200 ensimmäistä riviä.
Dịch: Ryan Pham®
Anh làm tôi mất thời giờ đấy, Bourdette.
Định đùa tôi đấy à?
Nếu họ biết tôi nói với anh, họ sẽ...
họ sẽ giết tôi.
Nói tôi nghe đi.
Không, việc này...
- sai lầm. Điên rồ. - Thôi nào.
Anh đang làm đúng
dũng cảm. Hãy ngồi xuống đi.
"Con thỏ đói nhảy" là sao?
Dừng lại!
THỰC THI CÔNG LÝ
Cảm ơn.
- Mừng kỷ niệm - Mừng kỷ niệm.
Vậy 5 năm nữa ta ra sao?
Ngay tại khách sạn Lafitte này trừ việc ta có bảo mẫu ở nhà.
Hay đó.
- Ừ. - Một bảo mẫu
tóc vàng, 19, Thụy Điển
và rất đẹp trai.
Đừng đùa anh.
...chết hôm nay khi lao khỏi mái 1 khu đỗ xe trên đường Burgundy.
- Đưa tin trực tiếp từ hiện trường. - Tôi để xe ở đó.
Bên cạnh tôi là trung sĩ Durgan từ NOPD.
Ông có nghĩ đây là vụ giết người?
Chưa thể nói gì lúc này nhưng NOPD
sẽ cố gắng trong quyền hạn của mình
- đến tận cùng vụ này. - Vâng, lại 1 vụ bế tắc nữa.
- Biết thế mà. - New Orleans đó.
- Sắp xuống địa ngục rồi. - Chúng tôi yêu New Orleans.
Ai cấm chứ?
Có xuống địa ngục thì ta vẫn cứ nhảy thôi.
Phải đó.
- Tôi hỏi được chứ? - Tất nhiên.
Hai người gặp nhau thế nào?
Tôi cá nó rất thú vị và lãng mạng.
- Không, không hoàn toàn. - Anh nghĩ là có.
Ừm...
Khoan đã nào. "Ừm" là sao?
Anh biết là "cái giếng".
Anh ấy ngồi cùng lũ trẻ tầm 14-15 tuổi.
Đoán chắc lần đầu nghe giao hưởng.
- Thực sự là đã nghe. - Chỉ 1-2 đứa thôi.
Tôi nghĩ việc anh ấy làm cho lũ trẻ thật tuyệt vời.
Nhảm đó! Lũ trẻ đó là đám trẻ cải tạo.
Chúng phải bị quản thúc
và Will phải là quản giáo nhưng thay vì đó
tên hấp này lại dùng tiền chắt chiu
đưa chúng đi coi hòa nhạc.
- Học trò của tôi mà. - Tất nhiên.
Mấy đứa cứng đầu.
Không phải "Ối!". Mà là "Á!"
- Sao?... Gì thế? - Nhắm mắt lại.
Anh đi đâu vậy?
Đừng nhìn.
- Quay lại đi. - Nhắm mắt lại.
Nhắm mắt lại. Chặt vào.
Được rồi.
Đưa tay ra nào.
Anh định làm gì?
Không thể nói được.
Chúc mừng kỷ niệm.
Ôi...
Đẹp quá.
Em không nghĩ anh có mua quà.
Có chứ, dành cho em.
Nó hơi màu mè.
Cảm ơn anh.
Anh yêu em.
Cứ lần lượt. Lần lượt thôi.
Điện thoại, máy nhắn tin, dao, súng. Nó lêu thì nộp ra.
Điện thoại, Edwin.
- Điện thoại nào? Em đâu có. - Thế tiếng bíp ở đâu?
- Cảm ơn. Thầy Will. - Thầy Jimmy.
- Tối nay ta tiếp tục chứ? - Anh sẽ thua thôi.
Cứ mơ đi.
Hãy nhớ nếu mang điện thoại đến trường, bố mẹ các em...
Cái giá linh hồn phải trả cho sự phí hoài hổ thẹn là hành động dâm dục
Và hành động dâm dục đó thật man trá
nhẫn tâm, tàn bạo, đáng nguyền rủa, man rợ, cực đoan, thô thiển, ác độc, thất tín.
Shakespeare đang làm gì ở đây? Ông dùng từ ngữ tạo nên xúc cảm.
Ở đây là loại từ ngữ gì?
Từ ngữ hung bạo. Và sao nó quan trọng?
Vì khi thấy giận dữ, thay vì đấm vào mặt ai đó
hãy viết nó vào giấy.
Tìm những từ gợi xúc cảm trong mình và dùng nó tích cực.
Edwin.
Tôi có thể thề đã thấy hiệu trưởng thu máy em sáng nay.
Đoán xem?
Nếu chỉ dành 1 nửa việc gian manh cho việc học
em có thể làm mọi thứ.
Sẵn sàng thua chưa?
Thử xem.
- Cảm ơn. - Gặp sau nhé. / Gặp sau.
Tôi đi đường này.
- Tạm biệt. - Tạm biệt. / Chào.
Con khốn.
Vào!
Vậy sao.
Chiếu tướng.
Thế mà không thấy.
Vấn đề của anh là chơi quá thận trọng.
Anh có vài cơ hội, biết đó, chơi không phải để thua.
Khá là đảm bảo thắng.
Lại đi.
- Rồi, chơi hay lắm. - Ừ.
- Tạm biệt, Jimmy. - Tạm biệt.
Tôi tìm Laura Gerard. Tôi là chồng cô ấy.
Ông Gerard, mời đi theo tôi.
Tôi chăm sóc vợ ông từ lúc đưa vào.
Chúng tôi giữ cô ấy an thần với thuốc giảm đau.
Có vẻ sẽ chưa tỉnh lại ngay đâu.
Cô ấy bị vài vết rách sâu, chảy máu bên trong.
Chúng tôi vẫn tiếp tục theo dõi.
Trung úy Richards, NOPD.
Cô ấy đã mô tả lại.
Chúng tôi đang dựng chân dung mô tả. Sắp hoàn thành.
Để tôi với vợ mình được không? Làm ơn?
Tôi rất tiếc.
Tôi rất tiếc.
Tôi đã muốn cô ấy đi cùng.
Will.
Tôi rất tiếc.
Tên khốn đã làm thế với Laura
họ sẽ tóm hắn.
Về nhà đi, Jimmy. Muộn rồi.
- Tôi sẽ ổn thôi. - Nếu cần bất cứ gì, được chứ?
- Bất cứ gì, cứ gọi tôi. - Cảm ơn.
Nhắm mắt lại. Chặt vào.
Cảm ơn.
Tôi rất tiếc về vợ anh.
Nghe thật khủng khiếp.
Laura, đúng không? Cô ấy ổn chứ?
- Anh là cảnh sát? - Không.
Không, nhưng tôi...
mấy năm trước cũng đã trải qua nó.
Có thể đó là việc anh trải qua lúc này.
- Vậy ư? - Phải.
Kẻ cưỡng hiếp vợ tôi, hắn...
được thả 3 tuần trước.
Anh biết kẻ đó?
Hắn đã từng làm thế, hắn sẽ lại tiếp tục.
Nếu anh muốn...
chúng tôi có thể xử hắn hộ anh.
Xử ai? Ý anh là bắt hắn?
Nếu ta giao hắn cho cảnh sát,
ít nhất cũng phải 6 tháng hoàn thành xét nghiệm ADN.
Cuối cùng là 1 phiên tòa mà vợ anh...
giả sử cô ấy không hủy, cái giá sẽ là
lôi qua lôi lại suốt cơn ác mộng này.
Cô ấy trong phiên tòa. Bị các luật sư vặn vẹo.
Ngay cả khi công tố viên có bản án cũng không đảm bảo
tên hiếp dâm lĩnh án nhiều hơn 11 tháng,
chỉ bằng một nửa thời gian cho trốn thuế.
Anh là ai?
Tôi là Simon.
Tôi đại diện cho 1 tổ chức mà...
đối phó con người.
Như kẻ đã hiếp vợ anh.
Chúng tôi rất muốn xử hắn hộ anh.
Tôi thật sự không hiểu anh nói gì.
Anh hiểu mà.
Nó không tốn anh chút tài chính nào.
Tức là nếu anh muốn giải quyết nó,
chúng tôi chỉ nhờ anh chút chuyện trong tương lai.
Tìm ai đó khoảng vài tiếng
hoặc phá camera an ninh, gọi điện hay chỉ là
việc giúp được chúng tôi.
Anh...
Anh biết hắn ở đâu?
Có nhưng là vấn đề thời gian nên chúng tôi...
muốn nhanh có câu trả lời của anh.
Nghe này.
Chúng tôi chỉ là cài công dân đứng ra thực thi công lý.
Anh biết ta đều yêu thành phố. Ta mệt mỏi nhìn nó đổ nát.
Không.
Không.
Được rồi. Bảo trọng.
Khoan.
Có 1 dãy máy bán hàng tự động ở quầy ăn tự phục vu khoa Ung Bướu.
Nếu anh muốn làm, chọn Forever Bar.
Mua 2 nhé. 2 thôi.
Và, anh Gerad, ta chưa từng nói chuyện.
Anh chưa từng gặp tôi.
Không thuật lại cuộc đối thoại này với bất cứ ai.
- Anh chọn sức khỏe nhỉ? - Sao cơ?
Tôi chỉ đoán nếu anh đang điều trị
thì nên có gì đáng chứ nhỉ?
Này. Bình tĩnh.
Không sao đâu.
Cái quái...?
Anh muốn gì?
Mày đã hiếp 1 phụ nữ tối nay.
Vợ mày sao?
Tao không có vợ. Tao không biết cô ta.
Vợ tao bị giết 3 tháng trước bởi 1 tên rác rười như mày.
Phải. Phải.
Nhà tang lễ Kirksey.
"Con thỏ đói nhảy".
No comments yet. Be the first to leave one.