cơ hội thứ hai thôi.
Chị em mình đều biết cơ hội thứ nhất thế nào mà.
Chị nói gì làm phật ý em à?
Không, không.
Em rất mừng cho Manny thôi.
Đâu phải lúc nào chuyện cũng xoay quanh Claire đâu.
Tôi muốn cảm ơn cả nhà đã đến để ủng hộ thằng bé.
Gia đình mình đúng là số một!
Sao lại thế hả Claire?
Đi nào, anh yêu.
Anh vẫn còn quay được à?
Anh hơi lâu đấy.
Con bé ngủ được 20 phút rồi.
Phải mất một lúc anh mới lẻn ra được mà không làm con bé tỉnh giấc.
Nghe như lần đầu tiên anh ngủ trên cái ghế này thôi.
Anh phải họp mà.
Hãy nói tại sao em lại nổi quạu lên xem nào?
Em với chị em làm sao?
Chẳng sao cả.
Hay liệu chuyện này có gì liên quan đến...
Trượt băng nghệ thuật không?
Khi Mitchell và Claire còn bé...
Chuyện này chẳng hay gì đâu.
Xin lỗi, để tôi kể nốt. Cảm ơn.
- Khi Mitchell mới 10 tuổi... - 11.
Và Claire mới 13, hai chị em là diễn viên múa trên băng rất máu me.
Trượt băng nghệ thuật.
Thôi vì Chúa, để em kể nốt.
Thực tế, chị em tôi là một đội rất ăn ý.
Đội của chúng tôi là "Fire and nice".
Tôi là lửa, bởi vì tóc tôi màu đỏ.
Còn Claire là "nice",
mỉa mai thay chị ý chả nice tí nào.
Và Mitchell vẫn ức chế
bởi vì Claire từ bỏ nhóm ngay sau một trận đấu.
"Một trận đấu à?"
Đấy là giải vô địch khu vực dành cho trẻ em dưới 13 tuổi.
Đấy là đích đến của những giấc mơ khát khao.
Em thành công rồi đấy.
Cái gì?
Nghe em tả trượt băng nghệ thuật còn gay hơn.
Vậy thì việc nhìn thấy bố em tự hào về Manny,
không làm em thấy bực bội gì à?
Em toàn thế thôi.
Thay vì xả hết ra ngoài, em lại chôn vùi cảm xúc.
Và rồi cảm xúc lại mò lên bằng những cách đau lòng.
Thôi được rồi, anh...
Có thể em vẫn hơi oán giận,
nhưng làm thế là rất xấu hổ và nhỏ nhen.
Và những sắc thái đấy không hợp với em.
Giống như lúc anh mặc màu vàng ý.
Em thích anh mặc áo màu vàng.
Nhìn anh chẳng khác gì ông mặt trời cả.
Thôi được. Lại đau lòng tôi rồi.
Bây giờ em đã hiểu lý do anh bỏ đi sớm vào sáng hôm đấy rồi.
Em biết ngay là làm gì có buổi họp nào!
Em biết mà!
Chắc chắn cái điên thoại này bị làm sao rồi.
Con xoa cái đấy lên đầu cả tiếng rồi.
Cái gì?
Alex.
Mày đúng là một con đầu to mắt cận!
Ít ra em còn không tự làm hói đầu mình.
Ôi trời ơi! Mẹ!
Alex, đừng xấu tính thế chứ.
Haley, con đừng biến thành mục tiêu dễ lừa nữa là được.
Con làm thế là đúng.
Bố công nhận con quyết định đúng.
- Hai bố con làm gì thế? - Theo đuổi sự ưu tú.
Bố con anh làm một danh sách những lĩnh vực
con trai có thể làm xuất sắc và...
Kết quả là bóng chày!
Quá hay!
Anh đọc sách thấy bảo chỉ mất khoảng 10 nghìn giờ luyện tập là giỏi rồi.
Thế con chơi bóng được bao lâu rồi?
Con chơi khoảng 1 mùa giải.
Chắc là 6000 giờ.
Em hiểu tại sao anh gạch toán ra khỏi danh sách rồi.
Tất nhiên tôi muốn Luke thành công.
Nhưng tôi nghĩ bố mẹ không nên ép buộc con cái.
Tôi thấy chỉ cần tin tưởng rằng
bọn trẻ sẽ tự tìm được con đường của mình.
Ngoài ra Luke đã làm một việc rất giỏi rồi.
Đó là làm con trai của tôi.
Tự nhủ trong đầu nghe đỡ nhàm chán hơn nhiều.
Bố có linh cảm rất tốt về vụ này.
Đây sẽ là môn thể thao của con.
Năm ngoái bố bảo bóng rổ là môn của con.
Bố nói ra nhiều thứ mà bố ước gì có thể rút lại.
Nhưng bố không thể.
Nhưng bố có thể làm người bố con cần
để giúp con có thể ra oai.
Con muốn oai không?
Chắc có ạ.
Có thế chứ!
Cuộc hành trình 10 nghìn giờ đồng hồ của bố con mình
bắt đầu với một cú ném.
Bố tin con trai của bố!
Bố sẽ không bỏ rơi con!
Đốt cháy một quả bố xem nào.
Tốt đấy. Khởi động thế là hay rồi.
Nghỉ ngơi bàn tay vàng chờ bố lấy bóng nhé?
Giữ cầu thủ bóng chày ở đây đi con.
Tí nữa thì bố được cúp nhé!
Ghi điểm rồi!
Con ghi điểm sâu quá.
Giờ đầu tiên thế này là tốt lắm rồi.
Ném găng tay ra đây. Bố cho thêm ít dầu vào.
Mọi chuyện ổn chứ em?
Em vừa kể cho bà em nghe
Manny nhà mình hôm nay đấu kiếm giỏi lắm.
Thế không phải cãi nhau à?
Làm gì có. Đấy là nói chuyện vui mà.
Bây giờ anh mới hiểu
tại sao lục địa của em có nhiều xung đột đến thế.
Đây, xem này.
Jay rất thích làm áo phông vào những dịp đặc biệt.
Anh yêu, cho họ xem đi.
Khoảng vài năm trước, Haley cháu gái tôi chạy marathon 5km.
Nên tôi làm vài cái áo thế này.
Làm thế rất vui.
Em rất hạnh phúc khi anh tự hào về Manny thế này.
Anh không nói dối tí nào đâu.
Nhìn thấy thằng bé chém nát bét mấy đứa khác,
anh không thể không hào hứng.
No comments yet. Be the first to leave one.